Buổi sáng hôm sau Bilbo bị đánh thức bởi ánh nắng sớm mai. Gã nhổm dậy, ngó giờ và tính xuống bếp đặt ấm nước, rồi gã chợt nhận ra, mình không phải ở nhà. Gã ta ngồi xuống, buồn rầu nghĩ, giá mà được tắm và đánh răng thì dễ chịu biết nhường nào. Không rửa ráy, không đánh răng, trà cũng không mà thịt hun khói cũng không nốt. Đành phải hài lòng với món thịt cừu và thịt thỏ lạnh ngắt ngơ. Rồi còn chuẩn bị cho chuyến đi sắp tới nữa chứ.
Giờ gã đã được phép leo lên lưng lão Đại Bàng và ngồi ngay giữa đôi cánh lớn. Gió quất mạnh và gã nhắm mắt lại. Đám lùn Dwarf thét lớn những lời tạm biệt, hứa sẽ đền ơn hậu hĩnh Chúa Tể Đại Bàng ngay khi có dịp. Và mười lăm con chim lớn cất cánh bay vút lên trời cao. Mặt trời vẫn còn bảng lảng dưới triền Đông, trời vẫn lạnh, sương mù trải dài trong lòng thung lũng và các hẻm núi, quấn quýt ven những đỉnh núi và những ngọn đồi. Bilbo hé mắt nhìn, và thấy đàn chim đã bay cao vút, mặt đất nằm xa tít phía dưới chân, còn những dãy núi đã lùi lại phía sau ngày càng xa. Bilbo nhắm tịt mắt lại và nắm cứng lông cánh lão Đại Bàng.
“Đừng có bấu như thế!” con Đại Bàng phật ý nói. “Ông bạn đừng có run như thỏ như vậy, à, mà trông ông bạn cũng giống thỏ lắm cơ. Trời đẹp thế này, gió nhẹ nhàng ve vút. Còn gì tuyệt hơn một chuyến du ngoạn không trung?”
Bilbo muốn trả lời: “Một bồn nước ấm và một buổi sáng muộn dưới tán cây trước hiên nhà.” Nhưng gã không dám và đành buông lỏng những ngón tay một xíu xiu.
Bay một lúc lâu, những con Đại Bàng, chắc đã nhận ra đích đến, dù họ đang bay cao tít. Chúng bay vòng xuống dưới theo những đường trôn ốc một cách chậm rãi, khiến gã Hobbit không nhịn được và phải mở mắt ra. Mặt đất giờ đã rất gần, dưới chân họ là cả rừng cây, trông có vẻ như thuộc họ sồi và họ cây du, rồi tới một đồng cỏ lớn trải rộng với những dòng sông vội vã chạy ngang qua. Xé tung mặt đất, ngay phía phải của dòng chảy, một tảng đá lớn nhô ra sừng sững, nó đứng đó như một trạm canh cuối cùng của những dãy núi phía xa, hay như bị một gã khổng lồ trong bọn khổng lồ nào ném tới từ xa hàng dặm.
Những con Đại Bàng nhanh chóng hạ xuống chóp tảng đá này, lần lượt từng con một, chúng thả những hành khách của mình ra.
“Chúc may mắn!” Bọn Đại Bàng hét lớn. “Dù bạn đã đặt chân tới đâu, ta vẫn chúc bạn gặp được tổ ấm thân thương nơi cuối con đường.” Đó là lời chúc lịch thiệp của bọn Đại Bàng.
“Chúc ngọn gió kia nâng đỡ đôi cánh bạn ở mọi nơi mặt trời và mặt trăng rọi sáng.” Gandalf đáp lời, lão biết cách nói năng đúng điệu Đại Bàng.
Và họ chia tay nơi đó. Dù sau này, vào một ngày kia, Chúa Tể Đại Bàng sẽ trở thành Vua của các loài chim, sẽ hãnh diện đeo trên đầu một vương miện vàng ròng, còn mười lăm thủ lĩnh của lão sẽ có những vòng cổ vàng (làm từ số vàng đám Dwarf tặng họ), nhưng riêng Bilbo không có dịp nào gặp lại đám Đại Bàng này, trừ lần duy nhất gã thấy họ trên cao tít trong Trận Chiến Của Năm Đạo Quân.
Trên đồi đá có một khoảng đất trống, phía dưới là một con đường mòn với nhiều bậc thang dẫn tới bờ sông, nơi những tảng đá lớn phẳng lỳ làm thành chỗ lội vượt qua dòng chảy, tới vùng cỏ xanh phía bên trên. Có một động đá nhỏ (trông thoáng đãng, sàn phủ đầy đá cuội) ngay chỗ cuối đường mòn, gần những tảng đá phẳng. Đoàn lữ hành túm tụm tại đây để bàn tính kế hoạch tương lai.
“Ta luôn mong mỏi thấy các anh an toàn (nếu có thể) vượt qua vùng núi.” Pháp sư nói. “Giờ thì rõ rồi, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của của ta, cộng thêm chút may mắn, việc này coi như xong. Thực ra chúng ta đã vượt được khá xa về phía Đông, xa hơn mức ta dự kiến chung đường với các anh. Xét cho cùng đây cũng không phải là cuộc phiêu lưu của ta. Ta còn có thể ngó lại vào vụ này thêm lần nữa, trước khi mọi việc hoàn tất, nhưng giờ thì ta có những việc không trì hoãn được đang trông đợi.”
Đám lùn rên rỉ tuyệt vọng, còn Bilbo sa lệ. Bọn họ đã bắt đầu nghĩ là Gandalf sẽ đi cùng trong suốt cuộc hành trình và sẽ là người trợ giúp, giải cứu họ khỏi mọi nguy hiểm rình rập.
“Dào ôi, ta có biến đi ngay đâu mà sợ.” Gandalf nói. “Ta có thể dành cho các anh thêm một hai ngày nữa. Có lẽ ta sẽ giúp được các anh thoát khỏi cảnh ngộ khó khăn lúc này, và chính ta cũng cần một sự trợ giúp. Chúng ta không có đồ ăn, thức uống, không có vật dụng, không có đám pôni và các anh cũng không rõ mình đang ở nơi nào. Ta sẽ nói rõ ngay đây. Các anh đã chệch lên hướng Bắc vài dặm, chệch khỏi con đường lẽ ra chúng ta đã bám theo, nếu không phải hấp tấp rời vùng núi. Có rất ít người cư ngụ nơi đây, trừ khi họ đã chuyển đến sau khi ta thám hiểm vùng này vài năm trước. Nhưng ta biết có một người sống cách đây không xa. Chính người này đã đẽo nhưng bậc thang trên đồi đá lớn kia, Carrock, hình như ông ta gọi nó như vậy. Người này rất ít khi đến đây, nhất là vào ban ngày, có chờ cũng vô ích, thậm chí còn nguy hiểm nữa là khác. Bọn ta cần tìm tới chỗ người ấy. Nếu mọi chuyện tốt đẹp, ta sẽ chia tay và chúc các anh như đám Đại Bàng: “Lên đường may mắn, dù là đi đến nơi đâu.”
Những lão lùn khẩn cầu pháp sư chớ bỏ rơi họ. Đám này mời mọc hết vàng của con Rồng tới ngọc ngà châu báu, nhưng pháp sư vẫn không lay chuyển.
“Để xem, để đó xem,” pháp sư đáp lại những lời cầu khẩn. “Ta nghĩ mình đã có phần trong số vàng của con Rồng, khi các anh đoạt được chúng.”
Đám lùn đành thôi cầu khẩn. Họ cởi đồ và tắm trong dòng sông, nơi nước cạn và trong trẻo, đám sỏi dưới đáy trong thấy rõ. Nằm phơi mình dưới ánh mặt trời giờ đã ấm áp và chói chang, họ cảm thấy sảng khoái, cho dù vẫn còn đau đớn và bụng thì thấy đói cồn cào. Lội qua chỗ cạn (mang theo gã Hobbit trên lưng), những lữ khách sải bước qua những cây cỏ cao xanh, dọc theo những cây sồi xum xuê cành lá lòa xòa và những cây du cao ngất.
“Nhưng tại sao vách đá lại có tên là Carrock?” Bilbo hỏi trong khi đi sát cạnh pháp sư.
“Người đó gọi nó là Carrock, bởi người đó thích vậy.”
“Nhưng người nào chứ?”
“Người ta nói tới là một người rất quan trọng. Nhớ thật lịch thiệp, khi ta giới thiệu anh với hắn. Ta sẽ giới thiệu các anh lần lượt từng hai người một, phải rồi, từng hai người một. Và chớ nghĩ cách làm cho hắn khó chịu, nếu không có trời mới biết điều gì sẽ xảy ra. Người này có thể trở nên khủng khiếp trong cơn giận, nhưng lại rất dễ chịu nếu được giải khuây. Ta cần nhắc lại, người này rất dễ nổi nóng.”
Những lão Dwarf, nghe lọt vào tai những gì pháp sư nói với Bilbo, liền quây lại xung quanh họ.
“Ngài đưa chúng tôi đến với thứ người nào vậy?” các lão hỏi dồn. “Không lẽ chẳng còn ai dễ chịu hơn ư? Ngài có thể giải thích cặn kẽ hơn không?” vân vân và vân vân.
“Đúng người ấy đấy! Không, ta không thể! Và ta đã giải đáp cặn kẽ lắm rồi!” Pháp sư cắt ngang. “Nếu như các anh muốn biết gì thêm thì tên hắn là Beorn, hắn rất mạnh và hắn là người đổi lốt.”
“Sao, ông ta là đổi da thú à? Chắc ông ta vẫn gọi thỏ là da thỏ, khi chưa biến chúng thành da sóc?” Bilbo hỏi.
“Trời cao đất dày ơi, không, không, KHÔNG, KHÔNG!” Gandalf hét lên. “Xin làm ơn cho, thưa ngài Baggins, đừng nói những điều ngu ngốc. Nhân danh mọi thần linh của xứ sở này, Bilbo, đừng khi nào nhắc tới từ “đổi da thú” trong phạm vi một trăm dặm quanh ngôi nhà ấy. Và cũng đừng nhắc tới thảm lông, khăn lông, bao tay,… hay một từ phạm húy nào hết. Hắn ta là người đổi lốt. Hắn vẫn thay hình đổi dạng luôn, khi thì mang hình dạng của con gấu đen khổng lồ, khi thì là con người cao lớn tóc đen có sức mạnh khủng khiếp với cánh tay vạm vỡ và bộ râu xồm xoàm rậm rạp. Vài kẻ nói, hình như gã thuộc một bộ tộc gấu cổ đại và hùng mạnh sống trong vùng núi thẳm, trước khi bọn khổng lồ xuất hiện. Kẻ khác lại nói, có vẻ như hắn ta là hậu duệ của những Con Người đầu tiên, những người cư ngụ trên đất này từ thuở con Smaug và bọn Rồng chưa đặt bước tới đây, trước khi bọn Goblin đặt chân lên những ngọn đồi phương Bắc. Ta không rõ, nhưng có lẽ giả thuyết thứ hai đúng hơn. Hắn không phải loại người ngươi có thể hỏi những câu như vậy.
“Dẫu sao đi nữa, hắn vẫn sống vui vầy với niềm đam mê của chính mình. Hắn có một căn nhà gỗ tuyệt diệu nơi cánh rừng sồi, và cũng giống loài người, hắn nuôi súc vật và chăn ngựa, những loài vật cũng kỳ lạ như chính hắn ta. Bọn chúng làm việc và cùng trò chuyện với người này. Hắn không ăn thịt chúng, mà cũng chẳng săn bắt bọn thú hoang. Hắn ta nuôi ong, có vô số chuồng ong với những con ong khổng lồ hung dữ, và sống chủ yếu bằng kem sữa và mật ngọt. Trong lốt gấu, hắn ta phiêu bạt khắp hang cùng ngõ hẻm. Một lần kia, ta bắt gặp hắn ngồi cô đơn trên đỉnh Carrock lúc trời đêm, ngắm mặt trăng đang hạ xuống Dãy Núi Mờ Sương, và ta đã nghe hắn gầm gào bằng tiếng của loài gấu: ‘Sẽ đến một ngày kia, ngày chúng mạt vận, và ta được quay trở lại.’ Đó là lý do ta nghi hắn đã từng sống trong vùng núi.”
Bilbo và đám lùn giờ có khối chuyện để suy ngẫm và không đặt thêm câu hỏi nào nữa. Đường phía trước vẫn còn xa. Leo lên dốc, rồi tụt xuống lũng, trời đã trở nên oi bức. Đôi lúc đoàn lữ hành dừng bước dưới tán cây, và khi đó Bilbo thấy bụng dạ cồn cào tới mức gã sẵn lòng ăn cả những trái sồi, nếu những trái này đủ chín rục để tự rụng từ thân cây xuống.
Vào khoảng giữa trưa, họ nhận thấy những luống hoa rộng lớn đang nở rộ, tất cả đều cùng một loại, như thể được ai đó trồng bón vậy. Đặc biệt có rất nhiều cỏ ba lá, những cành cỏ mào gà run rẩy, những nhánh cỏ ba lá tía đỏ, và những chồi ba lá trắng vươn tràn tỏa ra mùi mật ngọt. Trên cao những tiếng vo vo, vù vù vang lên không ngớt. Khắp nơi những con ong đang cần mẫn làm việc. Chao ôi, những con ong mới lớn làm sao. Trong đời mình, Bilbo chưa từng được thấy.
“Nó mà đốt mình,” gã ta chợt nghĩ. “Chắc là mình phải sưng phồng lên gấp đôi!”
Đám ong còn lớn hơn loài ong bắp cày. Những con ong thợ trông to hơn ngón tay khá nhiều, và những sọc vàng trên bộ lưng đen của chúng lấp lánh ánh vàng.
“Gần đến nơi rồi!” Gandalf nói. “Chúng ta đã tới rìa Cánh Đồng Ong.”
Đi thêm chút nữa là dãy sồi cao già lão, tới nữa là một bờ giậu gai rậm rạp chằng chịt, không ngó trộm mà cũng không chui qua được.
“Tốt hơn hết là các anh hãy chờ ở đây.” Pháp sư nói với đám Dwarf. “Khi nào nghe thấy ta gọi hoặc huýt gió thì hãy bám theo, nhưng phải nhớ rằng đi từng thành từng cặp, nhớ đấy, năm phút một cặp. Bombur mập nhất trong các anh nên tính bằng hai người sẽ đi sau cùng và đi một mình thôi. Nào đi thôi, ngài Baggins! Cổng vào ở đâu đó quanh đây.” Nói rồi, vị pháp sư đi dọc bờ dậu, mang theo mình gã Hobbit Bilbo đang run rẩy.
Đi được một đoạn, họ nhìn thấy cánh cổng gỗ vừa lớn vừa cao, phía sau đó là khu vườn và những khu nhà gỗ thấp: vài cái lợp rạ và được làm từ những súc gỗ tươi; kho thóc, chuồng ngựa, chuồng cừu, và một căn nhà gỗ thấp chạy dài.
Bên phía Nam bên trong bờ đậu cao, vô số những chuồng ong với chóp hình chuông xếp thành hàng được che bằng rơm rạ. Tiếng ồn của bầy ong bay tới bay lui, bò ra bò vào tràn ngập khắp không gian.
Pháp sư và Hobbit đẩy cánh cổng nặng kêu cót két và bước theo con đường rộng dẫn tới căn nhà. Vài chú ngựa, trông bóng mượt và đỏm dáng, bước tới trên cỏ xanh và nhìn chăm chú đám khách lạ với vẻ mặt đầy nghi kỵ: rồi chúng phi về phía ngôi nhà.
“Chúng chạy báo với hắn về sự xuất hiện của những người lạ mặt,” Gandalf thốt lên.
Rồi họ tới bên một sân vườn, được chắn ba bề bởi chính căn nhà và hai hiên dài. Nằm giữa sân là một thân cây sồi lớn với những cành bị chặt ra nằm sát một bên. Một người khổng lồ với bộ râu đen rậm, mái tóc đen, tay chân trần gân guốc đang đứng ở đấy. Gã quấn chiếc khố lông thú dài đến đầu gối, tựa mình vào một chiếc rìu lớn.
Những con ngựa cũng đã đứng bên, mõm gác lên vai gã.
“Ừm, họ đây rồi!” gã nói với bọn ngựa. “Trông cũng không có vẻ gì đáng sợ. Các chú đi được rồi.” Gã cười rung chuyển, dựng cây rìu xuống và đi trước.
“Các ngươi là ai, cần gì?” Gã hỏi không mấy thiện cảm, đứng sừng sững trước mặt Gandalf như tòa tháp.
Riêng phần Bilbo, gã ta dễ dàng chui lọt giữa hai chân của gã khổng lồ mà không chạm đầu tới vạt chiếc khố nâu.
“Tôi là Gandalf,” pháp sư đáp.
“Ta chưa từng biết tiếng,” gã chủ nhà gầm gừ. “Còn ông nhóc này là ai vậy?” gã hỏi, cúi mình xuống và nhìn gã Hobbit trong bộ lông mày rậm rạp.
“Đây là ngài Baggins, một Hobbit xuất thân từ gia đình nề nếp và là người trong sạch có tiếng,” Gandalf trả lời, Bilbo nghiêng mình chào. Gã ta không có mũ để nhấc lên làm dáng, và rất áy náy về những chiếc cúc áo đứt tung của mình.
“Tôi là pháp sư,” Gandalf tiếp tục nói. “Tôi đã nghe chuyện về ông, dù ông chưa nghe tới tên tôi; nhưng có lẽ ông biết ông anh họ tốt bụng Radagast của tôi, ông ấy sống ở rìa Nam của Cánh Rừng Đen.”
“Sao lại không, lão ấy cũng không tệ, nếu xét trong đám thầy pháp. Có thời, ta và hắn thường xuyên hội ngộ.” Beorn nói. “Thôi được, hiện thời thì ta biết ngươi là ai hoặc giả ngươi tự mạo nhận mình là ai. Các ngươi cần gì?”
“Thực tình mà nói, chúng tôi đã mất hết đồ đạc, lương thực và bị lạc đường nên rất cần sự giúp đỡ, hay chí ít cũng là một lời khuyên. Chẳng giấu gì ông, bọn tôi đã phải khốn khổ với tụi Goblin trong vùng núi.”
“Bọn Goblin?” người khổng lồ hỏi lại, giọng đã bớt cau có. “Ô hô, có nghĩa các người đang gặp rắc rối với tụi đó? Sao các người xán lại bên tụi đó làm gì?”
“Nào tụi tôi có muốn vậy đâu. Bọn chúng tập kích bọn tôi lúc ban đêm trong hẻm núi, nơi chúng tôi đang tìm đường, chúng tôi phải đi ngang vùng núi từ những vùng đất phía Tây sang xứ này. Đây là cả một câu chuyện dài.”
“Vậy các ông bạn hãy vào nhà đã và kể lại cho ta nghe chút đi, nếu việc này không choán hết cả một ngày,” người khổng lồ nói, dẫn đường cho khách đi ngang một cánh cổng tối mở ra sân, vào trong nhà.
Theo chân ông ta, Gandalf và Bilbo thấy mình đứng trong một căn phòng rộng rãi, ở giữa có đặt một bếp lò. Mặc dù đang là tiết hạ, nhưng những thanh củi vẫn cháy trong lò, và khói đang bốc nghi ngút lên những rui nhà ám đen, tìm lối thoát ra ngoài qua chỗ trống trong vòm mái. Cả bọn đi ngang qua gian phòng tăm tối le lói ánh lửa từ bếp lò này, xuyên qua một lỗ thủng khá lớn, đi ra phía ngoài cánh cửa nhỏ ra ngoài hiên nhà được thiết kế trên những chiếc cọc gỗ rừng. Hiên nhà quay mặt về hướng Nam, hơi nóng ban ngày vẫn còn đọng lại. Những tia nắng vẫn le lói trong buổi hoàng hôn, làm những giọt mưa óng lên màu vàng vương trên những luống hoa của khu vườn thắm sắc, trải dài và vươn cao đến tận bậc chân thềm.
Họ ngồi trên những súc gỗ. Gandalf bắt đầu kể chuyện, còn Bilbo đung đưa đôi chân ngắn tủn không chạm đến nền nhà, nhìn ra ngoài vườn hoa và đoán thử xem tên gọi của chúng. Có đến một nửa loài hoa trước đây gã chưa nhìn thấy bao giờ.
“Tôi đi cùng với một vài ba người bạn qua vùng núi,” pháp sư bắt đầu kể.
“Một vài ba là thế nào? Ta chỉ nhìn thấy có một, mà cố căng mắt ra mới thấy nữa.” Beorn cắt ngang lời pháp sư.
“Vâng, nói thật với ông là tôi không muốn đưa đông người tới làm phiền, cho tới khi tôi chắc là ông không bận quá. Tôi sẽ gọi họ lại, nếu được phép.”
“Nào, nào. Cứ gọi lại đi.”
Gandalf huýt một tiếng chói tai, và lập tức Thorin và Dori đã xuất hiện nơi góc ngoặt con đường dẫn qua vườn và đứng chào cong cổ.
“Ngươi muốn nói là một hay ba người, ta hiểu rồi,” Beorn nhắc lại. “Nhưng mấy gã này đâu phải dân Hobbit mà là tụi Dwarf.”
“Thorin Khiên Sồi xin phục vụ ngài, Dori xin được hầu hạ ngài,” cả hai gã lùn đều nói và lại cúi chào.
“Cảm ơn, ta không cần các ngươi phục vụ,” Beorn trả lời. “Nhưng có vẻ các ngươi lại đang ngóng trông sự trợ giúp của ta. Ta vốn cũng chưa mến người Dwarf các ngươi đến phát rồ. Nhưng nếu ngươi đúng là Thorin, con trai của Thráin, cháu nội của Thrór, và nếu đám đồng hành của ngươi cũng đáng trọng, và nếu ngươi là kẻ thù của bọn Goblin và không âm mưu bày đặt mưu ma chước quỷ trong lãnh đại của ta… Nhận tiện, các ngươi đang tính làm chi vậy?”
“Họ đang hành hương về mảnh đất của tổ tiên, nơi phía đông của Cánh Rừng Đen,” Gandalf chêm vào, “và việc tới chỗ ông quả hết sức tình cờ. Chúng tôi đang vượt Đèo Cao, vốn dẫn tới con đường phía Nam vùng đất của ông, thì bất ngờ bị bọn Goblin quỷ quái tấn công – tôi đang định kể ông nghe đây.”
“Thì kể đi chứ chờ gì nữa,” Beorn nói, ông ta vốn chẳng mấy khi bật thiệp.
“Một cơn giông khủng khiếp nổi lên. Bọn Khổng Lồ Đá Tảng đang ném từng tảng đá lớn, bọn tôi đã phải tìm chỗ trú trên đỉnh dốc, tôi, ông bạn Hobbit và một vài người Dwarf…”
“Có hai mà cũng bày đặt nói một vài à?”
“À không. Tình thực thì bọn tôi có nhiều người hơn.”
“Thế mấy gã đó đâu? Bị giết, bị ăn thịt hay bỏ trốn về nhà rồi?”
“Khôngggg. Lúc tôi huýt gió, họ chưa chạy lại cả đây. Xấu hổ, chắc vậy. Ông thấy đấy, chúng tôi quả có lo là ông sẽ phải tiếp đãi quá đông người.”
“Nào nào, huýt sáo gọi tụi họ lại đi! Ta đã sẵn sàng cho hội các vị rồi đây, có thêm bớt một hai gã thì nào có việc gì,” Beorn gầm gừ.
Gandalf huýt sáo thêm lần nữa, nhưng Nori và Ori đã vụt hiện ra ngay trước khi pháp sư dứt tiếng, bởi vì, như các bạn còn nhớ, chính Gandalf đã dặn họ đi từng đôi mỗi năm phút một.
“Ú ù,” Beorn ngạc nhiên. “Nhanh quá nhỉ, các ngươi đã trốn ở đâu vậy? Lại đây nào, mấy ảo thuật gia.”
“Nori xin phục vụ ngài, Ori xin hầu…” bọn họ lên tiếng, nhưng Beorn đã cắt ngang:
“Đa tạ! Khi nào cần đến sự giúp đỡ của các ngươi ta sẽ biết tự yêu cầu. Ngồi xuống và kể tiếp đi chứ không đến bữa tối ta cũng chưa nghe hết được câu chuyện.”
“Khi chúng tôi vừa thiếp đi,” Gandalf tiếp tục, “thì vách đá nơi cuối động bỗng mở lớn ra; bọn Goblin tràn tới tóm lấy đám lùn, ông bạn Hobbit, và cả đoàn pôni nữa…”
“Cả một đoàn pôni cơ à? Các người hành nghề chi vậy – xiếc lưu động à? Hay tha theo lắm đồ quá? Có sáu người mà cũng nói một đoàn sao?”
“Không, không! Thực tình mà nói, thì chúng tôi đông hơn sáu người… Đây, lại thêm hai người nữa!”
Đúng lúc đó Balin và Dwalin xuất hiện, và cúi thấp người chào, thấp đến nỗi râu của họ lê trên sàn đá. Gã khổng lồ thoắt cau mày, nhưng những lão lùn Dwarf đang cố hết sức để tỏ ra lịch thiệp, gật đầu, khom mình, cúi chào, tay vẫy mũ trùm lia lịa (theo đúng điệu dân Dwarf) cho tới khi gã khổng lồ thôi cau có và phá ra cười khùng khục. Đám Dwarf trông quả là hài hước!
“Đúng là một gánh xiếc vui nhộn,” gã ta nói. “Nào, vào đi, những anh chàng vui tính. Tên các ngươi là gì? Hiện giờ thì ta không cần các ngươi phục vụ, tên họ là đủ rồi; hãy ngồi xuống và đừng làm bộ làm dạng nữa.”
“Balin và Dwalin.” Những gã lùn đáp lại, không dám tỏ ra bực mình, và ngồi phệt ngay xuống sàn, trông khá ngây ngô.
“Kế tiếp đi nào,” Beorn nói với pháp sư.
“Tôi dừng lại ở đoạn nào nhỉ? À vâng. Chúng không tóm được tôi. Tôi giết được vài gã Goblin bằng một tia chớp…”
“Hay đấy!” Beorn gầm gừ. “Làm pháp sư cũng đôi khi hữu ích.”
“… và lén qua khe nứt, trước khi nó đóng sập lại. Tôi bám theo vào gian phòng chính, đông đặc bọn Goblin. Lão Thủ Lĩnh Goblin đang ở đó với khoảng ba hay bốn chục chiến binh. Tôi tự nhủ ‘dù đám Dwarf không bị buộc lại thành một xâu – thì một tá bọn họ liệu có chống chọi với chừng đó quân thù?’ ”
“Một tá à? Lần đầu tiên tôi nghe thấy tám mà được gọi là một tá. Hay là vẫn còn vài chú chuột bạch trong cái hộp ảo thuật của lão nữa đây?”
“Vâng, còn một đôi nữa đây, Fili và Kili phải rồi,” Gandalf nói, lúc này hai gã đã xuất hiện trước mắt họ, đứng đó mỉm cười và cúi chào.
“Đủ rồi, đủ rồi,” Beorn khoát tay ngăn chúng, “ngồi xuống và ngậm miệng lại! Tiếp tục đi Gandalf!”
Và Gandalf tiếp tục câu chuyện cho tới đoạn pháp sư phải chiến đấu trong bóng tối, rồi họ phát hiện ra Cửa Hạ, và nỗi kinh hoàng khi phát hiện ra là Ngài Baggins đã mất tích, “chúng tôi đếm lại và thấy không có anh chàng Hobbit ở đây. Chúng tôi chỉ còn lại có mười bốn người.”
“Mười bốn á?! Lần đầu ta nghe mười bớt đi một còn lại mười bốn đấy! Ông bạn muốn nói chín, hay là vẫn giới thiệu chưa hết thành viên của cái hội này?”
“Chà chà, có vẻ ngài còn chưa thấy Óin và Glóin. Á à, họ đây rồi, Ông thứ lỗi cho vì sự quấy rối không cần thiết này?”
“Chao ôi, vào đi nào. Nhanh chân lên! Vào nhanh lên, hai anh chàng kia, ngồi xuống đấy! Nghe này, Gandalf, cho tới giờ thì ta có cả lão, cả mười gã lùn Dwarf và cả gã Hobbit bị mất tích kia, cộng lại là mười hai người chứ không phải là mười bốn, trừ phi pháp sư đếm cách khác với người thường? Thôi được, tiếp tục đi.”
Beorn cố gắng tỏ vẻ vô tâm, nhưng thực lòng gã đã thấy khoái lắm rồi. Bạn biết đấy, trong quá khứ, gã đã biết từng khe núi mà Gandalf đang kể. Gã gật gù, rồi gầm gừ khi nghe đến đoạn Bilbo tái xuất hiện, rồi bọn họ trượt trên dốc đá dựng đứng ra sao và cả về bầy sói đã vây đoàn người trong khu rừng nữa.
Khi Gandalf kể tới đoạn cả đoàn phải trèo cây với lũ sói vây đầy bên dưới, Beorn sải những bước dài, mồm lẩm bẩm: “Ta ước ta có mặt nơi đây! Ta sẽ cho tụi nó nếm nhiều thứ hơn món lửa phép thuật kia!”
“Đúng đấy,” Gandalf nói, rất hài lòng vì câu chuyện gây ấn tượng. “Tôi đã làm tất cả những gì có thể. Và chúng tôi ngồi trên cây, bọn sói nhe nanh vuốt, gầm gừ ở phía dưới, còn rừng cây bắt đầu bùng cháy vài nơi. Đúng lúc đó bọn Goblin từ trong núi đổ ra và nhận ra cả toán. Chúng gào lên sung sướng và hát nhạo: ‘Mười lăm con chim trên năm cái cây…’ ”
“Trời ạ!” Beorn gầm lên. “Đừng giả bộ là bọn Goblin không biết đếm đấy nhé. Chúng biết đấy. Mười hai không phải là mười lăm, và bọn chúng hiểu rất rõ điều này.”
“Tôi cũng thế. Còn có Bifur và Bofur ở đó nữa. Đơn giản là tôi không có can đảm giới thiệu họ sớm hơn. Họ kia kìa.”
Bifur và Bofur đã tới nơi. “Cả tôi nữa,” Bombur hổn hển nói trong khi bám theo hai lão kia. Gã mập ú và có phần tức tối vì buộc phải đi sau chót. Gã chối phắt chuyện đứng chờ và theo sát gót hai ông bạn.
“Được rồi, giờ thì các ngươi quả thực có mười lăm người; và bởi bọn Goblin cũng biết đếm, nên ta cho rằng quả có chừng ấy người ngồi trên cây. Rồi, giờ có thể tiếp tục câu chuyện mà khỏi lo ngắt quãng giữa chừng.”
Ngài Baggins giờ đã nhận ra Gandalf đã thông minh làm sao. Những lần ngắt ngang đã làm Beorn ngày càng tò mò với câu chuyện hơn, và câu chuyện hấp dẫn đã giữ cho Beorn khỏi tống cổ đám lùn như những kẻ ăn mày khả nghi ngay lập tức. Nếu tránh được, Beorn không khi nào mời khách tới nhà. Gã có rất ít bạn bè, phần lớn sống rất xa. Và Beorn không khi nào mời quá hai lão bạn tới một lần. Còn giờ đây, tại hiên nhà lão đã tụ tập đến mười lăm người không quen biết.
Trong khi pháp sư kể nốt câu chuyện của mình và thuật lại đám Đại Bàng đã giải cứu cho họ ra sao, và chúng đã đưa họ tới Carrock như thế nào, mặt trời đã hạ xuống sau những chóp nhọn của Dãy Núi Mờ Sương, bóng tối đã trải dài trong khu vườn nhà Beorn.
“Câu chuyện thật hay!” Beorn nói. “Từ lâu lắm rồi ta mới nghe được chuyện hay như thế. Nếu đám ăn mày ai cũng biết kể chuyện hay, chắc chúng sẽ thấy ta nhân từ hơn đấy. Dĩ nhiên là các ngươi có thể tự sáng tác ra câu chuyện, nhưng các ngươi cũng đáng được một bữa tối vì câu chuyện đấy. Kiếm chút gì ăn nào!”
“Hay quá!” những vị khách đồng thanh đáp. “Xin đa tạ!”
Trong nhà đã tối hẳn. Beorn vỗ tay và bốn chú ngựa pôni trắng tuyệt đẹp phi nước kiệu tới cùng vài con chó to lông xám. Beorn nói gì đấy bằng một thứ tiếng lạ lùng, nghe giống tiếng thú vật trò chuyện. Đám thú trở ra và rồi quay lại trong phút chốc, mang theo những bó đuốc ngậm trong miệng. Chúng châm đuốc vào lò lửa, rồi cắm lên những giá thấp trên các thân cột nhà quanh đó.
Đám chó biết tùy ý đứng bằng hai chân sau, còn hai chân trước dùng để mang đồ. Chúng nhanh chóng lôi ra vài tấm ván và các chân ghế từ tường bên và sắp tất cả bên ngọn lửa.
Rồi vang lên một tràng “be be be”, vài con cừu cái lông trắng như tuyết với một con cừu đực lông đen to lớn dẫn đầu chạy vào phòng. Một con mang theo tấm khăn trải bàn trắng như tuyết với những hình thú vật thêu trên riềm khăn; những con khác tha trên lưng những khay đồ chứa nào chén đĩa, nào dao thìa bằng gỗ, bọn chó nhanh chóng bày biện mớ đồ này lên những bàn kê. Những chiếc bàn thấp tì, thấp đến mức Bilbo có thể ngồi thoải mái. Phía sau họ, những con pôni đang đẩy tới hai chiếc ghế ngồi thấp với mặt ghế rộng rãi, chân ghế ngắn nhưng rất vững chãi, phần Beorn ở góc xa cũng có một chiếc ghế đen lớn cùng kiểu (hắn ngồi trong đó với cặp cẳng khổng lồ duỗi dài xuống gầm bàn). Đó là tất cả ghế ngồi trong nhà của Beorn và hắn chú ý làm thấp để những con thú kỳ diệu hầu bàn có thể ngồi thuận tiện. Thế đám thú còn lại ngồi đâu? Chúng cũng không bị bỏ rơi. Những con pôni khác tụ quanh đám thân gỗ hình tròn tất cả đều được bào nhẵn và bóng loáng, thấp đến mức Bilbo cũng có thể thấy vừa; vậy nên trong giây lát tất cả đã yên vị bên bàn ăn của Beorn, phòng ăn này lâu lắm mới thấy đông người tụ hội đến vậy.
Đoàn lữ hành có được một bữa tối nơi đây, một bữa thoải mái chưa từng có kể từ khi họ giã biệt Elrond và Chốn Nương Thân Cuối Cùng. Xung quanh bập bùng ánh lửa của những ngọn đuốc và bếp lò, còn trên mặt bàn hai ngọn nến sáp ong lớn màu đỏ đang tỏa sáng. Trong khi họ ăn, Beorn bằng một giọng trầm vang đã kể lại những câu chuyện của vùng đất hoang dã phía này dãy núi, nhất là về những khu rừng tăm tối và nguy hiểm, chạy suốt từ Bắc xuống Nam, cách đây một ngày đường. Khu rừng đang chặn ngang chuyến Đông trình của họ, những cánh rừng đáng sợ của Cánh Rừng Đen.
Những lão lùn nghe mà lắc đầu kinh hãi, họ cũng biết sắp tới đây bọn họ buộc phải đặt chân vào khu rừng đó. Và sau Dãy Núi Mờ Sương, đó chính là trở ngại nguy hiểm nhất họ phải vượt qua trước khi tới được thành lũy của con Rồng. Dùng xong bữa tối, đám Dwarf cũng muốn kể chuyện của mình, nhưng Beorn đã ngái ngủ nên ít để ý nghe. Mấy lão lùn đem ra kể nào vàng bạc, rồi châu báu ngọc ngà, rồi tới những món đồ quý giá của nghề chạm khắc, mà Beorn vẫn chẳng mấy bận tâm: trong gian nhà của lão vốn chẳng có một vật dụng nào chế tác từ vàng bạc, ngoài mấy con dao ra cũng chẳng có mấy thứ khác làm từ kim loại.
Họ còn nán lại lâu bên bàn, uống mật ong từ những chiếc vại gỗ. Đêm thăm thẳm đã tràn lấp ngoài nhà. Bếp lò được tiếp thêm củi mới còn những cây đuốc được dập đi, và họ vẫn ngồi đó trong ánh lửa chập chờn, những cây cột nhà đứng chất ngất với những đỉnh cột đen thẫm như ngọn cây trong rừng thẳm. Dường như có phép lạ nơi đây, Bilbo chợt nghe thấy tiếng gió xào xạc trong cành lá, và tiếng cú rúc đâu đây. Gã mau chóng chìm vào giấc mộng và những tiếng nói nghe xa dần đi, cho tới khi gã đột nhiên choàng tỉnh.
Cánh cửa lớn đang lay động và kèo cà kẽo kẹt. Beorn đã biến mất. Đám Dwarf ngồi xếp bằng trên sàn nhà quanh lò sưởi, và họ cũng vừa bắt đầu hát. Dưới đây là một vài trích đoạn, nhưng thực ra còn nhiều bài hơn thế, đám lùn hát rất lâu, rất lâu:
Ngọn gió thổi âm u, ẩm ướt
Sợi dây bị uốn cong dưới núi
Bóng đen xen lẫn ngày và đêm
Đôi khi u buồn cau có,
Ngọn gió thổi từ núi đen xa thẳm
Dàn hợp xướng rừng thông rên rỉ
Trong bóng tối những âm thanh sột soạt
Những chiếc lá truyện trò lo lắng.
Ngọn gió thổi thẳng về phương Đông
Ngọn gió thổi thẳng vào ngọn núi
Nơi con Rồng trốn vào hang sâu tối
Nơi khói xám bồng bềnh trên nó
Và tan biến trong ánh trăng màu bạc.19
Bilbo lại lại thiu thiu ngủ. Gandalf thình lình nhỏm dậy. “Nào, đã đến lúc ngủ rồi,” pháp sư nói. “Chúng ta ngủ, nhưng ta nghĩ Beorn thì không. Tại căn nhà này, chúng ta có thể nghỉ lại an toàn, nhưng ta khuyên các anh đừng quên lời Beorn đã nhắc trước khi chia tay: ‘Chớ ló ra khỏi nhà trước khi bình minh rạng, làm sai ráng chịu.’ ”
Bilbo nhận ra giường nệm đã được trải sẵn bên hông nhà, giữa những cột lớn và tường ngoài. Riêng với gã đã có sẵn một tấm nệm nhỏ bằng rơm và khăn đắp bằng len. Gã ta hài lòng quận mình vào chăn, cho dù đang là tiết hạ. Ngọn lửa chỉ còn âm ỉ và Bilbo thiếp đi. Giữa đêm gã lại choàng tỉnh: lửa trong lò giờ chỉ còn là những đốm than hồng; đám Dwarf và Gandalf đã ngủ say; một vệt sáng trên sàn do ánh trăng cao giờ rọi qua lỗ hổng trên trần.
Bên ngoài chợt nghe những tiếng gầm gào, và tiếng một con thú khổng lồ đang cào vào cửa. Bilbo áy náy không yên, liệu đó có phải là Beorn đang đổi lốt, và liệu ông ta có biến thành gấu và làm thịt hết bọn mình không?
Gã rúc sâu vào chăn ấm, đắp kín đầu, và chìm vào giấc ngủ một lần nữa trong nỗi sợ hãi chưa nguôi.
Trời đã sáng bảnh khi Bilbo tỉnh dậy. Một gã lùn Dwarf ngã đè lên Bilbo trong ánh sáng nhập nhoạng và ngã lăn từ chỗ ngủ xuống nền nhà. Té ra là Bofur, gã vẫn đang càu nhàu khi Bilbo mở được mắt ra:
“Dậy đi tên lười biếng, kẻo lại mất bữa ăn sáng bây giờ.”
Bilbo đầu tóc bù xù ngồi bật dậy:
“Bữa sáng à?” gã hét lên. “Ở đâu vậy?”
“Phần lớn thì trong bụng bọn tớ,” những lão Dwarf khác đáp, họ đang đi đi lại lại trong phòng, “chỗ thừa thì ở hiên nhà ấy. Bọn tớ tìm Beorn suốt từ lúc mặt trời lên, vậy mà chả thấy tăm tít lão ta đâu, bù lại bọn tớ tìm ra bữa sáng đã dọn sẵn ngay khi bước chân ra khỏi cửa.”
“Thế Gandalf đâu?” Bilbo vừa hỏi vừa lao ra kiếm chút đồ ăn.
“À! Chắc lại lang thang đâu đó.” Đám lùn đáp lời gã.
Nhưng rồi Bilbo cũng không thấy bóng dáng pháp sư suốt ngày hôm đó. Mãi tới hoàng hôn, pháp sư mới quay lại căn phòng, nơi anh chàng Hobbit và đám Dwarf đang dùng bữa tối do đám thú kỳ diệu hầu bàn, họ đã vạ vật suốt cả ngày ở đây. Phần Beorn vẫn mất tăm mất dạng từ đêm trước, và họ thấy thật khó hiểu:
“Ông chủ nhà đi đâu nhỉ? Cả ngài nữa, ngài đi đâu suốt cả ngày qua?” tất cả cùng gào lên.
“Hỏi mỗi lần một câu thôi – và đừng hỏi gì trước bữa ăn. Ta vẫn chưa có chút gì trong bụng sau bữa sáng.”
Cuối cùng thì Gandalf cũng đẩy được cái đĩa và bình nước ra xa – pháp sư ăn hết hai ổ bánh mì (với cả núi bơ, mật và váng sữa), uống hết cả lít rượu mật ong và rút tẩu ra:
“Ta sẽ trả lời câu hỏi thứ hai trước,” pháp sư nói. “Ôi chà, nơi này đúng là được thiết kế để nhả khói đây.”
Quả thực, suốt một lúc lâu, bọn họ chẳng thể moi được chút gì ở pháp sư, ông đang bận thả từng vòng khói thuốc lên cao trên các cột nhà, biến dạng chúng thành muôn màu muôn vẻ, và cuối cùng sắp đặt cho những vòng khói nối đuôi nhau thoát qua lỗ hổng trên trần.
Chắc bên ngoài trông vào những vòng khói này thấy thật dị kỳ, từng vòng một thoát ra khoảng trời bên ngoài, cái xanh lam, cái xanh lục, rồi vàng, đỏ, trắng… lớn có, nhỏ có, những vòng nhỏ chui qua những vòng lớn và nối lại với nhau thành hình số tám rồi bay đi xa như một đàn chim nhỏ.
“Ta theo vết gấu,” cuối cùng pháp sư cũng thốt ra. “Rõ ràng đã có một đàn gấu tụ hội bên ngoài đây lúc đêm qua. Ta nhận ra rằng, một mình Beorn không thể tạo ra từng đó dấu vết: quả nhiều vết chân gấu, đủ loại kích cỡ khác nhau. Ta nói có cả gấu nhỏ, cả gấu to, gấu thường và cả loài gấu khổng lồ đã nhảy múa ở đây từ khi trời tối cho tới hừng đông. Chúng đến từ nhiều hướng, nhưng chỉ trừ hướng bên kia sông, hướng Tây – phía Dãy Núi Mờ Sương. Theo hướng này chỉ có một vết chân – không có vết dẫn tới đây, chỉ có từ đây đi ra thôi.
Lần theo vết gấu, ta đến mỏm Carrock. Nơi ấy dấu chân gấu biến mất trong dòng nước, dòng sông chỗ đó sâu và chảy xiết, ta đành bó tay không vượt được qua. Các anh còn nhớ, vượt từ bờ bên kia qua khá dễ dàng, có chỗ cạn dẫn thẳng sang Carrock, nhưng bờ bên này chỉ là vách đá dựng đứng, mọc thẳng từ dòng nước xoáy lên. Ta đã phải đi hàng dặm trước khi tìm được một khúc sông rộng và cạn, ta có thể lội qua, rồi phải chạy ngược lại hàng dặm để tìm theo vết cũ. Lúc đó cũng đã quá trễ để lần theo vết con gấu nọ. Dấu vết phía bờ bên kia dẫn vào rừng thông nơi sườn Đông của Dãy Núi Mờ Sương, chỗ chúng ta mới có cuộc hội ngộ vui vẻ với tụi Warg đêm tối hôm kia. Và giờ ta nghĩ, ta cũng đã trả lời xong câu hỏi đầu tiên,” Gandalf kết thúc. Rồi pháp sư ngồi đó khá lâu trong yên lặng.
Bilbo nghĩ gã biết pháp sư ngụ ý những gì. “Chúng ta biết làm gì,” gã hét lên, “nếu lão dẫn tụi Warg và bọn Goblin xuống núi? Bọn ta sẽ bị tóm và giết sạch thôi! Chính ngài đã nói lão ta đâu phải là bạn bè với tụi Warg?”
“Ta nói vậy đấy. Và đừng có ngớ ngẩn như thế. Đi ngủ đi anh bạn, trông anh mệt mỏi lắm rồi.”
Gã Hobbit thấy thật u mê, và cũng chẳng biết tính sao, gã đành lên giường đi ngủ. Trong khi đám lùn Dwarf vẫn còn đang say sưa hát, gã đã chìm vào giấc mộng, cái đầu tí xíu của gã vẫn quay cuồng về chuyện Beorn.
Trong giấc mơ, gã thấy hàng trăm con gấu đen đang chậm rãi nhảy những điệu vũ nặng nề trên thảm cỏ dưới ánh trăng. Gã tỉnh giấc lúc mọi người đã ngủ, và gã lại nghe thấy tiếng cào, tiếng khụt khịt và gầm gừ như đêm trước. Buổi sáng hôm sau, bọn họ được chính Beorn đánh thức.
“Các ngươi vẫn còn ở đây à?” gã khổng lồ nói.
Gã ta nhấc anh chàng Hobbit lên và cười vang: “Chà, vẫn chưa bị tụi Warg, bọn Goblin hay gấu điên làm thịt hả?” Rồi lấy tay thô lỗ chọc vào bụng ngài Baggins, gã cười khùng khục: “Chú thỏ này trông lại mượt mà, mập mạp lên. Chắc nhờ mật ngọt và bánh mỳ đây. Vào đi, ta dùng thêm chút nữa nào.”
Và cả đoàn theo chân gã đi dùng bữa sáng. Beorn bỗng trở nên cực kỳ vui nhộn; gã như đang trong cơn hưng phấn cao độ và gây cười cho cả đoàn bằng những câu chuyện ngộ nghĩnh của mình; đoàn khách cũng chẳng cần phải băn khoăn về việc gã đã ở đâu hay sao gã lại đột nhiên dễ mến như vậy, bởi chính Beorn đã kể họ nghe.
Gã ta đã vượt sông qua vùng núi, các bạn cũng đã đoán biết, trong hình hài của gấu, gã đi rất nhanh. Trên trảng cỏ tụ bầy đã chầy trụi của bầy sói, gã đã nhận ra một phần câu chuyện của họ là sự thật; nhưng gã còn phát hiện ra nhiều hơn thế: người khổng lồ đã tóm được một con Warg và một gã Goblin đang lang thang trong rừng cây. Từ bọn này, gã ta biết thêm những tin tức mới: bọn tuần canh Goblin cùng bọn Warg vẫn đang truy đuổi đám lùn, và chúng đang trong cơn điên giận tột cùng, phần vì cái chết của gã Thủ Lĩnh Goblin, phần khác vì cái mũi bị nướng chín của lão Warg đầu đàn, và cả vì những cái chết của bọn sói cận vệ do những trái cầu lửa của pháp sư gây nên. Tụi tù binh đã khai ra chừng đó khi bị Beorn tra khảo, nhưng gã đoán còn nhiều kế hoạch tàn độc hơn cuộc săn đuổi này, có lẽ một cuộc truy tìm của toàn bộ quân đoàn Goblin cùng bọn sói đồng minh sẽ được tiến hành để truy sát những người Dwarf, hoặc chúng sẽ trút cuộc báo thù này lên những Con Người và mọi sinh vật sống nơi đây, những người chúng tin là đang che giấu những kẻ đào thoát.
“Câu chuyện của các bạn thật hay,” Beorn kết luận, “và ta còn khoái nó hơn khi giờ đây ta biết đó là sự thực. Các bạn thứ lỗi cho ta đã nghi ngờ. Nhưng nếu bạn sống bên rìa của Cánh Rừng Đen, bạn sẽ chẳng tin lời của một ai, trừ khi đó là anh ruột bạn. Khi rõ chuyện, ta đã vội vã quay trở lại nhà, mong thấy các bạn vẫn bình an, và sẵn lòng giúp các bạn trong mọi việc. Ta cần đánh giá những người Dwarf cao hơn sau vụ này. Hạ sát gã Thủ Lĩnh Goblin, hay lắm, hạ sát gã Thủ Lĩnh Goblin,” gã cười khùng khục một mình.
“Thế ông đã làm gì với con Warg và gã Goblin?” Bilbo bất ngờ hỏi
“Lại đây xem nào!” Beorn trả lời và bọn họ đi vòng quanh nhà. Cái đầu gã Goblin treo lủng lẳng ngay trên cổng còn bộ da sói được móc vào thân cây phía sau. Beorn đã có thể là một kẻ thù hung tợn. Nhưng giờ gã ta đã là bạn của bọn họ, và Gandalf thấy sáng suốt nhất là kể lại cho gã ta nghe toàn bộ câu chuyện cũng như mục đích của chuyến du hành, để họ có thể có được sự giúp đỡ tốt nhất từ phía Beorn.
Đây là những việc Beorn hứa làm cho họ. Gã sẽ cấp cho mỗi lão Dwarf một con pôni, một con ngựa cho Gandalf để đi tới khu rừng, và gã sẽ cho đủ lương thực, dùng tiết kiệm cũng được vài tuần lễ, toàn những thứ gọn nhẹ dễ mang – quả hạch, bột mỳ, mứt quả khô, những hũ đất nung đựng mật ong, và loại bánh nướng hai lần để được lâu, ăn một chút cũng đủ no cả buổi. Cách làm loại bánh này là bí quyết của Beorn; nhưng chắc có chứa mật ong, như mọi món đồ ăn khác của gã, ăn khá ngon, dù hơi khô háo. “Riêng nước thì khỏi cần mang khi đi phía bên này khu rừng,” gã ta nói, “dọc đường có khá nhiều suối và nguồn nước.”
“Nhưng đường băng ngang qua Cánh Rừng Đen sẽ tối tăm, nguy hiểm và rất khó đi,” Beorn nhắc. “Không có nước mà cũng chẳng có đồ ăn. Chưa tới mùa hồ đào, mà có khi mùa trái chín tới rồi qua đi trước khi các bạn qua được khu rừng đó, mà ngoài hồ đào chắc chẳng còn thứ gì ăn được; mọi thứ nơi đó đều kỳ dị, tăm tối và hoang dại. Ta sẽ cho các bạn những túi da đựng nước, và ta cho các bạn thêm ít cung tên. Nhưng ta nghi là trong cả vùng Rừng Đen ấy, các bạn cũng chẳng tìm được thức gì để ăn và uống. Có một dòng suối nơi đó, ta biết, đen thẫm và chảy mạnh chắn ngang đường. Chớ dại mà uống hay tắm trong dòng suối đấy; ta nghe nói nó đã bị bỏ bùa và làm cho người ta vừa mê ngủ, vừa quên lãng. Và trong bóng chiều nơi đó, ta không khuyên các bạn nên bắn một thứ gì, ăn được hay không ăn được cũng vậy, bởi các bạn sẽ lạc đường. Đừng có làm như vậy vì bất kỳ lý do gì. Đấy là tất cả những lời khuyên của ta. Qua khỏi bìa rừng thì ta không có cách nào giúp các bạn đâu; hãy dựa vào cơ may, lòng dũng cảm và số lương thực ta cho các bạn. Tới cửa rừng, ta yêu cầu các bạn thả đám pôni và ngựa quay về. Nhưng ta chúc các bạn đi may mắn, cửa nhà ta luôn mở rộng chờ các bạn, nếu một ngày nào các bạn có dịp trở lại đây!”
Họ cảm ơn gã chân thành, dĩ nhiên rồi, lưng cúi gập với những cú ngả mũ và những tràng “hân hạnh được hầu ngài, ôi, Ông Chủ của ngôi nhà gỗ lớn!” Nhưng lòng họ xốn xang bởi những lời cảnh báo nghiêm trang của gã, và họ cảm thấy chuyến phiêu lưu này nguy hiểm hơn nhiều dự tính ban đầu; kể cả khi họ vượt qua được tất cả những trở ngại này, vẫn còn con Rồng đó chờ đón họ nơi cuối cuộc hành trình.
Suốt sáng hôm đó họ bận rộn chuẩn bị. Sau nửa buổi, họ lại ăn cùng Beorn lần cuối. Ăn xong, họ đóng đồ lên những con ngựa Beorn cho mượn, rồi thay nhau giã biệt chủ nhà, họ phi nước kiệu ra khỏi cổng.
Ngay khi rời khỏi hàng giậu cao phía đông vùng đất của Beorn, họ hướng về phía Bắc rồi quay sang Tây Bắc. Theo lời khuyên của gã khổng lồ, họ đã thôi không tính tới con đường chính qua rừng phía Nam vùng đất của Beorn. Nếu theo con đường thì lối đi của họ sẽ dọc theo dòng nước chảy từ trên núi xuống và hợp dòng với con sông lớn vài dặm dưới Carrock. Nơi đó có một chỗ lội khá sâu, họ có thể vượt qua nếu vẫn còn đám pôni, và phía sau đó là đường mòn dẫn tới bìa rừng và lối vào con đường cũ. Nhưng Beorn đã cảnh báo họ là bọn Goblin vẫn thường qua lại nơi đây, còn chính con đường cũ, gã ta vò râu, đã bị mọc lấp và không dùng được ở phía Nam, và chỉ dẫn tới những đám lầy nhằng nhịt, nơi lối mòn đã biến mất từ lâu. Đầu phía Nam của con đường cũ cũng nằm quá xa Núi Lớn Cô Độc, và họ sẽ còn phải hành trình khá dài và cực nhọc về phương Bắc một khi họ sang được phía bên kia.
Ở phía Bắc Carrock, rìa Cánh Rừng Đen kéo xuống gần Dòng Sông Lớn hơn, và Dãy Núi Mờ Sương cũng trải dài tới chốn này, Beorn đã khuyên họ nên giữ hướng ấy; có một chỗ khác phía bắc Carrock vài ngày đi bộ dẫn thẳng vào một đường hẻm ít người hay biết. Con đường này chạy thẳng theo hướng tới Núi Lớn Cô Độc.
“Bọn Goblin không dám vượt hàng trăm dặm lên phía bắc Carrock,” Beorn nói, “hay lảng vảng quanh nhà ta – nơi luôn được canh phòng cẩn mật sau khi đêm xuống. Nhưng cần đi thật nhanh, bởi nếu tụi đó truy đuổi các bạn, chúng sẽ vượt sông đoạn phía Nam, lùng sục hết thảy vùng rừng và chặn ngang đường các bạn: bọn Warg cũng chạy nhanh hơn pôni nữa. Theo hướng Bắc sẽ an toàn hơn, dù các bạn có vẻ sẽ tiến gần hơn về phía hang ổ của chúng; ít nhất chúng cũng sẽ bị bất ngờ, và phải trở lại xa hơn để đón đường các bạn. Khởi hành càng nhanh càng tốt!”
Bởi vậy bọn họ phi ngựa trong im lặng, chạy nước đại khi đường đi toàn cỏ và khá tốt, bóng núi tối thẫm bên trái họ, còn dòng sông với những bờ phủ đầy cây trông ngày càng gần hơn. Mặt trời mới ngả về tây lúc họ khởi hành và vẫn trải ánh vàng lên vùng đất bên dưới cho tới tận chiều hôm. Nghĩ mãi về bọn Goblin đang truy đuổi cũng nặng nề, và khi đã vượt được nhiều dặm xa nhà Beorn, đoàn lữ hành lại bắt đầu hát và trò chuyện rôm rả, cũng là cách để quên đi con đường rừng tăm tối trước mặt mình. Nhưng vào chiều muộn, khi bóng đêm tràn tới và những mỏm núi nhọn hằn lên trong ánh tà dương, đoàn lữ hành dừng lại đóng trại và đặt người canh gác. Phần lớn trong bọn họ đều ngủ không yên và giấc mơ của họ vẳng đầy tiếng tru của bầy sói và tiếng thét của bọn Goblin. Nhưng buổi sáng hôm sau trời vẫn đẹp và trong trẻo.
Một làn sương như sương thu trắng mờ bao phủ khắp mặt đất, trời lạnh, nhưng mặt trời đã hừng lên ở hướng Đông và sương mù tan dần, họ khởi hành khi những bóng cây vẫn trải dài dưới đất. Họ cưỡi ngựa tiếp trong hai ngày, và suốt quãng đường họ không thấy gì khác ngoài cỏ và hoa, chim và đôi hàng cây thưa thớt, thi thoảng lại thấy vài ổ hươu nhỏ với những con hươu đó đang dạo bước hay nằm trong chỗ mát. Đôi lúc Bilbo thấy những cặp sừng của con hươu đực nhô lên khỏi đám cỏ cào, và thoạt đầu gã đã nhầm nó với những khúc cành khô. Buổi chiều thứ ba đó họ vẫn cố vượt lên, bởi Beorn đã nói họ sẽ tới được đường mòn vào ngày thứ tư, họ vẫn đi tiếp sau khi trời tối, đi vào bóng đêm có mặt trăng rọi lối. Trong ánh sáng chập chờn, Bilbo nghĩ gã ta đã nhìn thấy, khi bên trái, khi bên phải, bóng hình của một con gấu khổng lồ đang chạy cùng hướng với họ. Nhưng khi gã ngập ngừng tiết lộ với Gandalf, pháp sư chỉ thốt ra: “Vớ vẩn! Đừng có để ý!”
Ngày hôm sau, họ lên đường trước bình minh, bữa nghỉ đêm thật ngắn ngủi. Trời vừa hừng sáng, đoàn lữ hành đã thấy cánh rừng đang tiến lại gần, như đón chào, như chờ đợi họ. Một bức tường đen thui và câm lặng. Đất bỗng dốc lên, lên mãi, và gã Hobbit như thấy sự im lặng cũng bắt đầu nặng nề theo. Tiếng chim thưa dần. Không còn thấy những con hươu, ngay cả thỏ rừng cũng biến đi đâu hết. Tới giữa trưa họ đã tới rìa Cánh Rừng Đen và dừng lại nghỉ ngay dưới những cành cây khổng lồ của những cây mọc phía bên ngoài. Thân những cây này lớn và đầy mẩu khúc, cành cây vặn vọ, lá dài và đen. Dây trường xuân mọc đầy cây và lan cả xuống trên mặt đất.
“Đây, Cánh Rừng Đen đây!” Gandalf nói. “Khu rừng lớn nhất ở phương Bắc. Trông dễ ưa chứ hả. Giờ thì thả những con pôni đi mượn này về thôi.”
Đám Dwarf muốn cằn nhằn, nhưng pháp sư đã khuyên họ đừng ngớ ngẩn như vậy.
“Beorn không xa đây như các anh tưởng đâu và các anh cũng phải giữ đúng lời cam kết chứ, bằng không hắn cũng là một kẻ thù ghê gớm đấy. Mắt của anh bạn Baggins đây sắc hơn mắt các anh, nếu các anh không nhận ra là đêm nào, sau khi trời sụp tối, cũng có một con gấu khổng lồ đi cùng chúng ta hoặc dừng lại xa xa dưới ánh trăng và dõi theo nơi cắm trại. Không chỉ để bảo vệ hay dẫn đường cho các anh, mà còn để ngó chừng đám pôni đấy. Beorn có thể là bạn của các anh, nhưng hắn yêu thú vật như con đẻ. Các anh chưa biết hắn đã tốt ra sao khi cho người Dwarf cưỡi ngựa đi xa và phi nhanh như thế, và sẽ gây hại thế nào, nếu các anh dám đưa bọn pôni vào rừng rậm.”
“Thế còn con ngựa thì sao?” Thorin hỏi. “Ngài đâu nói tới việc thả nó về.”
“Ta không nói, bởi ta cũng sẽ không thả nó.”
“Thế còn lời hứa của ngài?”
“Ta sẽ lo việc đó. Ta không thả ngựa vì sẽ tự tay đem trả nó về!”
Lúc đó họ biết Gandalf sẽ bỏ rơi mình ngay bên rìa Cánh Rừng Đen, và họ thấy thật tuyệt vọng. Nhưng nói gì cũng không lay chuyển được quyết định của pháp sư.
“Chúng ta đã nói chuyện này ngay khi đặt chân lên Carrrock,” pháp sư nói. “Đừng tranh cãi vô ích. Ta nói rồi, ta có công việc dưới phía Nam, và ta đã trễ việc chỉ vì các ông bạn mình đây. Chúng ta có thể gặp lại nhau trước khi chuyện này kết thúc, mà dĩ nhiên, cũng có thể không khi nào thấy lại nhau. Điều đó phụ thuộc vào vận may, lòng dũng cảm và ý chí của các anh, và ta cũng đưa anh bạn Baggins đi theo đây thôi. Ta đã nói trước, ông bạn này đa tài hơn các ngươi tưởng đấy, và các ngươi sẽ có dịp chiêm nghiệm sớm thôi. Thôi, chào Bilbo nhé, đừng ỉu xìu như vậy. Chào Thorin và Đồng Sự. Đây là cuộc thám hiểm của các anh. Hãy nghĩ tới kho báu và quên đi cánh rừng lẫn con Rồng, ít nhất là cho tới sáng mai.”
Sáng hôm sau pháp sư vẫn nói nguyên như vậy.
Chẳng còn gì để nói, đám lùn đành lấy nước từ con suối trong vắt, chảy bên cổng rừng, vào đầy những túi da và giỡ đồ trên những con pôni xuống. Họ chia thật đều số hành lý cho nhau, nhưng Bilbo vẫn thấy phần của mình quá nặng, và ngán ngẩm nghĩ tới cảnh tha lê đống hành lý trên vai trong nhiều dặm đường trường.
“Chớ có lo,” Thorin an ủi, “rồi nó sẽ nhẹ ngay thôi. Sắp tới đây ta lại mong hành lý nặng thêm chút ít, khi đồ ăn đã cạn dần đi.”
Cuối cùng thì họ cũng giã từ đám pôni và dắt chúng quay đầu trở lại hướng ngôi nhà. Đám ngựa hăm hở phi nước kiệu, hài lòng nguẩy đuôi về phía bóng tối của Rừng Đen. Khi toán ngựa rời đi, Bilbo dám thề là đã nhìn thấy một con gấu đang rời bóng tối dưới những tàn cây và nặng nề bám theo lũ ngựa.
Gandalf cũng từ biệt họ. Bilbo ngồi xuống và thấy khốn khổ làm sao, gã ước mình được ngồi chung với pháp sư trên yên con ngựa lớn. Gã vừa dạo bước trong rừng sau bữa sáng và thấy nó vừa tăm tối, ngày cũng như đêm, vừa bí hiểm. “Có cảm giác như có ai đang vừa quan sát, vừa chực chờ mình,” gã tự nhủ.
“Tạm biệt!” Gandalf nói với Thorin. “Tạm biệt tất cả các anh! Hãy đi thẳng băng ngang cánh rừng. Đừng lạc ra khỏi lối mòn, bởi làm vậy thì cơ hội tìm lại được đường đi và thoát khỏi Rừng Đen chỉ là một trong muôn một. Khi đó, dù ta hay bất cứ ai, cũng không khi nào gặp lại được các anh.”
“Bọn tôi có buộc phải xuyên rừng không?” gã Hobbit rên rỉ.
“Đúng, buộc phải như vậy!” pháp sư đáp, “nếu các anh muốn sang được tới bên kia. Phải đi qua, hay là quên kho báu đó đi. Và ta không cho anh quay lại lúc này, anh bạn Baggins. Sao anh dám nghĩ vậy chớ, ta thấy thật xấu hổ. Anh cần coi ngó mấy ông bạn Dwarf này thay cho ta đấy.” Pháp sư cười.
“Không, không,” Bilbo bắt đầu biện bạch. “Tôi nào có ý ấy đâu. Tôi chỉ muốn biết xem có đường nào khác không thôi.”
“Có đấy, nếu anh muốn cuốc bộ thêm hai trăm dặm lên phía Bắc, rồi đi thêm gấp đôi chừng đó xuống phía Nam. Mà đường đi cũng chả an toàn hơn là mấy. Chẳng có đường nào an toàn trong vùng đất này hết. Nhớ là anh đang ở bên bờ Vùng Đất Hoang Dã, và có đủ thứ quái quỷ đón đợi anh trên mỗi bước đường. Trước khi đi tới được Núi Lớn bằng cách đi vòng tránh Rừng Đen, các anh sẽ rơi ngay vào dốc núi điệp trùng của Dãy Núi Xám, vốn đầy ngẹt bọn Goblin và Hobgoblin cùng những thứ yêu quỷ khác. Nếu đi vòng xuống phía Nam, các người sẽ tiến vào vùng đất của Necromancer, và ngay anh bạn Bilbo chắc cũng không cần nghe ta kể về lão Đại Pháp Sư Hắc Ám. Đừng có đặt chân lên vùng đất gần nơi lão! Bám vào lối mòn này, đừng có ngã lòng, hãy cầu cho mọi việc suôn sẻ, và với một chút may mắn, các anh sẽ vượt qua được khu rừng vào một ngày nào đấy để thấy Những Con Đường Lớn dưới chân mình. Và xa hơn, phía trời Đông, chính là Núi Lớn Cô Độc, chốn cư ngụ của Smaug. Ta hy vọng nó không đón chờ các anh nơi đó.”
“Với ngài thì dễ chịu rồi.” Thorin làu bàu. “Tạm biệt! Không muốn đồng hành cùng chúng tôi thì tốt nhất là đi đi, khỏi nói nhiều lời!”
“Thế thì chia tay vậy. Xin giã biệt!” Gandalf nói và quay đầu ngựa, đi về hướng Tây. Nhưng pháp sư không nén được cám dỗ nói thêm câu chót. Trước khi ra khỏi tầm nghe, ông quay lại và khum tay trên miệng, nói lớn:
“Tạmmmmm biệt! Cẩn trọng nhé! Chớ ra khỏi lối mòn.”
Sau đấy Gandalf thúc ngựa phi nước đại và biến mất. “Hừ, tạm biệt, và xéo luôn đi!” đám lùn lẩm bẩm trong miệng, giận dữ bởi nỗi lo hoảng do thiếu pháp sư đang tràn đầy trong tâm can họ. Phần nguy hiểm nhất của cuộc hành trình đã tới rồi.
Mỗi người lữ hành xốc lên vai đám hành lý nặng nề cùng các túi da đựng nước, và quay lưng lại với ánh sáng của vùng đất bên ngoài, họ lao vào rừng thẳm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
