Họ đi thành một đoàn. Lối vào đường mòn trông như một mái vòm dẫn vào một đường hầm tăm tối, được tạo ra bởi hai thân cây lớn quện vào nhau. Cây già cỗi, dây trường xuân và địa y quấn quýt bao phủ kín khắp thân, trên cành chỉ có đôi chiếc lá thẳm đen. Đường mòn rất hẹp và ngắt ngoéo quanh các thân cây. Trong thoáng chốc, ánh sáng chỗ lối vào chỉ còn là một đốm sáng nhỏ nhoi xa tít phía sau, và sự tĩnh lặng nặng nề tới nỗi những tiếng chân của họ nghe thật âm vang, còn đám cây như đang trùm lên và lắng tai rình rập họ. Khi mắt đã quen dần với bóng tối, họ có thể nhìn sang bên chút đỉnh trong một ánh sáng chập chờn, ảm đạm màu xanh lục. Thi thoảng, một tia nắng mảnh mai may mắn lọt qua tán cây cao tít phía trên kia, và còn may mắn hơn nữa khi lách qua được đám cành lớn nhằng nhịt và cành con đan xen phía dưới, chiếu rọi một chút sáng nhợt nhạt trước mặt họ. Nhưng chỉ đôi khi thôi, và rồi thì cũng dứt hẳn.
Có những con sóc đen sống trong rừng này. Đôi mắt sắc bén và tò mò của Bilbo đôi khi chộp được những ánh mắt của bọn sóc đang vút qua ngang đường và ẩn mình sau những thân cây. Lại có những âm thanh kỳ dị nữa, tiếng ầm ĩ, rung chuyển, hối hả trong lòng đất và trong thảm lá nằm dày đặc trên nền rừng; nhưng không thể biết rõ thứ gì đã gây nên những thanh âm ấy. Thứ đáng tởm nhất mà họ thấy là những mạng nhện: những tấm mạng đen dày đặc với những sợi tơ lớn cực kỳ, treo vắt từ cây nọ sang cây kia, hoặc nhằng nhịt trên những cành cây hai bên họ. Nhưng lại không có mạng nhện nào chắn ngang đường, đó là do có một pháp thuật nào ngăn chúng, hay do một nguyên do nào khác thì họ không hề hay biết.
Càng đi, họ càng thêm căm ghét khu rừng hệt như những đường hầm của bọn Goblin, và trông như rừng kéo dài bất tận, không khi nào chấm dứt. Nhưng họ vẫn tiếp tục đi, tiến lên phía trước, cho mãi tới khi họ thấy ngột ngạt thèm một ánh mặt trời và không khí thoáng đãng bên ngoài, thèm được thấy gió mát ve vuốt trên khuôn mặt. Không có một chút chuyển vận nào của gió dưới tán rừng cây, khắp chốn chỉ là tối tăm và ngột ngạt triền miên. Ngay những người Dwarf cũng cảm thấy điều này, dù họ vốn từng đào mỏ và đôi khi đã từng sống rất lâu ở nơi không có ánh mặt trời; nhưng riêng gã Hobbit, người sẵn lòng xây lỗ để ở nhưng chưa bao giờ bỏ phí một ngày hè trong hang hốc, thấy như mình đang chết ngạt dần.
Trời đêm thật không chịu nổi. Bóng đêm dày đặc, đen như mực, chẳng thấy được chút gì. Bilbo thử vẫy tay trước mũi, nhưng gã cũng chịu, không nhìn thấy tay mình. Ồ, có lẽ không phải là gã không nhìn thấy bất cứ điều gì; gã đã nhận ra những ánh mắt. Đoàn lữ hành nằm ngủ túm tụm thành một đống, phân công nhau gác; và khi tới lượt Bilbo, gã ta nhận ra những ánh mắt chập chờn trong bóng tối, và đôi khi một cặp mắt đỏ hoặc xanh nhìn chòng chọc vào gã từ khoảng cách rất gần, rồi lại dời ra xa đi, và sáng lên ở một chỗ khác. Lúc khác, chúng lại ánh lên từ những cành cây ngay trên đầu gã, thật kinh sợ. Nhưng những cặp mắt đáng tởm nhất với Bilbo là những con mắt lờ mờ hình củ ấu trông thật kinh dị. “Mắt bọn côn trùng,” gã Hobbit tự nhủ, “không phải là mắt thú. Chỉ có điều là sao mà quá lớn.”
Dù trời đêm không lạnh lắm, lữ khách vẫn cố duy trì đống lửa cảnh giới, nhưng rồi họ cũng phải dập tắt đi. Đống lửa đã kéo lại hàng trăm, hàng trăm cặp mắt vây quanh họ, cho dù đám sinh vật này, nào ai biết là loài gì, vẫn cẩn trọng để không lộ mình ra trong ánh lửa bập bùng. Tệ hại nhất là ngọn lửa thu hút hàng nghìn con bướm đêm màu đen, màu xám, to bằng lòng bàn tay tới vỗ cánh quần đảo bên tai họ. Đoàn người không chịu nổi thứ bướm này, và cũng không ưa nổi đám dơi khổng lồ, đen như mực; họ đành tắt lửa, ngồi đó và gà gật trong bóng đêm quái dị khôn cùng.
Còn gã Hobbit thì thấy mọi chuyện như đã kéo dài lê thê từ kiếp này qua kiếp khác; gã ta còn bị cơn thèm ăn dày vò, bởi lương thực luôn phải dè xẻn mà. Cứ như vậy, ngày này qua ngày khác, rừng vẫn không có gì thay đổi, lữ khách bắt đầu thấy bồn chồn. Lương thực đang cạn dần. Bọn lùn thử bắn những con sóc, và đã tiêu tốn cả mớ những mũi tên mà chỉ kiếm được đúng một con. Nhưng khi đem nướng, thịt sóc lại bốc mùi khó ngửi, họ đành thôi không bắn sóc nữa.
Cái khát cũng hành hạ họ, bởi nước dự trữ cũng đã cạn, mà họ không hề thấy một dòng suối hay con lạch nào. Đó là hiện trạng của lữ khách khi vào một ngày kia họ nhận ra một dòng suối chảy xiết đang chắn ngang lối mòn. Suối chảy nhanh và mạnh mẽ nhưng không rộng lắm, nước đen, hoặc trông thẫm đen trong chỗ tối tăm này. May mắn là Beorn đã cảnh báo trước về con suối này, bằng không ngay lập tức họ sẽ uống thỏa cơn khát cháy lòng và múc đầy những túi da đựng nước. Giờ họ chỉ tìm cách vượt sang bờ bên kia mà không nhúng mình trong nước. Đã từng có một cây cầu gỗ bắc ngang dòng chảy, nhưng giờ đã mục nát và sụp xuống chỉ để lại vài trụ cầu gẫy ở hai bờ.
Bilbo quỳ xuống, nhìn vào khoảng tối, rồi bỗng nhiên reo lên: “Có chiếc thuyền ở bờ bên kia! Làm sao kéo nó sang đây?”
“Anh thấy nó có xa lắm không?” Thorin hỏi, lúc này đám lùn đã biết là Bilbo có đôi mắt tinh tường nhất.
“Không xa đâu. Chỉ khoảng trên mười hai bộ.”
“Mười hai bộ à! Ta thì thấy ít nhất cũng trên ba mươi bộ, nhưng mắt ta đâu còn sáng như một trăm năm trước. Dù mười hai bộ thì có khác gì một dặm đâu. Ai nhảy qua đó được, bơi hay lội qua càng không ổn.”
“Phải có ai trong các bạn biết quăng thòng lọng chứ?”
“Để làm gì chứ? Thuyền phải được buộc rồi, dù ta có móc được dây cũng vậy thôi.”
“Tôi không tin nó bị buộc đâu,” Bilbo nói, “dù tôi không dám chắc lắm trong ánh sáng hiện nay. Có vẻ như nó được đặt bên bờ kia, ngay phía dưới chỗ đường mòn ăn vào dòng suối.”
“Dori là người khỏe nhất, nhưng Fili lại trẻ nhất, và đôi mắt của anh ta nhìn tinh nhất,” Thorin nói. “Fili, lại đây, anh có thấy chiếc thuyền mà ngài Baggins nói không?”
Fili nghĩ là gã thấy, và gã ngắm nghía một hồi lâu để xác định phương hướng, còn đám Dwarf thì kiếm cho gã một sợi dây. Họ có mang theo vài sợi thừng và cột vào sợi dài nhất một móc sắt lớn, vẫn dùng để giữ đám hành lý trên vai. Fili nắm chặt sợi thừng, lấy đà đôi chút và quăng ngang dòng suối.
Sợi dây rơi tỏm vào dòng nước. “Chưa tới nơi,” Bilbo nói, mắt nhìn chăm chú về phía trước, “cách khoảng một hai bước nữa. Thử lại đi. Ta không nghĩ là ma thuật đủ mạnh để phù phép cậu, nếu cậu chỉ chạm vào một mẩu dây thấm nước.”
Fili nắm lấy chiếc móc sắt khi đã kéo dây về, gã thấy hơi chờm chợm. Lần này gã quăng mạnh hơn.
“Bình tĩnh!” Bilbo nói, “cậu quăng trúng ngay phía mạn thuyền. Kéo từ từ thôi.”
Fili kéo chầm chậm, và sau một lát Bilbo nói:
“Từ tốn chút nào. Dây đã trong thuyền rồi, mong là chiếc móc sẽ ngoặc được vào đó.”
Móc được rồi! Sợi dây căng ra, còn Fili ra sức kéo. Kili xô lại giúp, rồi đến Óin và Glóin. Họ giật mạnh rồi giật thêm, và cả bọn họ bỗng ngả ngửa ra. Bilbo đang bị chắn đường, tuy nhiên, gã vẫn kịp vồ lấy mẩu dây, và với một cành cây nhỏ gã cố chặn lại con thuyền đang chồm ra dòng chảy.
“Giúp tớ với!” Bilbo kêu lên, và Balin nhào tới, vừa kịp lúc để giữ con thuyền lại trước khi nó bị dòng nước cuốn trôi.
“Nó đã bị cột lại dây,” Balin nói khi nhìn chỗ dây neo bị đứt còn vương lại mạn thuyền. “Kéo hay đấy, mấy ông bạn ạ, mà hên nữa là dây của tụi ta chắc hơn.”
“Ai qua trước đây?” Bilbo hỏi.
“Ta đây!” Thorin đáp, “và anh đi theo ta, cả Fili và Balin nữa. Nhiều nữa thì chiếc thuyền không chứa nổi. Sau đó là Kili, Óin, Glóin và Dori, rồi đến lượt Ori, Nori, Bifur và Bofur, còn cuối cùng là Dwalin và Bombur.”
“Tôi luôn là người sau chót, tôi ngán lắm rồi.” Bombur phản đối. “Hôm nay hãy để ai đó đi sau đi.”
“Thế thì đừng mập ú như vậy? Anh thì mập, nên anh sẽ đi khi thuyền chở nhẹ. Mà cũng đừng làu nhàu cãi lệnh, sẽ rước họa vào thân đấy.”
“Ở đây không có đến một mái chèo. Làm thế nào để chèo qua bờ bên kia nhỉ?” gã Hobbit hỏi.
“Đưa cho tôi một sợi dây và thêm chiếc móc nữa,” Fili yêu cầu. Buộc chiếc móc vào dây, gã quăng chiếc dây vào bóng tối, mạnh và cao tới hết mức. Chiếc móc không rơi xuống đất, nên chắc là nó đã móc vào được một cành cây.
“Vào thuyền đi!” Fili nói, “một người trong số các anh giữ lấy cái móc trên cành bên kia. Người khác bên này giữ cái móc lúc đầu, và khi chúng ta sang được phía bên kia an toàn, anh ta sẽ móc và kéo chiếc thuyền lại.”
Bằng cách đó họ nhanh chóng vượt sang được bờ bên kia của dòng suối bị yểm bùa. Dwalin vừa trèo ra, dây đang cuộn trên tay, còn Bombur (mồm vẫn không ngớt cằn nhằn) đã sẵn sàng bám theo, thì tai họa chợt ập đến. Phía con đường trước mặt bỗng vang lên tiếng móng gõ điên loạn. Từ màn đêm thoắt hiện ra hình bóng một con hươu. Nó lao thẳng vào đám Dwarf và hất đám lùn ngã lộn nhào. Nó nhảy vụt lên và lao ngang dòng suối trong một bước nhảy khổng lồ. Nhưng nó cũng không an lành tiếp đất phía bờ xa. Thorin là người duy nhất vẫn đứng vững và không hề hoảng loạn. Lúc bọn họ mới qua bờ, lão đã rút cung tên, sẵn sàng đối mặt với những kẻ bảo vệ ẩn mặt của con thuyền. Và lúc này, lão lạnh lùng thả một mũi tên mạnh mẽ và chuẩn xác vào con thú đang chạy trốn. Khi tiếp đất, con vật chuệnh choạng, bóng tối khu rừng nuốt chửng nó, chỉ còn nghe tiếng móng gõ vang lên thưa thớt, rồi tất cả lại im bặt.
Trước khi đám Dwarf kịp tán dương phát tên, một tiếng hét thất thanh của Bilbo đã kéo đám lùn khỏi món thịt hươu hằng mơ ước.
“Bombur bị ngã xuống nước! Bombur chìm nghỉm rồi,” gã Hobbit hét lớn.
Quả đúng như vậy! Gã béo Bombur mới đặt được một chân lên bờ khi con hươu đâm bổ vào và nhảy vọt qua gã. Gã vấp ngã, chân đẩy chiếc thuyền ra xa bờ, tay gã trượt trên những rễ cây bên bờ suối, còn chiếc thuyền xoay vòng và trôi khuất mắt.
Chiếc mũ trùm của gã vẫn nhô trên mặt nước khi đám lùn chạy bổ tới nơi. Họ mau chóng quăng sợi dây có móc sắt về phía hắn.
Tay gã quờ trúng sợi dây và cả đám xúm lại kéo hắn lên bờ. Bombur ướt như chuột lột, dĩ nhiên rồi, nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Khi họ đặt hắn nằm trên bờ suối, hắn lăn quay ra ngủ tức thì, tay vẫn nắm sợi dây chặt đến nỗi không ai có thể gỡ ra; và hắn vẫn mê mệt ngủ, dù ai lay gọi đến đâu cũng chịu. Họ vẫn đứng đó xung quanh gã, nguyền rủa vận may tệ hại và tính vụng về của Bombur, rồi than vãn về việc mất con thuyền làm họ chẳng còn thứ gì để quay lại và lần theo con hươu được nữa, bỗng nhiên họ nghe tiếng tù và sâu trong rừng và có tiếng gì như tiếng chó sủa xa xa.
Cả đoàn im bặt; khi thụp xuống, họ như nghe thấy tiếng của một chuyến săn lớn diễn ra phía bắc con đường, dù mắt họ vẫn chưa trông rõ một thứ gì. Họ ngồi yên đó một lúc lâu, không dám cử động. Bombur ngủ say sưa với một nụ cười rộng mở trên khuôn mặt béo, gã chẳng chút bận tâm về những rắc rối xung quanh.
Vài con hươu đột nhiên xuất hiện ngay trước họ, con cái và những con hươu non trắng như tuyết, còn con đực màu đen. Chúng lẩn ngay vào bóng tối. Trước khi Thorin kịp cảnh báo, ba lão Dwarf đã nhảy bổ ra và thả mạnh dây cung. Không một mũi nào trúng đích. Bọn hươu quay ngoặt đi và biến mất trong những hàng cây, cũng âm thầm như khi chúng hiện ra, còn đám Dwarf xả tên như mưa trong vô vọng.
“Dừng lại! Đừng bắn nữa!” Thorin gào lên, nhưng tất cả đã quá trễ, đám Dwarf phấn khích đã bắn hụt tới mũi tên cuối cùng, và giờ đây, những chiếc cung mà Beorn tặng cho họ đã trở nên vô dụng.
Đêm đó cả đoàn đều cau có, và tâm trạng ảm đạm còn nặng nề hơn trong những ngày kế tiếp. Họ đã vượt qua được con suối bị phù phép, nhưng con đường trước mặt vẫn ngoằn ngoèo tăm tối như cũ, và họ không thấy chút gì đổi khác trong khu rừng ấy. Nếu họ biết thêm chút xíu về khu rừng này, và hiểu được ẩn ý của cuộc săn và con hươu trắng xuất hiện chắn đường, họ đã hay rằng cuối cùng họ đang thẳng bước tới phần phía Đông của rừng, và nếu họ còn giữ được lòng dũng cảm, giữ được niềm tin, những loài cây xanh tươi và những trảng nắng tươi mát sẽ không còn xa nữa.
Nhưng đoàn lữ hành nào hay biết gì, họ đang bàn tối mặt với việc khiêng vác gã Bombur béo ị đi càng xa càng hay. Bốn người lần lượt khiêng món hàng nặng cân này trong khi đám còn lại chia nhau hành lý của họ. Nếu những bao hành lý đã không nhẹ đi khá nhiều vào những ngày cuối, chắc họ sẽ không tha lôi nổi; nhưng cái gã Bombur vừa ngủ vừa cười này quả là không thay thế được cho những bao lương thực, dù có nặng nề hơn. Chỉ vài ngày tới là đồ ăn thức uống sẽ cạn sạch. Không có một thứ gì mọc được trong rừng, trừ vài loài nấm mốc và cỏ dại với những lá cỏ nhợt nhạt và bốc mùi khó chịu.
Bốn ngày sau khi vượt qua dòng suối bị bỏ bùa, họ tới được một khoảng rừng sồi. Cả đoàn cùng la mừng sự đổi thay, đã không còn đám cây con cản lối, và bóng tối cũng không đến nỗi đậm đặc như khi trước. Đã thấy chút màu xanh lục của cây cỏ ánh lên, và họ đã nhìn rộng sang bên được đôi chút. Nhưng ánh sáng cũng chỉ cho họ thấy những hàng cây bất tận với thân xám thẳng đơ, trông như những thân cột của một cung điện lớn. Đã có chút gió thổi, và tiếng xạc xào trong vòm lá, nhưng thanh âm nghe thật buồn thảm. Vài chiếc lá lững lờ rơi trước mặt như nhắc nhở họ về mùa thu đang tới bên ngoài. Chân lữ khách bước vội trên những chiếc lá khô từ bao mùa thu qua, nay dạt ra bên đường từ tấm thảm đỏ sẫm của cánh rừng.
Gã Bombur vẫn ngủ say và họ thấy ngày càng kiệt sức. Đôi lúc họ nghe thấy những tiếng cười đáng ngại. Lúc khác lại nghe vẳng đến tiếng hát xa xa. Tiếng cười nghe vẳng đến bằng một giọng ấm áp, không phải của bọn Goblin, và cả lời bài hát nghe cũng trong trẻo, nhưng cũng đầy bí hiểm và lạ lẫm, và lữ khách thấy bất an, họ vội vã đi nhanh với chút sức tàn còn sót lại.
Hai ngày sau đó bọn họ để ý thấy con đường đang dốc dần xuống, và sau một chốc họ thấy mình đã ở trong một thung lũng toàn những thân sồi lực lưỡng.
“Chà, cánh rừng bị nguyền rủa này không khi nào chấm dứt sao?” Thorin hỏi
“Ai đó phải leo lên cây xem xem có thò đầu ra tìm được hướng không. Leo lên cây cao nhất bên đường ấy.”
Đương nhiên “ai đó” là Bilbo. Đám Dwarf chọn gã bởi phải lên cành cao nhất mới được, và người leo phải đủ nhẹ để những cành cao và mềm oặt cũng đỡ được. “Ngài” Baggins tội nghiệp vốn chưa khi nào trèo cây, đám lùn đẩy gã lên cành thấp nhất của cây sồi khổng lồ bên đường, và phần gã phải leo càng cao càng tốt, Bilbo lách xuyên qua những tán cây dày đặc, cành lá chọc cả vào mắt gã, người gã vấy đầy nhựa cây xanh và bụi bẩn của lớp vỏ cây; một đôi lần gã đã trượt tay và chỉ kịp bám lại vào cây vừa kịp lúc. Rồi cuối cùng, sau khi vật lộn với một khúc cây không có lấy một chỗ vịn tay, gã cũng leo được lên trên ngọn. Gã vừa trèo vừa lo ngay ngáy sợ gặp lũ nhện, rồi lại lo không biết tụt xuống bằng cách nào (trừ khi buông tay cho rớt xuống).
Rồi cũng tới lúc đầu gã nhô được ra khỏi ngọn cây, và gã thấy cả đống nhện nơi đó. Nhưng thứ nhện này chỉ có kích cỡ bình thường, và chúng đang bận săn bươm bướm. Ánh sáng làm Bilbo chói mắt. Gã nghe đám lùn đang gọi nhặng xị phía dưới chân, nhưng gã không đáp lời, chỉ ôm chặt thân cây và hấp háy mắt. Mặt trời sáng rực rỡ, và phải mất một lúc lâu gã mới quen được. Khi đã mở được mắt, gã thấy cả một đại dương xanh lá thẳm, nổi sóng đây đó trong những cơn gió nhẹ; và từng đàn bướm lượn khắp mọi nơi.
Bilbo say mê ngắm đàn bướm và sung sướng để làn gió mát mơn mởn trên mái tóc và khuôn mặt gã; nhưng những tiếng gào của đám lùn đang đứng bồn chồn bên dưới đã nhắc gã về nhiệm vụ chính của mình. Vô vọng. Dù căng mắt nhìn theo hướng nào, gã cũng thấy rừng và lá cây trải dài bất tận. Trái tim gã, mới được mặt trời và gió sưởi ấm, giờ bỗng nhói đau, chẳng còn lương thực để quay lại hay đi tiếp nữa.
Thực ra thì, như tôi đã kể bạn nghe, bọn họ không còn cách xa bìa rừng lắm, và nếu Bilbo đủ tỉnh táo, gã đã nhận ra rằng cái cây gã đang leo dù cao thật nhưng lại mọc dưới đáy thung lũng, nên trên ngọn cây gã chỉ thấy cây cối bao bọc tứ bề, và gã không thể nhận ra rằng rừng kéo dài tới đâu mới hết. Bởi không nhìn thấy bìa rừng, gã tụt xuống trong tuyệt vọng. Gã leo xuống, toàn thân nóng bừng, xây xước, và chán nản, bởi gã đâu còn nhìn được gì trong bóng tối xung quanh. Lời phúc trình của gã cũng làm những gã Dwarf thấy nản lòng không kém.
“Rừng cứ trải dài bất tận khắp tứ bề? Ta biết làm gì đây? Sai một gã Hobbit đi thì như thế đấy!” đám lùn kêu lên, cứ như là Bilbo có lỗi trong mọi chuyện. Đám Dwarf chẳng bận tâm với đàn bướm lấy một giây, và họ còn trở nên tức tối hơn khi nghe Bilbo kể lại về làn gió mát tuyệt diệu trên cây.
Trong buổi chiều hôm ấy họ đã ăn đến phần lương thực dè xẻn cuối cùng; và điều đầu tiên họ nhận ra vào buổi sáng hôm sau là một cơn đói dày vò, và rồi họ nhận ra một cơn mưa đã đổ xuống khu rừng; những giọt nước đọng vẫn còn rơi nặng nề trên nền đất. Những giọt nước ấy chỉ nhắc họ thêm về một cơn khát cháy lòng, bởi họ chẳng làm sao gom được số nước này; bạn đâu thể thỏa cơn khát cháy ruột gan bằng cách đứng dưới thân cây, chờ một giọt nước tình cờ rơi trúng miệng. Niềm an ủi duy nhất lại bất ngờ đến từ Bombur.
Gã ta đột nhiên choàng tỉnh, nhổm dậy và gật đầu. Gã chịu không nhớ nổi gã đã ở chốn nào, và vì sao mà gã thấy đói lạ lùng như thế; gã béo quên tất tần tật những gì đã xảy ra từ khi bọn họ khởi hành trong một ngày tháng Năm xa lắc. Điều cuối cùng gã còn nhớ được là buổi họp mặt trong nhà của Bilbo, và bạn bè đã tốn khối công để buộc gã tin vào biết bao hiểm nguy họ đã gặp từ ngày đó.
Nghe thấy không còn gì để ăn, gã ngồi thụp xuống và khóc rống lên, bởi chân gã sao mềm oặt và yếu xìu.
“Tôi tỉnh dậy để làm gì?” gã béo khóc. “Tôi đang có những giấc mơ tuyệt vời! Tôi mơ thấy mình dạo chơi trong rừng giống rừng này, được chiếu sáng bởi những cây đuốc trên cây và đèn treo trên cành, rồi dưới đất có lửa bập bùng; và đang có tiệc tùng, một bữa tiệc kéo dài bất tận. Một vị Vua Rừng ngồi đó với mũ miện bện từ cành lá, tiếng hát nơi đó mới vui nhộn làm sao, và tôi không nhớ xuể những món ăn nhậu trên bàn tiệc.”
“Vậy tốt hơn đấy!” Thorin nói. “Nếu không có điều gì khác để kể ra thì tốt hơn hết là hãy im đi. Bọn ta chịu khổ với anh chừng đó đủ rồi. Nếu anh không tỉnh dậy kịp thời, ta đã cho anh nằm lại trong rừng mà mơ với mộng; tha theo anh hàng tuần lễ bộ vui lắm hả?”
Chẳng biết làm gì hơn ngoài việc siết chặt thêm thắt lưng quanh cái dạ dày rỗng tuếch, đèo lên lưng những túi và bao đồ rỗng, họ lầm lì bước lên, không chút hy vọng về việc thoát ra được khỏi khu rừng mà không gục ngã và chết vì đói khát. Họ đi suốt ngày, rất chậm chạp và nặng nhọc, còn Bombur vẫn không ngớt miệng than vãn rằng chân gã không đi nổi nữa, và gã muốn nằm ngủ tiếp.
“Đừng có vậy chứ!” những gã khác khuyên, “cứ để chân của chú được góp phần, bọn ta cõng chú khá xa rồi.”
Cả bọn cùng quan sát, tưởng như tít phía xa có một ánh lửa lấp lánh trong bóng tối; rồi lại thêm một đốm, rồi một đốm lửa khác lóe lên bên cạnh đó. Ngay Bombur cũng nhổm dậy, và cả đoàn vội vã tiến lên, không chút âu lo về việc liệu đó có phải là bọn Goblin hay lũ quỷ khổng lồ. Ánh sáng phía trước họ và lệch sang bên trái đường mòn. Khi tới ngang tầm ngọn lửa, họ thấy như có đuốc và lửa trại đang cháy sáng dưới tán cây, nhưng cách chỗ họ khá xa.
“Giấc mơ của tôi đang trở thành hiện thực!” Bombur hổn hển nói khi lê bước phía sau. Gã muốn chạy thẳng vào rừng bám theo ánh lửa. Nhưng những người còn lại vẫn nhớ khá kỹ lời cảnh báo của pháp sư và Beorn. “Một bữa tiệc cũng chả ích gì, nếu chúng ta không thể quay lại từ nơi đó.”
“Nhưng chúng ta cũng đâu sống được bao lâu nếu không có bữa tiệc này.” Bombur phản bác, còn Bilbo nồng nhiệt tán thành. Họ tranh cãi với nhau hồi lâu và cuối cùng quyết định cử hai người đi thám thính, tới nấp bên đống lửa và thử xem động tĩnh ở đó ra sao. Nhưng rồi họ lại cãi nhau xem ai được cử đi, chẳng ai sốt sắng trước viễn cảnh lạc lối trong rừng và không khi nào gặp lại những bạn đồng hành. Cuối cùng, bất chấp mọi lời cảnh báo, cơn đói đã quyết định dùm cho họ, bởi Bombur vẫn không ngớt miệng mô tả những món sơn hào hải vị trên bữa tiệc trong rừng, cả đoàn rời khỏi đường mòn và cùng lao vào rừng thẳm.
Luồn lách quanh quẩn qua những thân cây, dò dẫm sờ soạng từ cây này sang cây kia, cuối cùng thì họ cũng nhìn thấy một khoảng trống, nơi cây cối đã được đốn hạ, còn mặt đất được san phẳng. Có rất nhiều người, trông giống người Elf, mặc đồ nâu và xanh lá đang ngồi trên những súc gỗ thành một vòng tròn rộng. Có một đống lửa sáng giữa vòng người và đuốc đốt cắm trên vài thân cây xung quanh; nhưng đây mới là cảnh tượng huyền diệu nhất với khách lữ hành: những người Elf đang ăn uống và cười nói rôm rả.
Mùi thịt nướng thơm phức mê hoặc đến nỗi những lữ khách, không ai bảo ai, mỗi người đều nhổm dậy và vấp ngã dúi dụi, họ đâm bổ vào khoảng trống với suy nghĩ duy nhất là xin được một miếng ăn. Nhưng khi người đầu tiên vừa đặt chân vào trảng trống, lửa bỗng tắt phụt như có phép màu. Một kẻ nào đó đá vào đống lửa làm chúng bay tung như pháo hoa rồi tắt ngấm. Họ lạc nhau trong bóng tối như bưng, thậm chí không thể tìm ra nhau được trong một hồi lâu. Mò mẫm điên cuồng trong màn đêm, ngã xuống hố, lao đầu vào cây cối, mỏi cổ gào thét và la gọi làm kinh động cả khu rừng trong vài dặm, cuối cùng họ cũng tụ lại được thành một đám và bắt đầu kiếm người chỉ bằng cách sờ mó lẫn nhau. Tới lúc này họ đã quên phứt mất hướng của đường mòn, dĩ nhiên thôi, và họ đã hoàn toàn lạc lối, ít nhất là cho tới khi trời sáng.
Chỉ còn một cách là nằm lăn ra ngủ ngay tại chỗ, không dám sờ soạng tìm những mẩu thức ăn thừa bởi sợ thất lạc nhau. Nhưng họ nằm không được bao lâu, Bilbo mới thiu thiu ngủ, thì Dori đang đứng gác đột nhiên la lớn:
“Lại xuất hiện những đốm lửa chỗ kia kìa, trông nhiều hơn cả lần trước.”
Cả đoàn nhổm dậy. Phía đó, chắc rồi, cách họ chẳng bao xa có vô số những ánh lửa lung linh và họ nghe thấy tiếng hát, giọng cười thật rõ ràng. Họ chậm chạp bò lên phía trước, nối thành một hàng dài, người sau bám vào lưng người đi trước. Khi tới gần bên, Thorin ra lệnh: “Đừng có đâm bổ vào như lần trước! Ta sẽ gửi ‘ngài’ Baggins đi trước để làm quen. Họ sẽ không hãi sợ anh đâu (‘Ta là gì của họ chứ?’ Bilbo tự hỏi). Và ta cũng hy vọng họ sẽ không xử tệ với anh.”
Khi đến bên rìa vòng lửa sáng, đám lùn đột ngột đẩy lưng Bilbo. Trước khi anh chàng Hobbit kịp đeo chiếc nhẫn, gã đâm bổ vào giữa vòng lửa và đuốc sáng. Cũng chẳng ích gì. Mọi nguồn sáng tắt lịm và bóng tối lại trùm lên. Nếu lần trước gom người đã khó, lần này còn tệ hại hơn. Họ không tìm thấy gã Hobbit. Đếm đi đếm lại cũng chỉ thấy mười ba người. Đám lùn mỏi miệng gào: “Bilbo Baggins! Ê, Hobbit! Gã Hobbit chết tiệt kia! Này Hobbit, quỷ tha ma bắt, ngươi trốn đi đâu rồi?” và đủ thứ khác theo giọng đó, nhưng vẫn không có phản hồi.
Họ đã thấy vô vọng thì Dori chợt vấp vào gã Hobbit một cách hoàn toàn may mắn. Trong bóng tối, lão Dwarf vấp ngã lên một vật mà lão tưởng là thân cây, rồi lão nhận ra đó chính là gã Hobbit đang cuộn mình nằm ngủ. Mất một lúc lắc qua lắc lại mới đánh thức được anh chàng, và khi tỉnh giấc, gã tỏ ra không vui vẻ chút nào.
“Tôi đang có một giấc mơ đẹp biết dường nào,” gã làu bàu, “một bữa tối mới tráng lệ chứ.”
“Trời ơi! Cha này lại lên cơn giống Bombur rồi!” đám lùn nói. “Đừng có kể chuyện mơ mộng nữa. Bữa tối trong mơ thì được tích sự gì, bọn ta đâu có thể dự phần.”
“Trông họ mới tuyệt làm sao, ta chút nữa đã được vào chốn thần tiên ấy,” gã Hobbit lầm rầm nói rồi lăn ra giữa đám lùn, gã cố ngủ tiếp và tìm lại giấc mộng của mình. Nhưng đó không phải là những đốm lửa cuối cùng trong rừng thẳm. Khi trời đã quá nửa đêm, Kili đang phiên gác bò lại gần bọn họ và thì thào: “Lại có một đám lửa nữa không xa đây lắm – cả trăm ngọn đuốc và chừng đó lửa tự nhiên tỏa sáng chắc phải do ma thuật. Nghe thấy cả tiếng hát và tiếng đàn hạc nữa kia!”
Sau khi nằm và lắng nghe đôi chút, họ thấy không cưỡng nổi ước muốn được tiến lại gần và thử vận may thêm lần nữa. Họ lại nhổm dậy; và lần này hậu quả thật tai hại. Bữa tiệc bây giờ họ thấy trông còn huy hoàng và huyền bí hơn lần trước; ở đầu hàng những người dự tiệc, họ thấy một vị Vua Rừng với vương miện tết từ cành lá trên mái tóc vàng, rất giống với người Bombur đã mô tả trong giấc mộng. Đám người Elf đang chuyền tay những cốc vại, vài gã hát còn số khác chơi đàn hạc. Mái tóc sẫm của họ trang điểm bởi những đóa hoa, bạch ngọc và lam ngọc, lấp lánh nơi thắt lưng và quanh cổ họ, cả khuôn mặt lẫn những lời ca thật âm vang, thật rõ ràng và tuyệt đẹp, và Thorin bước ra tiến vào giữa vòng người.
Câm lặng bỗng chen vào giữa lời ca. Ánh sáng tắt ngấm. Đống lửa tắt bốc khói đen mù mịt. Tro than và bụi bặm mù mịt trong mắt đám lùn, và rừng cây lại ồn vang những tiếng la hét ồn ào của họ. Bilbo thấy mình cứ chạy vòng quanh (đấy là gã nghĩ vậy), và gọi mãi: “Ôi Dori, Nori, Ori, Óin, Glóin, Fili, Kili, Bombur, Bifur, Bofur, Dwalin, Balin, Thorin Khiên Sồi,” trong khi những kẻ khác gã không nhìn thấy cũng đang gào lên giống vậy. Nhưng tiếng kêu gào của những người khác nghe xa dần và nhỏ xuống mau chóng, và sau giây lát, gã như nghe thấy tiếng thét kêu cứu ở tít đằng xa, cuối cùng những tiếng ồn vụt tắt, và gã còn lại một mình trong bóng tối và im lặng mênh mang.
Đó quả là một trong những khoảnh khắc tồi tệ nhất trong đời gã. Nhưng gã quyết định khá mau lẹ rằng từ giờ đến sáng không nên làm gì hết, đi lang thang chỉ tổ kiệt sức, mà cũng chẳng mong gì có một bữa sáng để làm gã tươi lên. Bilbo ngồi tựa lưng vào thân cây, và lại một lần nữa nhớ về cái “lỗ” Hobbit xa xôi của mình với chạn đồ ăn tuyệt diệu. Gã đang chìm đắm trong thịt hun và trứng, bánh ngọt và bơ thì cảm thấy có thứ gì đó chạm vào mình. Một sợi dây nhơm nhớp bền chắc buộc vào tay trái gã, và khi gã toan đứng dậy thì bị ngã lăn ra, bởi chân gã cũng bị quấn chặt trong đám dây gớm ghiếc này.
Sau đó con nhện khổng lồ bò ra, chính nó đã cột chặt Bilbo đang mơ ngủ, và nó leo lên trên người gã. Gã chỉ nhìn thấy được cặp mắt của con quái vật, nhưng gã nhận thấy những chiếc cẳng lông lá khi chúng bận rộn quấn thêm từng vòng, từng vòng dây ghê tởm quanh mình. May mắn là gã đã tỉnh giấc kịp thời. Chỉ chút xíu nữa là gã không còn cử động được. Vậy nên gã cố tranh đấu tuyệt vọng để thoát ra. Gã đấm con vật bằng tay không – con này đang chuẩn bị chích nọc vào người gã để gây mê, như những con nhện nhỏ vẫn làm với lũ ruồi – cho tới khi gã chợt nhớ tới thanh trủy thủ và tuốt kiếm ra. Con nhện vội nhảy lui, và gã kịp cắt tơ quấn dưới chân. Sau đó tới lượt gã tấn công. Con nhện rõ là chưa quen thấy những con mồi có “nọc” sắc bén như vậy, nó vội vã tháo lui. Bilbo kịp chồm tới trước khi nó biến mất và đâm thẳng kiếm vào mắt bên phải của con vật. Con nhện như phát điên, nhảy nhổm, quay cuồng và duỗi chân trong cơn co giật hấp hối, cho tới khi gã Hobbit kết liễu tính mạng của nó bằng một cú đâm khác; rồi gã sụp xuống, bất tỉnh trong một lúc lâu.
Khi gã tỉnh lại, bao quanh gã là ánh sáng lờ mờ thường thấy của ban ngày. Con nhện nằm chết ngay bên cạnh, thanh trủy thủ nhuốm đầy máu đen. Đơn độc giết con nhện trong bóng tối, không có sự giúp đỡ của pháp sư, của đám Dwarf hay bất kỳ ai khác, là một hành động chưa từng thấy ở ngài Baggins. Gã ta cảm thấy mình hoàn toàn đổi khác, dũng mãnh và cứng cỏi hơn nhiều, bất chấp cái dạ dày rỗng vẫn đang gào thét. Gã nhặt gươm lên khỏi cỏ rồi đút lại vào bao.
“Ta sẽ đặt tên cho mi nhé,” gã nói với thanh gươm, “ta sẽ gọi ngươi là Nọc Sắc.”
Sau đó gã lò mò đi thám thính. Khu rừng vẫn câm lặng và thâm u, nhưng gã cần phải tìm ra đám bạn đồng hành. Chắc họ vẫn chưa đi xa, trừ khi họ bị người Elf (hay những con quái vật tàn tệ) bắt làm tù binh.
Bilbo chợt nghĩ kêu gào nơi đây thật thiếu an toàn. Gã đứng đó phân vân không rõ lối mòn nằm ở hướng nào, và đám Dwarf ở nơi đâu. “Ôi, sao bọn ta lại không nhớ lời khuyên của Beorn nhỉ, và cả Gandalf nữa,” gã hối hận. “Bọn ta đã gây nên chuyện gì đây! Bọn ta á? Chỉ còn lại mỗi mình ta: thật đáng sợ khi đơn độc!”
Vào phút chót gã quyết định đi theo hướng những tiếng kêu cứu đêm qua, nhờ may mắn (gã đã gặp khá nhiều vận may từ khi sinh ra) gã đã đoán khá trúng hướng đi như bạn thấy ngay đây. Định hướng xong, gã âm thầm bò tới, nhẹ nhàng hết mức. Người Hobbit luôn khéo léo trong việc đi nhẹ bước, nhất là trong rừng thẳm, như tôi đã kể trước đây; Bilbo còn đeo thêm chiếc nhẫn trước khi lên đường. Đó là lý do vì sao bọn nhện không nghe mà cũng không thấy gã Hobbit tiến tới.
Đi lén lút kiểu đó được một quãng, gã nhận ra một mảng tối đen ngay trước mặt mình, cửa tối sẫm hơn cả đám rừng cây, hệt như một mảng của chính bóng đêm. Khi gã tiến lại gần hơn, gã nhận ra đó là cả đống mạng nhện giăng qua mắc lại. Thình lình, gã chợt nhìn thấy một đám nhện khổng lồ đang đu ngay ở cành cây trên đầu gã, và dù có đeo nhẫn gã cũng hãi việc bọn nhện phát hiện ra gần chết. Nấp sau thân cây, gã theo dõi một toán nhện trong một lát, và trong sự yên lặng và tịch mịch của khu rừng gã đã biết lũ vật ghê tởm kia đang trò chuyện với nhau. Giọng của chúng nghe như pha trộn giữa tiếng rên rít và hổn hển, nhưng gã cũng đoán biết được nhiều câu. Bọn nhện đang nói chuyện về đám lùn Dwarf!
“Quả là cuộc truy bắt nóng bỏng, nhưng thật bõ công!” Một con nói. “Da chúng cầm chắc là dày rồi, nhưng tớ cá là thịt bên trong rất ngọt.”
“Í à, cứ treo thêm chút nữa, chắc sẽ ngon hơn,” một con khác tán dương.
“Đừng treo lâu quá nhé,” con thứ ba nói. “Bọn chúng không mập như lúc thường. Ăn uống lúc sau này tệ quá, ấy là tớ đoán vậy.”
“Giết chúng đi, tao bảo thế đấy,” con thứ tư rít lên, “giết trước rồi treo chúng lên thêm chút nữa.”
“Bọn nó chết cả rồi, tao đảm bảo đấy!” con thứ nhất nói.
“Nào đã chết đâu. Có đứa mới cựa quậy kia kìa. Chắc mới tỉnh giấc, ấy là nói vậy, sau một giấc ngủ tuyệttttt vời. Lại tao chỉ cho xem.”
Nói xong con nhện to béo chạy dọc một sợi tơ, tới bên cả tá kén đang treo thành hàng trên cành cây cao ngất. Bilbo thấy kinh hoảng, gã vừa nhận ra đám kén đang đung đưa trong bóng tối, và gã thấy đôi cẳng chân người Dwarf đang thò ra dưới đầu vài chiếc kén, chỗ khác lại thấy cái mũi, một chút râu dài hay cái mũ trùm.
Con nhện lao đến chỗ chiếc to nhất trong số kén. “Chắc chắn đó là Bombur tội nghiệp,” Bilbo thoáng nghĩ. Con nhện béo mạnh vào chỏm mũi của Bombur đang thò ra. Có tiếng ấm ứ bên trong, và cẳng chân gã Dwarf vung lên, sút mạnh vào con nhện. Bombur vẫn còn trên dương thế. Có tiếng động nghe như tiếng sút hỏng, và con nhện hỗn xược rời khỏi cành cây, nó chỉ kịp vồ lấy sợi tơ bên cạnh.
Những con nhện còn lại cười khanh khách. “Mày nói đúng đấy,” chúng nói, “món thịt tươi còn sống nguyên và đang đá nữa kìa!”
“Giờ thì nó sẽ ngừng giãy giụa,” con nhện hung dữ gầm gừ và leo lại lên cành.
Bilbo hiểu rằng đã đến lúc hành động. Gã không thể với tới đám thú vật này, và gã cũng chẳng có cung tên để bắn; những nhìn quanh gã nhận ra có một đám đá cuội nằm trên đáy một dòng suối khô, Bilbo vốn ném đá rất cừ, và gã nhanh chóng lựa được những hòn đá tròn trĩnh vừa tay.
Lúc nhỏ gã vẫn thường luyện món ném đá cho tới khi cả thỏ, sóc, cả chim chóc cũng lẩn nhanh như chạch khi thấy gã lấy đà; và lúc trưởng thành gã vẫn tốn khối thì giờ vào những trò ném vòng, phóng phi tiêu, bắn gậy, ném đĩa và đủ trò khéo léo khác. Thực ra thì gã biết làm khá nhiều thứ khác, bên cạnh việc thả khói, đố chữ và nấu ăn, những thứ tôi chưa có dịp kể ra cho bạn. Chẳng có lúc nào mà kể. Trong lúc gã lựa đá, con nhện đã bò đến chỗ Bombur, chỉ chút nữa thôi là gã béo phải chết. Bilbo vung tay ném ngay lúc đó. Viên đá bay đập trúng đầu con nhện, và nó rơi ngất ngay khỏi thân cây, rớt xuống đất, chân cẳng co quắp lại.
Viên đá thứ hai bay vù vù xuyên qua chiếc mạng lớn, xé toạc đám tơ và trúng ngay chóc con nhện đang ngồi giữa, choặc, chết liền. Cả vương quốc nhện náo loạn, và chúng tạm quên đám lùn trong giây lát. Bọn nhện không thể nhìn thấy Bilbo, nhưng chúng biết hướng những viên đá được ném ra. Nhanh như chớp, chúng đâm bổ về phía Bilbo, bủa những sợi tơ ra mọi hướng, cho tới khi không trung phủ đầy những bẫy rập đan xen. Tuy nhiên Bilbo đã kịp rời ra chỗ khác. Ý của gã là dụ bọn nhện đang điên giận ra xa đám Dwarf, càng xa càng tốt; và làm cho chúng tò mò, bị kích động và điên giận. Lúc năm chục con nhện lao tới chỗ gã đứng lúc trước, gã ném thêm vài viên đá vào bọn này, và vài viên nữa vào bọn đứng sau. Rồi vừa nhảy trong đám cây, gã bắt đầu hát lớn một bài ca nhằm chọc tức lũ nhện và dụ chúng đuổi theo, cũng là cách để đám lùn nghe tiếng gã.
Con nhện béo treo xác trên cành,
Đồ béo ị sao thấy được ta
Đồ ngu đần, mày sao ngu quá.
Thôi nhả tơ mau kiếm ta đi!
Đồ béo ị sao thấy được ta!
Bò ra xa,
Thử tìm ta xem nào.
Không được hay lắm, nhưng bạn nhớ gã vừa tự biên tự diễn, ngay trong khi nguy khốn. Nhưng nó cũng rất hữu dụng. Vừa hát, gã vừa ném đá và dậm chân. Cả đoàn nhện cũng lao theo gã: con lao xuống đất, con khác lao vút trên cành, đu từ cây này sang cây khác hoặc nhả tơ vào mọi chỗ đáng ngờ. Bọn nhện lao tới nhanh hơn là Bibo tưởng. Chúng đang giận cành hông. Ngoài mấy viên đá, chúng còn căm hờn khi bị kẻ khác gọi là “con nhện béo” rồi còn “đồ già nua ngu ngốc” quả là đáng giận.
Bilbo lại chạy sang chỗ khác, nhưng giờ đây bọn nhện đã chạy tỏa ra khắp khu rừng và nhanh chóng dệt những chiếc mạng nhện giữa các thân cây. Gã Hobbit chắc sẽ bị tóm giữa tấm lưới dày đặc này trong giây lát – đó là chúng nghĩ vậy. Đứng giữa vòng vây của bọn trùng độc đang săn đuổi, Bilbo thu hết can đảm và hát tiếp một bài hát mới:
Bọn nhện giăng những sợi tơ
Làm lưới hòng bẫy bắt ta
Nhưng trói ta làm sao được
Không đời nào có chuyện đó
Gặp ta – chúng mày gặp may
Hãy nghe, hãy nhìn ta đây
Bọn ngu, ục ịch thân dày
Hãy đuổi theo ta xem thử!20
Nhưng khi ngoảnh lại nhìn, gã thấy khoảng không cuối cùng giữa hai cây cao cũng đã có những chiếc mạng nhện giăng đầy. Nhưng thật may mắn, đó không phải là chiếc mạng thật dày, mà chỉ là những sợi tơ mỏng rời rạc được giăng từ phía này sang phía kia. Thanh trủy thủ được rút ra. Gã cắt đứt những sợi tơ và vừa chạy đi vừa hát.
Bọn nhện có thấy thanh gươm, nhưng tôi nghĩ chúng khó lòng nhận biết là vật gì, và cá là cũng vội vã lao theo gã Hobbit trên mặt đất lẫn các cành cây, những cẳng chân lông lá khua khoắng, răng hàm nghiến kèn kẹt, mắt lồi ra, đầy căm hận. Chúng bám theo gã vào tít trong rừng cho tới khi Bilbo thấy đã đủ xa và không dám đi tiếp nữa.
Rồi nhẹ nhàng hơn một cánh dơi, gã quay ngược lại. Gã chỉ có một chút thời gian quý báu, gã biết vậy, trước khi bọn nhện tỉnh ngộ và quay lại chỗ cây có treo đám lùn. Gã phải giải thoát bạn bè trong lúc đó. Phần khó nhất là làm sao leo được tới cành cây, nơi mấy chiếc kén đang lơ lửng. Tôi nghĩ chắc gã cũng sẽ bó tay, nếu may mắn không có sợi tơ vương bên cạnh; bám vào đó, mặc cho sợi tơ siết chặt và làm gã bị thương, gã đã leo được lên và đối mặt với con nhện già béo ị khi trước, nay ở lại để canh giữ đám tù binh. Con này đang đi chọc từng gã Dwarf, tìm hiểu xem gã nào ngon lành nhất. Nó đã nghĩ tới một bữa tiệc riêng tư trong khi những con khác đi xa, nhưng “ngài” Baggins đang vội, và trước khi con nhện nhận ra điều gì xảy đến, nó thấy thanh trủy thủ chọc tới và ngã lăn xuống đất chết tươi. Việc tiếp theo của Bilbo là giải phóng đám Dwarf. Gã tính sao đây? Nếu cắt sợi tơ đang treo kén, gã Dwarf bị trói chắc sẽ rơi lộn nhào xuống đất. Bò thận trọng ra cành, làm các gã Dwarf rung lên bần bật và lắc lư như trái chín, gã tới được bên chiếc kén đầu tiên.
“Chắc là Fili hoặc Kili,” gã đoán khi nhìn thấy chiếc mũ trùm màu xanh. “Chắc Fili quá,” gã nghĩ lúc nhận ra cái mũ dài thò ra qua đám tơ quấn xung quanh. Gã bò sát xuống và cắt đứt hết những sợi tơ chắc nhất, và rồi, với một cú đá và một một cú giật mạnh, phần lớn người Fili đã thò hẳn ra ngoài. Tôi sợ là Bilbo đã cười bò khi thấy ông bạn Dwarf giãy dụa thoát ra, chân tay cứng ngay đơ, dây tơ nhện lơ lửng dưới nách, trông hệt như con rối.
Cách này cách khác, rốt cục Fili cũng bò được lên cành, và gã ra sức trợ giúp Bilbo, dù chính gã vẫn thấy buồn nôn vì nọc nhện, và cũng vì bị treo lơ lửng suốt một ngày đêm với mỗi cái mũi thò được ra ngoài. Gã Dwarf sẽ phải mất hàng buổi để gỡ lông mi và lông mày khỏi đám tơ quái quỷ, còn bộ râu thì đành cắt trụi. Trong lúc này thì bọn họ đang bận kéo từng gã lùn lên, gã nọ tiếp gã kia, và cắt kén giải thoát cho mấy gã. Chẳng gã nào trông khá hơn Fili, vài gã trông còn bệ rạc hơn. Có mấy lão như đã tắc thở (mũi dài cũng đôi khi có ích, bạn thấy chưa), và một đôi người vẫn còn ngộ độc.
Bằng cách này họ đã cứu thoát Kili, Bifur, Bofur, Dori và Nori. Bombur tội nghiệp đã kiệt sức rồi – hắn to béo nhất nên bị sờ mó và cấu chích nhiều hơn – đã trượt khỏi cành cây và rơi xuống đất, may thay rơi trúng ngay đống lá, nằm không cựa quậy. Nhưng vẫn còn năm gã lùn bị treo chỗ đầu cành khi bọn nhện bắt đầu quay trở lại, lòng đầy căm hận. Bilbo ngay lập tức chạy dọc cành tới chỗ giáp với thân cây và xua đuổi những con đã trèo lên. Gã đã tháo nhẫn ra khi giải cứu Fili và quên đeo trở lại, bọn nhện thở phì phò, nói sùi bọt mép:
“Bọn ta đã thấy ngươi rồi, đồ quỷ lùn kia. Bọn ta sẽ làm thịt mi, rồi chỉ còn da với xương mi treo ở trên cành. Ái chà, nó có nọc kìa? Được, ta sẽ tóm được mi, và sẽ treo mi suốt một hai ngày!”
Giữa lúc này, những gã Dwarf khác đang cố giải thoát những tù nhân còn sót lại, họ cắt tơ nhện bằng những con dao sắc. Trong giây lát tất cả đã được tự do, nhưng vẫn chưa rõ chuyện gì sẽ xảy ra. Đàn nhện đã tóm được họ khá dễ dàng trong bóng tối, phần nhờ bất ngờ, phần nhờ bóng đêm che phủ. Lần này cuộc chiến chắc chắn sẽ khốc liệt đây.
Thình lình Bilbo nhận ra vài con nhện đã vây quanh Bombur tội nghiệp trên nền đất, chúng đã lại quấn tơ quanh lão và chuẩn bị lôi đi. Gã Hobbit gào lên và chém tứ tung vào bọn nhện trước mặt. Bọn nhện né tránh, còn gã tụt nhanh xuống và rơi vào giữa vòng bọn nhện đang vây quanh. Thanh trủy thủ của gã có vẻ là một thứ nọc lạ lùng với bọn nhện. Nó lượn tới lượn lui mới nhanh làm sao chứ! Thanh gươm tỏa sáng lạ lùng khi gã đâm xuyên qua bọn nhện. Nửa tá nhện bị giết trước khi bọn còn lại tháo lui và bỏ mặc Bombur lại cho Bilbo.
“Xuống đi! Xuống ngay đi!” gã Hobbit gào lên với đám Dwarf trên cành. “Đừng đứng đó, sụp bẫy bây giờ!” Gã đã thấy bọn nhện leo đầy lên các cây bên cạnh và bò dọc thân cây lên phía trên đầu đám Dwarf.
Cả đám lùn đâm bổ xuống, kẻ thì tụt theo cây, kẻ khác nhảy, kẻ nữa rơi ịch xuống, mười một gã, rơi thành một đống, ai nấy đều tả tơi và đứng không vững nổi. Họ cũng xuống được cả rồi, mười hai mạng tất thảy kể cả Bombur tội nghiệp, lão đang được ông anh họ Bifur và ông anh Bofur xốc nách, phần Bilbo đang nhảy nhót tứ tung với thanh Nọc Sắc của mình, còn hàng trăm con nhện giận dữ chòng chọc nhìn vào, cả trên đầu lẫn khắp xung quanh. Tình cảnh thật vô vọng.
Và trận chiến bắt đầu! Một số lão lùn tay cầm dao, số khác thì cầm gậy, còn đá thì đầy khắp xung quanh; riêng Bilbo có thanh truỷ thủ của người Elf. Hết đợt này đến đợt khác họ đẩy lùi các cuộc tiến công, và nhiều con đã phải nằm phơi xác. Nhưng hoàn cảnh này đâu thể kéo dài. Bilbo đã gần kiệt sức; trong bọn lùn chỉ có bốn người đứng vững, và họ sẽ bị đè bẹp y như những con ruồi yếu ớt. Bọn nhện cũng đã lại chăng những tấm lưới từ cây này sang cây khác. Gã thấy khổng còn cách nào khác là tiết lộ cho đám lùn về bí mật của chiếc nhẫn. Bilbo thấy thật tiếc, nhưng chẳng còn đường nào khác.
“Bây giờ tôi sẽ biến mất đây,” gã ta nói. “Tôi sẽ dụ bọn nhện ra xa, nếu được; các anh nhớ tụm nhau lại và đi về phía kia đi. Đi sang trái ấy, gần về hướng chúng ta đã thấy đám lửa của người Elf.”
Thật khó để bọn họ hiểu ra khi đầu óc thì quay cuồng, tay đang bận ném đá, và còn những tiếng la hét ầm ĩ, nhưng Bilbo thấy gã không thể chậm trễ một giây nào, vòng vây của bọn nhện đã siết lại gần. Gã thình lình thọc ngón tay vào nhẫn, và trong sự ngạc nhiên sững sờ của những người Dwarf, gã biến mất.
Trong giây lát đã nghe vang lên những câu “thằng nhện mập” rồi “thứ ngu đần” trong đám cây bên phải. Bọn nhện giận sôi gan. Chúng ngừng tấn công và một vài con đã bám theo giọng nói. “Thằng nhện mập” đã làm chúng nóng tiết tới mức mất hết nghĩ suy. Khi đó Balin, người hiểu thấu kế hoạch của Bilbo hơn cả, đã dẫn đầu một cuộc tiến công. Đám Dwarf co cụm thành một mối, tuôn một cơn mưa đá vào bọn nhện chặn đường bên trái và phá vỡ vòng vây. Phía sau họ, tiếng hát và tiếng thét gào đột nhiên im bặt.
Với hy vọng cháy bỏng là Bilbo không bị bắt, những người Dwarf lầm lũi tiến lên. Nhưng vẫn không đủ nhanh. Họ vẫn buồn nôn và người yếu nhớt, bước chân tập tà tập tễnh, còn nhiều con nhện đã bám sát sau lưng. Hết lần này tới lần khác, họ phải dừng lại để chiến đấu với những con dám xông tới chặn đường, một vài con nhện cũng đã kịp leo lên cây phía trên và thả xuống những sợi tơ dài thuột.
Tình thế lại xấu đi, thì Bilbo kịp xuất hiện và lao vào bọn nhện đáng kinh ngạc.
“Chạy đi! Đi tiếp đi nào!” gã thét to. “Tôi sẽ cho chúng nếm ‘nọc’ này!” Và gã làm y như thế. Gã lao tới rồi thối lui, cắt đứt lưới vây của bọn nhện, chặt vào chân chúng, đâm xuyên những cái bụng mỡ của mấy con dám sấn lại gần. Đám nhện như sưng phồng lên vì căm hận, thở phì phì, mồm sủi bọt, họng rít lên; nhưng chúng đã biết sợ Nọc Sắc gần chết, và chúng không dám xáp lại gần, một khi thanh kiếm đã quay trở lại. Mặc cho chúng nguyền rủa, những con mồi của chúng đang chậm chạp nhưng đều bước rời xa. Đó là một việc khó nhọc và kéo dài tới hàng giờ. Nhưng cuối cùng, khi Bilbo cảm thấy gã không thể nhấc tay để đâm thêm một nhát nào, bọn nhện chợt ngưng bước, không bám theo họ nữa, chúng thất vọng quay về cái ổ đen tối của mình.
Đám lùn nhận ra mình đã tới chỗ khoảng trống, nơi có đám lửa của người Elf lúc trước. Họ cũng chẳng rõ, liệu đây có phải một trong những đám lửa đêm qua. Nhưng có vẻ như ma thuật vẫn còn vương vấn nơi đây, và bọn nhện không chịu nổi chốn này. Dẫu sao thì ánh sáng nơi đây cũng xanh hơn, những cành cây nhỏ hơn và trông bớt phần đe dọa, họ đã có thể nghỉ ngơi và lấy lại phần nào sức lực.
Họ nằm ngay nơi đó, thở hổn hà hổn hển, nhưng chỉ trong chốc lát họ đã bắt đầu hỏi dồn gã Hobbit của chúng ta. Đám lùn buộc gã phải giải thích tỉ mẩn về ngón tàng hình, và việc tìm ra chiếc nhẫn đã làm mấy gã mê mẩn đến quên cả khó khăn hiện tại. Riêng phần Balin lại nằng nặc đòi nghe chuyện về Gollum, các câu đố và đủ chuyện khác. Nhưng rồi ánh sáng cũng tàn dần và những câu hỏi khác được đặt ra. Họ đang ở đâu, con đường mòn nằm ở hướng nào, liệu có chỗ nào kiếm được đồ ăn, và bọn họ biết làm gì đây? Những câu hỏi này được nhắc đi nhắc lại, và họ đều hy vọng có được lời đáp từ Bilbo bé nhỏ. Bạn thấy đấy, thái độ của đám Dwarf với “ngài” Baggins đã thay đổi hẳn, họ đã bắt đầu thấy kính nể gã ta (Gandalf chả nói trước rồi sao). Thực lòng họ mong đợi Bilbo sẽ đưa ra một kế hoạch tuyệt chiêu nào đó, và họ đã thôi cằn nhằn. Họ đều biết rõ, họ đã chết chắc rồi nếu không có anh chàng Hobbit, và họ cảm ơn gã nhiều lần. Vài lão còn đứng dậy và cúi mình sát đất cảm ơn, những mấy lão ngã khuỵu xuống luôn và hồi lâu không đứng lên nổi nữa. Biết sự thật về chuyện tàng hình cũng không hề hạ thấp giá trị của Bilbo chút nào, bởi họ đã thấy gã biết suy nghĩ, có may mắn, rồi lại có cả chiếc nhẫn ma thuật, cả ba đều là những món đáng tiền. Họ tán tụng khá nhiều làm Bilbo cũng tự thấy mình quả là một tay giang hồ vững dạ, và gã chắc cũng thấy vững dạ hơn nếu kiếm được chút đồ ăn.
Nhưng không có gì ăn, không có một thứ gì, không ai đủ sức để đi quanh quẩn kiếm thức ăn, hay để tìm cho ra con đường mòn cũ. Con đường mòn cũ! Chẳng còn chuyện gì chiếm được tâm trí mệt mỏi của Bilbo nữa. Gã ngồi xuống và nhìn những hàng cây bất tận trước mặt mình; sau một lát đám Dwarf cũng trở nên im lặng. Cả đám, trừ Balin. Lúc lâu sau khi những người khác đã ngừng nói và nhắm mắt, lão vẫn lẩm bẩm và cười khùng khục một mình.
“Gollum? À, cầu chúc cho ngươi! Sao lão ta lại bám theo mình được chứ? À, giờ ta biết rồi! Cứ âm thầm bò tới như ông bạn hả, ngài Baggins? Nút áo mắc vào khe cửa? Ái chà, anh bạn Bilbooo.” Rồi lão lăn ra ngủ, im lặng bao trùm.
Thình lình Dwalin thức dậy và nhìn quanh cả bọn. “Thế Thorin đâu?” lão nói. Một cú sốc kinh hoàng. Tất cả bọn họ giờ chỉ có mười ba người: mười hai lão Dwarf và anh chàng Hobbit. Thorin biến đi đâu? Họ băn khoăn không hiểu định mệnh quỷ quái nào đã rơi trên đầu lão, lão rơi vào tay ma thuật nào hay lại vào tay bọn quái vật hắc ám đây? Và run rẩy sợ hãi, họ nằm đó lạc trong rừng thẳm. Từng người một, họ chìm vào những giấc ngủ chập chờn đầy ác mộng. Và chúng ta chia tay với họ nơi đây, mệt mỏi và yếu ớt, không đủ sức để phân người gác qua đêm.
Thorin bị bắt sớm hơn cả bọn họ. Chắc bạn còn nhớ khi Bilbo ngủ say như chết lúc bước chân vào vòng lửa? Người bước tiếp theo là Thorin, và khi ánh lửa phụt tắt, lão thấy mình như hòn đá bị bỏ bùa. Tất cả những âm thanh của đám Dwarf lạc trong đêm tối, tiếng họ thét gào, rồi âm thanh của trận chiến ồn ã, đều thoảng qua mà lão không hề nghe thấy. Rồi đám người Elf Rừng tới và buộc lão lại, mang đi. Đám người dự tiệc đúng là người Elf Rừng. Tộc người này không quỷ quyệt, nhưng họ luôn nghi ngờ người lạ. Dù có ma pháp cực mạnh, họ vẫn luôn cảnh giác. Họ khác hẳn người Elf Dòng Tiên ở phương Tây, bớt nguy hiểm hơn và ít sáng suốt bằng. Đa phần trong số họ có cội rễ từ những bộ lạc xa xưa vốn không dính dáng gì tới Dòng Tiên ở phương Tây. Có cả người Elf Sáng Suốt, người Elf Thông Thái và người Elf Biển Lớn đã tới và sống nơi đó trong biết bao nhiêu thế hệ, và họ ngày càng thông thái, sáng suốt hơn, và học hỏi được nhiều hơn. Họ cũng đã trui rèn pháp thuật và những kỹ thuật tinh xảo của mình, chế ra những món đồ tuyệt đẹp và huyền diệu, trước khi trở lại với Thế Giới Lớn. Trong Thế Giới Lớn, những người Elf Rừng vẫn xuất hiện khi trời chạng vạng, lúc luân phiên của Mặt Trời và Mặt Trăng, nhưng họ thích nhất là những vì sao; và họ vẫn lang thang trong khu rừng vĩ đại, với những thân cây cao vút, nhưng nay đã không còn trên giải đất này. Người Elf vẫn thường tụ lại bên rìa rừng, nơi họ dễ dàng tham dự vào các cuộc săn, hay đua ngựa hoặc chạy vui trên trảng trống dưới ánh trăng hoặc ánh sao đêm; sau khi Loài Người xuất hiện, họ càng ưa lúc trời sẩm tối và lúc hoàng hôn. Họ vẫn là những người Elf, và có nghĩa là người tốt.
Trong một hang động, cách rìa phía Nam của Cánh Rừng Đen vài dặm, có một vị Vua vĩ đại của người Elf đang cư ngụ. Phía trước cánh cổng đá vĩ đại của Nhà Vua là một dòng sông lớn chảy xuôi từ những mỏm đồi trong rừng xuống và đổ tới những đầm lầy dưới chân của vùng đất cao cây cối rậm rì. Hang động lớn này, với vô số động nhỏ mở ra khắp phía, ăn sâu vào trong lòng đất và có rất nhiều hành lang và những tòa điện lớn; nhưng nó sáng sủa hơn, thoáng đãng hơn bất kỳ một hang ổ nào của bọn Goblin, vốn sâu thẳm và đầy nguy hiểm. Thực ra những tùy tùng của Nhà Vua phần lớn cư ngụ và săn bắn trong rừng trống, và họ đều có lều hay nhà ở trên mặt đất hay trong các tàn cây. Cây sồi là là loài cây họ ưa chuộng nhất. Hang động Nhà Vua là cung điện của người Elf, nơi cất giữ an toàn những báu vật, và cũng là thành lũy của họ để chống lại kẻ thù.
Đó cũng là tháp canh các tù nhân của người Elf. Đám Elf lôi Thorin đi không nhẹ nhàng cho lắm vào hang động. Họ vốn không ưa người Dwarf và cho rằng Thorin là một kẻ đối đầu. Thời cổ đại, họ đã từng có chiến tranh với một số người Dwarf, những người bị họ kết tội trộm báu vật của mình. Nói đúng ra thì người Dwarf cũng có cách nghĩ riêng và cho rằng chỉ lấy đúng phần thuộc về mình, bởi Vua Elf đã thuê họ tinh chế vàng và bạc thô, nhưng lại không trả công đúng hẹn. Nếu Vua của người Elf có nhược điểm gì, thì đó là thói đam mê châu báu, nhất là vàng và bạch ngọc; và dù ngân khố đã ngập đầy vàng bạc, Nhà Vua vẫn ra sức tìm thêm, cho sánh kịp với những vị Vua Elf trong truyền thuyết. Thần dân của lão vốn chẳng biết tán đinh hay chuốt ngọc, họ cũng chẳng bận tâm buôn bán hay đào xới nọ kia. Những thứ này vốn là nghề ruột của mỗi người Dwarf, dù gia đình Thorin vốn chẳng liên quan gì đến vụ lộn xộn kể trên. Thêm vào đó Thorin đang điên ruột vì cách đối xử tệ hại của người Elf, nhất là khi đám kia gỡ bỏ bùa phép và lão đã hoàn toàn tỉnh táo. Lão nhất quyết là sẽ chẳng ai moi được một lời về bạc vàng và châu báu từ mình.
Nhà Vua nhìn Thorin nghiêm nghị khi lão Dwarf bị giải tới, rồi đặt ra vô số câu hỏi. Nhưng Thorin chỉ khăng khăng là lão đang sắp chết đói đây.
“Sao ngươi và người của mình dám tấn công thần dân của ta tới ba lần khi họ đang dự tiệc?” Nhà Vua hỏi.
“Bọn tôi đâu có tấn công,” Thorin đáp, “tôi tới chỉ để xin ăn, vì sắp chết đói rồi.”
“Đám bạn của ngươi đâu, chúng đang làm gì?”
“Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ họ đang chết đói.”
“Các ngươi làm trò gì trong rừng vậy?”
“Bọn tôi kiếm chút đồ ăn thức uống, bởi sắp chết đói rồi.”
“Nhưng sao các ngươi lại vào rừng mới được chớ?”
Thorin mím miệng và không nói thêm một lời nào nữa.
“Được thôi,” Nhà Vua nói. “Đưa lão ra và canh giữ cẩn thận, cho tới khi lão thấy sẵn lòng nói thật, dù lão phải bị giam hàng trăm năm nữa cũng không sao.”
Rồi đám Elf đeo dây da lên người lão Dwarf, tống lão vào một động nhỏ với những cánh cửa gỗ chắc chắn rồi bỏ đi. Họ trao cho lão cả đồ ăn lẫn đồ uống, thảy đầy đủ cả. Dân Elf Rừng không phải là bọn Goblin, họ cư xử đường hoàng ngay cả với những kẻ thù ghê tởm nhất. Bọn nhện khổng lồ là loài vật duy nhất họ không sao chịu nổi.
Trong tháp canh của Nhà Vua, Thorin bất hạnh đang nằm đó; sau khi thỏa lòng với món bánh mì, thịt và nước, lão bắt đầu nghĩ tới số phận những người bạn bất hạnh của mình, nhưng chuyện đó sẽ kể ở chương sau, đó là khởi đầu của cuộc phiêu lưu mới, nơi anh chàng Hobbit một lần nữa sẽ trổ tài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
