Nhìn ra sự lúng túng của Tô Dữu, Trần Phi Dương lắp bắp bày tỏ suy nghĩ của mình: “Tôi, tôi, tôi, tôi muốn mời cô làm người mẫu, có, có, có được không?”
Tô Dữu gãi đầu: “Anh đẹp trai à, chúng ta là đồng nghiệp, tôi cũng không làm được công việc của người mẫu đâu.”
“Không, không, không sao, có thể kết bạn, kết bạn với cô được không? Tôi, tôi, tôi chỉ xem thôi, cô, cô yên tâm, tôi, tôi, tôi không phải biến thái, không, không quấy rối cô đâu.”
Tô Dữu bị bộ dạng lắp bắp của anh chọc cười, đột nhiên không lo anh thích mình nữa.
Chắc anh cũng giống Tổ trưởng Lục, chỉ đơn thuần là thích ngắm người đẹp để tìm cảm hứng.
“Anh bằng lòng kết bạn là vinh hạnh của tôi, nếu có cơ hội mong anh chỉ giáo thêm cho tác phẩm của tôi.”
Bà chủ Mãn Nguyệt giúp họ tìm chủ đề, đưa bản thiết kế trên bàn cho Trần Phi Dương: “Đây là tác phẩm của cô ấy, lợi hại chưa!”
Trần Phi Dương nhận lấy bản thiết kế, cứ nói đến chuyện chuyên môn là không nói lắp nữa: “Đây là tác phẩm của cô?”
Tô Dữu không chớp mắt nhìn theo, trong lòng thầm cảm thán, mình và đại lão hàng đầu quả nhiên vẫn còn một khoảng cách.
“Cô học thiết kế bao lâu rồi?”
“Từ lúc học đến lúc làm nghề khoảng bảy năm.”
“Lâu vậy sao? Với trình độ của cô, không thể nào tôi chưa từng gặp cô, cô, cô.” Trần Phi Dương tò mò ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy mặt Tô Dữu lại nói lắp.
Tô Dữu cười gượng: “Chủ yếu là đang học, bây giờ mới bắt đầu làm nghề.”
Theo thói quen nói ra thời gian làm nghề trước đây của mình rồi, may mà Trần Phi Dương không biết quá khứ của cô.
“Cô rất giỏi, tiếp tục sáng tác, tương lai nhất định sẽ vượt qua tôi.” Trần Phi Dương khẳng định.
Được khẳng định thực lực, Tô Dữu hơi ngại ngùng: “Muốn đuổi kịp thực lực của anh chắc còn phải lâu lắm.”
“Không đâu, cô có lợi thế hơn tôi.”
“Lợi thế gì cơ?”
“Nếu ngày nào tôi cũng đối diện với khuôn mặt này của cô, chắc chắn cảm hứng sẽ tuôn trào, một ngày thiết kế mười bộ quần áo.”
“…” Hóa ra được khẳng định là nhan sắc chứ không phải thực lực.
Bà chủ Mãn Nguyệt thấy họ trò chuyện vui vẻ, lập tức dẫn dắt bước tiếp theo: “Đến giờ ăn cơm rồi, hai người ra ngoài ăn bữa cơm đi?”
Trần Phi Dương sợ Tô Dữu để bụng, không tiếp lời.
Ngược lại là Tô Dữu chủ động: “Cảm ơn anh đã chỉ giáo, tôi mời anh ăn cơm.”
Bà chủ Mãn Nguyệt hận sắt không thành thép, thằng ranh này dám để con gái nhà người ta mời khách thử xem!
“Vậy chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện, nhưng tôi phải nhắm mắt nói chuyện với cô.” Trần Phi Dương không muốn lại biến thành kẻ nói lắp.
Tô Dữu bị anh chọc cười, người này cũng thú vị y như Tổ trưởng Lục vậy.
Bầu không khí trên bàn ăn tốt hơn Tô Dữu tưởng tượng, Trần Phi Dương không có tình cảm nam nữ với cô, chủ đề nói chuyện đều xoay quanh thiết kế, thỉnh thoảng lại xen vào một câu: Cô thực sự không thể làm người mẫu của tôi sao? Tôi thiết kế quần áo miễn phí cho cô được không?
Người khác mà nhận được câu này của Trần Phi Dương chắc phải mừng phát điên, phải biết rằng bây giờ anh thiết kế một bộ quần áo thực sự đáng giá ngàn vàng.
Tô Dữu lại chỉ đành hết lần này đến lần khác từ chối, bởi vì làm người mẫu không phải chỉ mặc quần áo là xong, còn phải lên sân khấu, phải chụp ảnh, cô vẫn muốn làm thiết kế hơn.
“Tối nay tôi phải đi tham gia một buổi khiêu vũ, cô có phiền đi cùng tôi không?” Trần Phi Dương mời xong, lại nhăn nhó nói: “Buổi khiêu vũ này là do một người chị khác của tôi sắp xếp, là buổi khiêu vũ độc thân, nếu không dẫn theo bạn nhảy sẽ bị rất nhiều cô gái bám lấy, nên… có thể làm phiền cô một chút được không?”
“Không đi không được sao?”
Trần Phi Dương nghiến răng nghiến lợi: “Không đi bọn họ sẽ đăng ảnh tôi mặc bỉm lên!”
Tô Dữu không nhịn được cười, đột nhiên nhớ đến Phó Tranh luôn bị giục cưới.
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh a.
Trần Phi Dương lại nói: “Cô yên tâm, buổi khiêu vũ này đều phải đeo mặt nạ, mọi người không nhìn thấy mặt nhau, sẽ không biết thân phận của cô đâu. Cứ đi lướt qua với tôi một vòng, được không?”
“Được thôi, nhưng đồ tôi mặc hôm nay có lẽ không hợp lắm.”
“Nếu cô không chê, có thể đến công ty thời trang của tôi chọn quần áo phù hợp.” Thực ra đây là một tâm cơ nhỏ của Trần Phi Dương, anh có thể mời người khác, nhưng anh càng muốn nhìn Tô Dữu mặc quần áo do mình thiết kế hơn.
Tô Dữu vui vẻ nhận lời: “Được.”
Đúng lúc cô cũng muốn đi xem các tác phẩm khác của Trần Phi Dương.
Trần Phi Dương lập tức đưa cô đến công ty thiết kế của mình, đại sảnh trưng bày rất nhiều tác phẩm đạt giải xuất sắc, mỗi bộ đều khiến Tô Dữu trầm trồ khen ngợi.
“Sau này nếu tôi bị đuổi việc, có thể đến chỗ anh làm việc không?”
Trần Phi Dương chân thành nói: “Có thể bảo sếp của cô đuổi việc cô ngay bây giờ không, tôi luôn sẵn sàng chờ đón cô đến.”
Tô Dữu yên tâm trong lòng, chỗ dựa +1.
Đợi đến năm giờ chiều, Tô Dữu bắt đầu chọn lễ phục.
Trần Phi Dương liên lạc với bảo vệ, bảo anh ta dẫn người mang toàn bộ lễ phục của công ty ra.
Tô Dữu sợ anh làm rùm beng thật, tùy tiện chọn một bộ váy dạ hội nhỏ màu đỏ.
Thay xong kích cỡ vừa vặn, Tô Dữu hài lòng chiêm ngưỡng bản thân trong gương.
Lễ phục cúp ngực ôm sát thân trên, đường cong lấp ló gợi nhiều liên tưởng. Dưới chiếc váy ngắn là đôi chân dài với tỷ lệ đáng kinh ngạc, thon thả miên man nhưng không hề gầy gò, ngược lại trông có vẻ đẹp tròn trịa ngọc ngà.
Trần Phi Dương còn hài lòng hơn cô, biểu hiện cụ thể là không nói nên lời.
“Anh không sao chứ?”
Trần Phi Dương há miệng, rồi lại lắc đầu, gõ một dòng chữ đưa cho Tô Dữu: “Cô đừng nhìn tôi, tôi sợ tôi không nhịn được mà quỳ xuống trước mặt cô mất.”
Tô Dữu: …
Đây là anh em ruột của Tổ trưởng Lục đúng không.
Mặt khác, Phó Tranh đang để điện thoại ở tít ngoài rìa, tê liệt nghe anh ruột gầm thét.
“Bất kể tối nay chú có việc gì, cũng phải đi tham gia buổi khiêu vũ!”
“Em đến đây để làm việc, không phải để xem mắt.”
“Không ai bắt chú xem mắt, chỉ là tham gia buổi khiêu vũ thôi.”
“…” Thế thì khác gì xem mắt?
Cũng đâu phải tụ tập thương mại, có gì đáng để đi chứ?
Lần này Phó Tranh quyết tâm từ chối Phó Tề, kẻo những chuyện thế này cứ tầng tầng lớp lớp xuất hiện mãi: “Nếu anh liên lạc với em chỉ vì mấy chuyện này, vậy sau này anh chỉ có thể liên lạc với trợ lý của em thôi.”
Phó Tề khựng lại, một lúc lâu không nói gì.
Lúc Phó Tranh tưởng ông sắp nổi trận lôi đình mắng chửi mình, Phó Tề thong thả nói: “Năm chú thi đại học, chị dâu chú vì chú mà thức khuya dậy sớm, ngày nào cũng ninh canh bổ cho chú.”
“…” Tự nhiên nhắc chuyện này làm gì?
“Sợ chú thi không tốt, anh và chị dâu chú đi chùa cầu xin liền một tháng trời.”
“…” Em đã nói là em được tuyển thẳng rồi, không biết hai người sợ cái gì.
“Sợ chú áp lực lớn, bọn anh…”
Phó Tranh đen mặt ngắt lời bán thảm của ông: “Ngậm miệng, em đi, nhưng chỉ một lần này thôi! Lần sau anh có nói từ lúc Bàn Cổ khai thiên lập địa cũng vô dụng!”
Phó Tề hài lòng ngậm miệng: “Hôm nay anh sẽ sắp xếp người ở đó canh chừng, nếu chú bỏ về giữa chừng, tối nay anh sẽ đi tìm chú tiếp tục tâm sự chuyện ngày xưa.”
Phó Tranh phiền muộn cúp điện thoại, anh trai anh đúng là càng ngày càng đáng ghét.
Đáng ghét y như Tô Dữu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
