Gã mở cửa buồng giam Balin trước hết, và khóa cửa cẩn thận ngay khi lão Dwarf ra được bên ngoài. Balin rất đỗi ngạc nhiên, như bạn cũng có thể hình dung, nhưng lão quá vui về việc thoát ra khỏi căn buồng đá chật hẹp tù hãm đó, nên chỉ muốn đứng lại và hỏi han đủ chuyện, muốn biết xem Bilbo dự tính làm gì, cùng mọi chi tiết liên quan.
Ngày hôm sau trận đánh với bọn nhện, Bilbo và đám Dwarf nỗ lực một lần cuối để tìm đường thoát ra trước khi họ chết vì đói và khát. Họ thức dậy và đi theo hướng mà tám trong số mười ba người trong bọn họ đoán là hướng đi ra con đường mòn cũ; nhưng họ chẳng bao giờ biết được mình đúng hay sai. Ngày đó, như mọi ngày nơi đây, lại chìm vào bóng tối của màn đêm, rồi đột nhiên bùng lên ánh sáng của nhiều ngọn đuốc vây quanh họ, như hàng trăm vì sao đỏ. Một toán Elf Rừng nhảy ra với cung tên giáo mác lăm lăm và quát bảo đoàn người Dwarf đứng lại.
“Không có thời gian đâu!” gã Hobbit gạt phắt. “Cậu phải bám theo tớ! Nhớ bám sát nhau và đừng liều đi riêng rẽ. Tất cả phải cùng thoát hoặc không một ai thoát cả, cơ hội cuối cùng đấy. Nếu tụi nó khám phá ra, có trời mới biết gã Vua nọ sẽ nhốt bọn cậu vào đâu, xích chặt cả tay lẫn chân là cái chắc, tớ nghĩ vậy đấy. Đừng có mà cãi, anh bạn già ạ!”
Chẳng ai nghĩ đến chuyện chiến đấu. Cho dù đám Dwarf không thấy vui vẻ gì khi bị bắt làm tù bình, thì những con dao nhỏ bé, thứ vũ khí duy nhất của họ, cũng chẳng dùng được việc chi khi chống lại những mũi tên có thể bắn trúng mắt một con chim trong bóng tối của người Elf. Nên họ chỉ dừng lại ngay tại chỗ và ngồi xuống chờ đợi – tất cả trừ Bilbo, gã ta tròng chiếc nhẫn vào và lẹ làng lẩn sang một bên.
Thế là gã đi từ cửa này sang cửa khác, đến khi nhóm người theo sau gã lên tới đủ mười hai – chẳng có gã nào còn nhanh nhẹn, phần vì bóng tối, phần vì bị giam hãm lâu ngày. Tim Bilbo đập thình thịch mỗi khi lão này đâm bổ vào lão khác, hay tiếng lầu bầu và sụt sịt trong bóng tối. “Tổ bà cái lũ lùn Dwarf này!” gã rủa thầm. Nhưng vẫn êm thấm cả, họ chẳng gặp tên lính canh nào. Đúng ra thì đang có một đại tiệc mùa thu trong rừng đêm đó, và trong cả những đại sảnh phía trên. Hầu như toàn bộ đám tùy thuộc của Nhà Vua đang tiệc tùng đình đám. Cuối cùng, sau bao lần loạng quạng, họ cũng đến được căn hầm nhốt Thorin, nằm sâu bên dưới cung điện và may thay lại không xa những hầm chứa rượu lắm.
Đó là lý do tại sao, khi đám Elf trói những người Dwarf thành một hàng dài, lão này sau lão nọ, và đếm, họ chẳng thấy và điểm mặt được anh chàng Hobbit. Họ cũng chẳng nghe hay cảm nhận được gã đang rảo bước theo sau ánh đuốc khi họ dẫn đám tù binh vào rừng. Mỗi lão Dwarf đều bị bịt mắt, nhưng đâu có khác biệt gì, vì ngay cả Bilbo không bị bịt mắt vẫn chẳng nhìn ra mình đang đi về đâu, và gã cũng như đồng bạn chẳng biết mình vừa rời chốn nào. Bilbo cố sức bám theo ánh đuốc, và đám Elf bắt những lão lùn Dwarf đi nhanh hết sức cho dù họ đã mệt mỏi và đau yếu tới đâu. Nhà Vua đã lệnh cho chúng phải gấp lên. Đột nhiên, những ngọn đuốc dừng lại, và gã Hobbit vừa bắt kịp đoàn người trước khi họ bắt đầu qua cầu. Đấy là cây cầu bắc ngang qua sông tới những cánh cổng của Nhà Vua. Bên dưới dòng nước chảy xiết, mạnh mẽ và đen ngòm; và ở xa xa đằng kia là những cổng lớn truớc một miệng hang khổng lồ ăn vào một sườn núi dốc đứng phủ đầy cây. Có những cây giẻ gai lớn mọc thẳng xuống bờ sông, rễ chìm cả xuống dòng chảy. Đám Elf thúc đoàn tù binh đi qua cầu, nhưng Bilbo vẫn lần nữa ở phía sau. Gã ta thấy không ưa cái miệng hang đó chút nào và khi gã quyết định được là không thể bỏ rơi bè bạn thì chỉ còn vừa đủ thời gian để bám sát gót những người Elf nhanh nhẹn đó, trước khi cánh cổng lớn đóng sầm lại sau lưng cả bọn.
“Tuyệt hảo!” Thorin thán phục lúc nghe Bilbo thì thào gọi lão ra nhập hội với bạn bè, “Gandalf đã nói đúng, cũng như mọi lần. Anh quả là Người Bẻ Khóa tuyệt vời, khi tới lúc cần. Tôi chắc là tất cả bọn tôi sẵn lòng hầu hạ anh vào mọi lúc, cho dù sau vụ này có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa. Làm gì tiếp đây?”
Bên trong cổng những lối đi được soi bằng ánh đuốc đỏ quạch, và những gã Elf gác cửa vừa hát vừa bước đều theo những lối mòn ngoằn ngoèo, ngang dọc và vang vang tiếng chân. Những lối đi này không giống những đường hầm của bọn Goblin: chúng nhỏ hơn. Trong một khu sảnh lớn với những cây cột bằng đá đẽo, Vua của người Elf ngồi trên một chiếc ngai gỗ chạm trổ. Trên đầu lão là một vương miện đầy lá đỏ và những quả mọng, bởi vì mùa thu đã trở lại. Vào mùa xuân lão có vương miện kết hoa rừng. Trong tay lão cầm một cây gậy gỗ sồi chạm trổ.
Bọn tù binh được giải tới trước mặt Nhà Vua, và tuy nhìn họ với vẻ nghiêm khắc, lão vẫn ra lệnh cởi khăn bịt mắt, vì họ trông mệt mỏi và rách rưới thảm thê. “Vả lại trong đây cũng chẳng cần dây trói nữa,” lão nói. “Kẻ nào một khi đã vào tới đây thì không cách chi thoát qua khỏi những cánh cửa thần của ta được.”
Bilbo thấy đã đến lúc phải giải thích ý tưởng của mình, càng kỹ càng hay; nhưng gã không chắc liệu những ông bạn Dwarf sẽ tiếp nhận ra sao. Những e ngại của gã hoàn toàn chính xác, bởi đám lùn chẳng thấy ưa kế hoạch của gã chút nào, mồm miệng lại càu nhàu lớn tiếng bất chấp hiểm nguy đang kề cận.
“Bọn ta hết trầy trụa lại tới bầm nát cả người thôi, rồi chết đuối nữa là cầm chắc!” Họ làu bàu. “Cứ tưởng anh có ý gì hay thì mới đi trộm khóa chứ. Ý tưởng này thật điên rồ!”
Lão tra hỏi rất lâu và rất cặn kẽ về hành tung của bọn người Dwarf, bọn họ đã từ đâu đến và đang đi đâu; nhưng lão cũng chẳng biết thêm được chút gì so với những điều khai thác được ở Thorin. Đám lùn đang cáu kỉnh và tức giận, và cũng chẳng buồn tỏ ra lễ độ gì nữa.
“Được lắm!” Bilbo nói với vẻ rất nản chí, lại hơi phiền lòng nữa. “Trở lại buồng giam ngon lành của các anh đi và tôi sẽ khóa lại cho, và các anh có thể ngồi thoải mái mà nghĩ đến một kế hoạch tốt hơn – nhưng tôi không tin là mình sẽ lấy được mấy cái chìa khóa lần nữa đâu, cố mấy cũng vậy thôi.”
“Thế này sẽ cứu hắn khỏi ít nhiều rắc rối mà chắc hắn sẽ gặp nay mai,” Ngài Baggins nhủ thầm. “Hắn không phải đứa xấu bụng, và khá tử tế với tù nhân. Vụ này sẽ làm tụi hắn nhức đầu đây. Chắc chúng nghĩ mình phải có pháp thuật rất mạnh mới vượt qua được những cách cổng khóa chặt đó và biến mất! Chà, mình phải gấp lên mới được, nếu mọi chuyện như vậy!”
Ngài Baggins tội nghiệp – gã đã phải sống lẻ loi cả một thời gian dài mệt mỏi trong chốn hang động đó, và lúc nào cũng ẩn trốn, không hề dám cởi nhẫn ra, ít khi dám ngủ, chỉ biết nép vào những góc tối nhất và hẻo lánh nhất mà gã tự tìm ra. Để giải khuây gã bắt đầu lang thang trong khắp cung điện của Vua Elf. Ma thuật đã khóa chặt các cánh cổng, nhưng đôi lúc vẫn có thể lẻn ra, nếu gã đủ nhanh. Những toán Elf Rừng, có khi được Nhà Vua dẫn đầu, thỉnh thoảng cũng ra ngoài săn bắn, hoặc làm việc này việc nọ trong rừng hay tại những vùng đất phía Đông. Lúc đó nếu Bilbo nhanh nhạy, gã có thể bám theo sau họ để lẻn ra; nhưng đó cũng là việc làm nguy hiểm. Đã mấy lần gã suýt bị cánh cổng kẹp dính, bởi chúng luôn sập lại khi gã Elf cuối cùng qua khỏi; anh chàng Hobbit cũng không dám đi trà trộn trong bọn vì sợ lộ cái bóng của mình (tuy nó chỉ mờ mờ và chập chờn trong ánh đuốc), hoặc sợ một gã Elf va phải phát hiện. Và khi đã thoát ra ngoài được, dù không thường xuyên lắm, gã cũng chẳng làm được tích sự gì. Gã ta không muốn bỏ rơi những lão lùn Dwarf, và thực ra gã cũng chẳng biết về đâu nếu không có bạn đồng hành. Gã không thể theo kịp đám Elf thợ săn khi bọn chúng ra ngoài, nên gã chẳng bao giờ tìm được đường ra khỏi khu rừng, và cứ phải vạ vật khốn khổ trong rừng, lo sợ bị lạc, cho đến khi chờ được dịp quay trở lại cung điện. Có ra ngoài thì gã vẫn bị đói, bởi gã đâu phải thợ săn, nhưng trong hang động thì gã ta có thể kiếm sống được ít nhiều bằng cách ăn cắp thức ăn trong kho hay trên bàn khi không có ai ở gần đó. “Mình giống như Người Bẻ Khóa mà lại bị nhốt tại đây, cứ phải trộm cắp khốn khổ ở cùng một căn nhà hết ngày này qua ngày khác,” gã nghĩ. “Đây là lúc chán nhất và rầu rĩ nhất trong cả chuyến phiêu lưu mệt mỏi, cực nhọc và xui xẻo này! Ước gì mình vẫn còn ở trong cái lỗ Hobbit của mình bên ánh lửa ấm và ngọn đèn sáng đó!” Gã cũng thường ước ao là gã có thể nhắn một lời cầu cứu tới lão pháp sư, nhưng điều đó dĩ nhiên là không thể thực hiện được; và gã ta nhanh chóng nhận ra rằng nếu có gì cần phải làm, thì chỉ có chính ông Baggins này làm thôi, một mình và không có người trợ giúp.
Balin được dặn ra ngoài canh chừng tên trưởng toán và gã quản gia và nhớ báo động nếu chúng rục rịch. Những người còn lại vào căn hầm kế bên những ô cửa sập. Không còn mấy thì giờ nữa. Chẳng mấy chốc, như Bilbo biết, một số tay Elf sẽ được lệnh xuống và giúp gã quản gia đẩy thùng qua các cửa sập xuống dòng suối. Những thùng này đã được xếp sẵn thành hàng ngay giữa hầm để chuẩn bị chuyển đi. Một số trong đó là những thùng đựng rượu, chẳng được tích sự gì, bởi khui những thùng này ra mà không gây ồn ĩ quả không đơn giản, mà gắn kín chúng trở lại cũng chẳng dễ gì. Nhưng cũng còn mấy thùng dùng để chuyên chở những món khác: bơ, táo, và đủ thứ linh tinh, đến cung điện của Nhà Vua.
Cuối cùng, sau một hay hai tuần sống lén lút kiểu đó, bằng cách quan sát và theo dõi bọn lính gác, và lợi dụng các cơ hội có được, anh chàng Hobbit đã tìm ra nơi giam giữ từng lão lùn Dwarf. Gã tìm ra toàn bộ mười hai xà lim nhốt bọn họ rải rác khắp trong cung điện, và sau một thời gian gã đã rành đường đi lối về trong đây. Một ngày nọ Bilbo ngạc nhiên hơn khi nghe lỏm bọn lính gác nói chuyện và biết rằng còn có một lão Dwarf nữa đang bị cầm tù ở đây, trong một nơi sâu và tối khác thường. Dĩ nhiên gã đoán ra ngay đó là Thorin; và ít lâu sau gã thấy mình đoán trúng. Vượt qua bao gian khó, sau cùng gã tìm đến được chỗ này lúc không có ai canh gác, và nói được vài lời với lão thủ lĩnh dân Dwarf – Thorin cũng quá mệt mỏi đến nỗi không buồn căm hận cái số mệnh đen đủi của mình, và thậm chí còn nghĩ đến chuyện khai ra với Nhà Vua về kho báu và cuộc truy tìm của lão (điều này cho thấy lão đã nhụt chí tới mức nào), khi lão nghe tiếng thì thầm của Bilbo sau lỗ khóa. Lão như không tin nổi vào lỗ tai mình. Tuy vậy lão tự nhủ là mình không nhầm lẫm, và lão lần đến bên cánh cửa, thì thầm nói chuyện được một hồi lâu với gã Hobbit bên kia.
Họ tìm được mười ba thùng đủ rộng cho mỗi lão lùn Dwarf một thùng. Thật ra cũng có mấy thùng khá rộng, và khi chui vào mấy lão Dwarf bồn chồn nghĩ đến cảnh rung lắc va đập mấy lão sắp phải đón chịu, nên Bilbo đã cố hết sức tìm rơm và các thứ khác để lót cho họ thấy thêm thoải mái. Rồi thì mười hai lão Dwarf cũng đã được đóng thùng. Riêng Thorin gây đủ thứ rắc rối, lão xoay trở và lăn lộn trong thùng, rồi lại làu bàu như thể một con chó lớn bị nhốt trong cũi hẹp; phần Balin, người đóng thùng sau rốt, lại cứ làm rối lên về cái lỗ thông hơi và nói lão đang chết ngạt đây, cho dù nắp thùng cũng chưa đậy lại. Bilbo ra sức bịt kín những lỗ hổng bên hông thùng và đóng chặt thêm các nắp, và giờ chỉ còn lại mình gã đơn độc, chạy vòng quanh xem lại vụ đóng hàng này thêm lần chót, lòng thấp thỏm cầu mong cho kế hoạch của mình trót lọt.
Như thế là Bilbo có thể bí mật đem lời nhắn của Thorin tới từng lão Dwarf đang bị giam cầm, bảo với họ rằng thủ lãnh Thorin cũng bị giam trong đây, và không ai được tiết lộ một chút gì, trước khi Thorin có lệnh. Phần Thorin đã phấn khởi tinh thần khi nghe chuyện gã Hobbit này đã cứu thuộc hạ của lão khỏi bầy nhện ra sao, và thêm quyết tâm không chuộc mạng bằng cách hứa chia kho báu cùng Vua của người Elf, cho tới lúc mọi hy vọng trốn thoát cuối cùng cũng không còn nữa; tới lúc ông Baggins Vô Hình Tài Ba kia (lão Dwarf đã bắt đầu thấy nể anh chàng Hobbit) cũng không nghĩ ra được một giải pháp thần tình nào khác.
Những lão Dwarf còn lại cũng đồng tán thành khi nhận được tin. Hết thảy bọn họ đều nghĩ rằng phần của mình trong kho báu (đám này vẫn coi kho báu như đã nằm trong túi, bất chấp tình cảnh khó khăn hiện nay và con Rồng còn chưa hề chiến bại) sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng nếu đám Elf Rừng đòi chia chác, và bọn họ đều trông cậy ở Bilbo. Điều Gandalf đã nói rồi sẽ xảy ra, bạn thấy vậy không. Đó có lẽ cũng là một phần lý do lão pháp sư đã rời họ mà đi.
Cũng chẳng sớm sủa gì. Chỉ một hai phút sau khi nắp thùng của Balin được đóng kín thì có tiếng nói chuyện và lấp loáng ánh sáng bên ngoài. Một nhóm Elf cười cười nói nói đi vào hầm và mồm nghêu ngao mấy khúc hát. Chúng vừa rời một bữa tiệc vui nhộn tại khu đại sảnh và đang mong quay lại đó càng sớm càng hay. “Cha Galion quản gia đâu rồi?” một gã nói. “Tối nay không thấy cha đó dự tiệc. Lão phải có mặt để chỉ tụi mình xem cần làm gì chứ.”
“Tay đó mà tới trễ là bực lắm đó,” đứa khác nói. “Tao không muốn phí thời giờ dưới đây trong khi anh em đang chơi tưng bừng trên kia!”
Tuy nhiên Bilbo không hy vọng nhiều như đám Dwarf. Gã ngán ngẩm thấy mọi kẻ khác đều dựa vào mình, và gã ước ao giá có được pháp sư bên cạnh. Nhưng thật vô ích: có lẽ giữa họ là cả một khoảng cách đen ngòm của Cánh Rừng Đen. Gã ta ngồi xuống, suy nghĩ và suy nghĩ, cho đến khi đầu óc muốn nổ tung nhưng không thấy một ý tưởng sáng suốt nào. Một chiếc nhẫn vô hình quả là tuyệt diệu, nhưng nó đâu dùng được cho cả mười bốn mạng. Dĩ nhiên, như bạn có thể đoán ra, anh bạn này rồi cũng cứu được bè bạn của mình thôi, và đây là chuyện đã xảy ra. Một ngày nọ, trong lúc mò mẫm và lang thang, Bilbo khám phá ra một bí mật thú vị: những cánh cổng lớn không phải là lối duy nhất dẫn vào khu hang động. Có một dòng suối chảy ngầm qua chỗ thấp nhất trong cung điện, rồi đổ ra Sông Rừng ở đâu đó tuốt mé đông, cách xa vách núi dốc đứng nơi cửa động. Có một cửa đập chỗ dòng suối ngầm này chảy tới từ phía đồi cao. Ở đó vòm hang hạ thấp xuống sát mặt nước, và có một khung lưới sắt được thả xuống tận đáy sông để ngăn chặn bất kỳ ai vào ra theo lối ấy. Những khung sắt ấy thường bỏ ngỏ, bởi thuyền bè qua lại khá tập nập nơi đây. Nếu có ai vào theo lối đó, anh ta sẽ lọt vào một đường hầm tối đen dẫn sâu vào lòng núi; nhưng ở chỗ bên dưới động lớn, trần đường hầm được đục thủng và những ô cửa sập bằng gỗ sồi rất lớn bịt kín lối đi này. Cửa này mở thẳng vào kho hàng của Nhà Vua. Trong đó xếp đầy những thùng, thùng và thùng; vì dân Elf Rừng, và nhất là Nhà Vua của họ, rất mê rượu vang, tuy rằng chẳng có dây nho nào mọc được ở xứ này. Rượu vang, và những hàng hóa khác, được mang từ những nơi rất xa xôi về, từ đám thân hữu tuốt phía Nam, hay từ những đồng nho của Con Người tại những miền đất xa.
Nép mình đằng sau một trong những chiếc thùng to nhất, Bilbo khám phá ra những ô cửa sập và cách sử dụng chúng, và ẩn mình ở đây, lắng nghe đám hầu cận của Nhà Vua trò chuyện, gã ta đã biết được cách mà rượu vang và những hàng hóa khác được chuyên chở ngược sông, hoặc theo con đường bộ, để tới vùng Hồ Lớn. Có vẻ như một Thành Phố của Con Người vẫn đang phồn thịnh ở đó, được xây trên những cây cầu ăn xa vào hồ nước như một cách để ngăn chặn mọi kẻ thù, nhất là con Rồng trên núi. Từ Thành Phố Trên Hồ đó những thùng hàng được chuyển ngược lên Sông Rừng. Thường thì chúng được cột lại thành những chiếc bè lớn rồi mới chống chèo ngược dòng sông; khi khác chúng cũng được chất lên các xà lan.
“Ha, ha!” tiếng ai đó kêu lên. “Thằng già đó cắm đầu vào bình rượu ở dưới đây nè! Y vừa có bữa tiệc nho nhỏ với tay đội trưởng bạn của y.”
“Lắc y đi! Đánh thức y dậy!” những đứa khác nóng nảy quát lên. Galion không hài lòng gì khi bị quát và đánh thức, lại càng không ưa chuyện bị cười vào mặt. “Tụi bây trễ cả lũ thì có,” y càu nhàu. “Tao ở dưới đây cứ chờ và chờ hoài, trong khi tụi bây nhậu rồi vui chơi và quên béng công tác. Nên tao mệt quá ngủ một chút thì đâu có gì lạ!”
Khi các thùng rượu đã cạn, đám Elf đẩy chúng qua ô cửa sập, mở cửa đập, và đống thùng nổi trên mặt nước trôi ra, bập bềnh. Và rồi dòng chảy sẽ đưa chúng tuốt xuống hạ lưu, nơi bờ sông nhô ra, gần ngay mé đông của Rừng Đen. Ở đó chúng được gom lại, kết thành bè và lái về tới Thành Phố Trên Hồ, vốn nằm sát chỗ Sông Rừng chảy vào Hồ Lớn.
“Đâu có gì lạ,” bọn chúng đáp, “khi lời đáp nằm ngay trong hũ rượu kia. Cho tụi tôi nếm miếng thuốc ngủ của ông đi trước khi tụi tôi vào việc! Đâu cần phải đánh thức thêm cha cai ngục kia. Coi tướng là biết đủ phần rồi.”
Bilbo ngồi ngẫm nghĩ hồi lâu về cái cửa đập, và tự hỏi liệu có thể dùng nó để cả bọn đào thoát không, và sau cùng gã cũng đã có được ý tưởng liều lĩnh cho kế hoạch của mình.
Bữa tối đã được đưa đến cho các tù nhân. Bọn lính gác đang nện bước theo các hành lang, tha theo hết cả đuốc cháy và để mọi vật chìm trong bóng tối. Rồi Bilbo nghe tên quản gia của Nhà Vua vui vẻ chào gã trưởng toán lính canh.
Rồi chúng uống thêm một vòng và đột nhiên trở nên rất vui nhộn. Nhưng chúng chưa hoàn toàn mất tỉnh táo. “Giúp tụi tôi với, Galion!” một số đứa kêu lên, “ông nhậu hơi sớm nên lú lẫn cả rồi! Ông chất vào đây mấy cái thùng còn đầy hàng thay vì mấy thùng rỗng, vẫn còn nặng ì này.”
“Nào, đi với tôi đi,” hắn ta nói, “ta nếm thử món rượu mới về đi. Đêm nay tôi phải làm việc cật lực để dọn sạch các thùng trống trong hầm, nên cũng phải uống chút đỉnh để có sức lao động chứ.”
“Làm việc đi!” tay quản gia gầm lên, “trong tay dân xỉn thì không có gì được coi là nặng hết. Mấy thùng đó là phải tống đi chứ không có cái nào khác. Biểu sao làm vậy đi!”
“Hay lắm,” tay trưởng toàn lính canh cười. “Tôi sẽ cùng nếm với anh, để xem nó có đáng dọn lên cho đức Vua không. Có đại tiệc đêm nay đấy và chở chuyến rượu dở lên trên đó.”
“Được rồi, được rồi,” bọn chúng đáp trong khi lăn những cái thùng tới lỗ cửa sập. “Có gì thì ông chịu, nếu những thùng bơ đầy nhóc với mấy thùng rượu hảo hạng của Nhà Vua bị tống xuống sông cho đám người dưới Hồ Lớn vui chơi miễn phí!”
Lăn, lăn, lăn, lăn
Nghe thấy vậy Bilbo khấp khởi mừng thầm, vì gã thấy vận may đã đến và gã có ngay cơ hội thi hành kế hoạch liều lĩnh của mình. Gã bám theo hai tay Elf nọ, cho đến khi đám này rẽ vào một ngăn hầm nhỏ và ngồi xuống bên một chiếc bàn, bên trên có đặt sẵn hai ly vại. Đám Elf bắt đầu uống và cười nói vui vẻ. Dịp may khác thường vậy là đã đến với Bilbo. Phải là thứ rượu mạnh mới làm một tay Elf Rừng ngủ; nhưng thứ rượu này hình như là thứ rượu nặng của những vườn nho tuyệt vời xứ Dorwinion, không phải dành cho dân lính tráng hay đám quân hầu, mà chỉ dành cho những đại tiệc của Nhà Vua thôi, và cũng chỉ được uống bằng cốc nhỏ, chứ không ai dùng ly vại.
Lăn lăn lăn, nào ta cùng xuống lỗ
Nên chẳng mấy chốc đầu của tay trưởng toán canh gác gật gù, rồi y gục đầu xuống bàn và ngủ say lập tức. Tay quản gia tiếp tục nói và cười một mình hồi lâu nữa mà coi bộ không hay biết, nhưng rồi đầu hắn cũng gục xuống bàn, và hắn cũng ngủ say, ngáy ro ro bên cạnh bạn mình. Thế là gã Hobbit bò vào. Lập tức tay trưởng toán không còn một chiếc khóa lận lưng, còn Bilbo đang phi nước kiệu dọc theo hành lang tới các buồng giam. Chùm chìa khóa lớn nặng trĩu trong tay gã, và tim gã đập dập dồn, dù có chiếc nhẫn trong tay thì gã cũng không ngăn nổi những tràng leng keng phát ra từ chùm chìa khóa, nghe thấy phát run.
Dô ta nào! Rơi tõm xuống đi!
HẾT TẬP BA
Pháp sư Gandalf đã rời đoàn đi đâu?
Rơi xuống đi! Mau rơi xuống nào!
Họ luôn mồm hát khi cái thùng thứ nhất rồi thùng kế tiếp lăn lọc cọc tới lỗ hổng đen ngòm và bị đẩy xuống mặt nước lạnh nằm dưới sâu vài tấc. Một số là thùng rỗng thật, số khác có đám Dwarf lèn thật chặt bên trong; nhưng tất cả đều được lần lượt tống xuống, va đập ồn ã, cái nọ đè lên cái kia, lăn tõm xuống nước, va vào vách đường hầm, tông vào nhau rồi bập bềnh trôi theo dòng nước.
Kế hoạch đào tẩu của Bilbo sẽ đưa cả đoàn đến chốn nào?
Thorin và Đồng Sự phải làm gì để đối phó với con Smaug?
Chính ngay lúc này Bilbo đột nhiên nhận ra nhược điểm trong kế hoạch của mình. Rất có thể các bạn đã nhận ra từ trước và đã cười diễu gã ta; nhưng tôi không nghĩ rằng bạn sẽ làm giỏi bằng phân nửa nếu ở vị trí của gã. Dĩ nhiên gã đã không chui vào thùng nào hết, mà cũng chẳng có ai giúp gã đóng thùng, cho dù có đủ thời gian. Có lẽ chắc chắn gã sẽ lạc hết đống bạn lần này (hầu như tất cả bọn họ đã biến mất dưới miệng lỗ cửa sập đen ngòm), và còn sót lại một mình, phải lẩn lút như kẻ trộm đạo vĩnh viễn trong hang động này của những người Elf. Cho dù gã có thoát ra được qua đường cổng chính tức thời, thì gã cũng chẳng hy vọng gì tìm lại được những ông bạn già Dwarf. Gã đâu biết đường đi đến chỗ những cái thùng sẽ được thu gom lại. Rồi gã tự vấn chuyện quái quỷ gì sẽ xảy đến cho bọn họ khi không có gã ở bên; bởi gã đã chẳng có thời gian nói cho họ tất cả những điều gã đã phát hiện ra, những dự tính của gã, một khi họ ra khỏi khu rừng. Trong khi tất cả những ý nghĩ dồn dập trong tâm trí gã, đám Elf đang vui vẻ kia bắt đầu hát một bài bên cạnh cửa chắn. Mấy gã đã đi kéo sợi dây nâng khung lưới sắt ở cửa đập để cho những cái thùng thoát ra khi chúng còn nổi trôi dưới kia.
Mời các bạn xem tiếp Tập 4: Trên ngưỡng cửa.
Dưới dòng sông đen chảy xiết mày trôi đi
Trở lại vùng đất nơi mày từng biết!
Rời xa những đại sảnh và hang sâu,
Rời sườn dốc miền núi phía bắc,
Nơi rừng mênh mông và tối mờ
Lom khom những bóng đem xám thấy gớm!
Trôi xa khỏi thế giới rừng cây
Lên trời cao lạnh ngắt mịt mùng;
Xoay khi bình minh lên trên mặt đất,
Trên thác ghềnh, trên bãi cát,
Xuôi về nam! Và xuôi về nam!
Tìm ánh mặt trời và buổi ban ngày,
Trở về đồng cỏ, trở về đồng hoang,
Nơi những trâu những bò ăn cỏ!
Trở về những khu vườn trên đồi
Nơi quả dại căng mọng tràn trề
Dưới nắng, dưới ánh ban ngày!
Xuôi về Nam! Và xuôi về Nam!
Dưới dòng nước đen chảy xiết mày trôi đi
Trở lại vùng đất mày từng biết!21
Bây giờ cái thùng cuối cùng đang lăn tới lỗ cửa sập. Tuyệt vọng và không biết phải làm gì khác, Bilbo tội nghiệp chồm lấy nó và bị đẩy xuống lỗ cùng với chiếc thùng. Gã rơi “tủm” xuống nước, dòng nước lạnh tối đen, cái thùng đè ngay trên người. Gã ta cố trồi lên mặt nước, mồm thở phì phì và bám lấy cái thùng gỗ, trông hệt như một con chuột, nhưng cố gắng cách mấy gã cũng không leo ngồi trên thùng được. Mỗi lần gã cố leo lên, cái thùng lại xoay tròn và vật ngửa gã xuống trở lại. Thùng rỗng và nổi nhẹ phều như nút bấc. Tuy lỗ tai đầy nước, gã vẫn nghe được tiếng bọn Elf hát trong hầm bên trên. Rồi bất ngờ cánh cửa sập đóng rầm xuống và tiếng hát giờ chỉ còn văng vẳng. Gã Hobbit đang trong đường hầm tối đen, trôi theo dòng nước lạnh buốt, đơn độc – bạn đâu có thể trông đợi gì nhiều vào mấy ông bạn đã được “đóng thùng”.
Lát sau có vệt sáng mờ mờ hiện ra trong bóng tối phía trước. Gã nghe tiếng cọt kẹt của khung lưới sắt đang được kéo lên, và nhận ra mình nằm giữa những chiếc thùng đang trôi bập bềnh và đập vào nhau, tất cả đang chen chúc vượt qua vòm cửa và lao ra dòng sông rộng mở bên ngoài. Gã xoay xở đủ kiểu để giữ cho mình đừng bị tông hay dập đến nát cả người; nhưng sau cùng cái đám thùng chen chúc cũng bắt đầu tản ra và trôi vụt đi, từng cái một, chui dưới vòm cổng đá và ra ngoài. Rồi gã nhận thấy là có lên ngồi được trên thùng cũng chẳng ích gì, bởi vì không có một khoảng trống nào, cho dù chỉ là một khoảng nhỏ, vừa đủ cho một gã Hobbit, giữa đỉnh thùng và mài vòm của cổng.
Họ trôi ra giữa những nhánh cây từ hai bên bờ chìa ra trên mặt nước. Bilbo tự hỏi không biết những ông bạn người Dwarf đang thấy những gì và nước có tràn vào thùng của họ nhiều không. Một số thùng trôi gần bên gã trong bóng tối mờ mờ có vẻ chìm sâu hơn những thùng khác, và gã nghĩ chắc có mấy lão Dwarf lùn trong đó.
“Mình hi vọng là đã đóng nắp kĩ!” gã nghĩ. Nhưng chẳng lâu sau gã lại thấy lo lắng cho chính mình, và không có lòng dạ nào nghĩ tới đám Dwarf nữa. Gã cố giữ đầu trên mặt nước, nhưng người đã bắt đầu run vì lạnh, và gã tự hỏi liệu mình có chết vì lạnh trước khi tình thế biến chuyển, và liệu mình sẽ còn cầm cự thêm được bao lâu, và có dám liều buông tay và thử bơi vào bờ không.
Nhưng rồi vận may cũng tới: dòng nước xoáy đẩy vài cái thùng vào gần bờ và trong chốc lát chúng đã vướng vào một rễ cây ngầm nơi đó, Bilbo chụp lấy cơ hội leo lên ngồi trên thùng khi nó kẹt cứng vào một chiếc thùng khác. Gã ta bò lên, trông hệt như một con chuột bị chết đuối, nằm mọp trên đó và cố giữ thăng bằng. Gió thổi cũng lạnh nhưng còn đỡ hơn nước, và gã ta hi vọng mình sẽ không bị lộn cổ xuống sông khi những cái thùng tiếp tục trôi đi. Trong chốc lát những cái thùng lại tuột ra, quay vòng và xoay tròn ra dòng chảy chính. Rồi gã cảm thấy thật khó mà bám vào thùng như dự tính, nhưng vẫn cố xoay trở, dù rất khó nhọc. May là anh chàng Hobbit nhẹ cân, và cái thùng lại khá lớn, hơi đằm xuống vì một mớ nước đã tràn được vào trong. Ít nhiều cũng giống trò cưỡi ngựa, có điều không dây cương hay bàn đạp mà thôi, và con ngựa này là giống ngựa nhỏ bụng tròn, chỉ luôn nghĩ tới chuyện lăn đùng ra trên cỏ. Theo cách đó “ngài” Baggins cũng tới được vùng cây cối thưa thớt hơn. Gã đã có thể thấy bầu trời lờ mờ giữa đám cây. Dòng nước đen ngòm chợt nở rộng ra và chảy vào Sông Rừng đang cuồn cuộn đổ từ phía cổng lớn của cung điện Nhà Vua. Đó là một vùng nước lờ mờ tối, không còn bị cây phủ bóng, và trên mặt nước đã có bóng phản chiếu chập chờn nhảy múa của những đám mây và các vì sao. Rồi dòng nước vội vã của Sông Rừng cuốn tất cả những thùng bọng ấy sang bờ phía bắc, ở đó dòng sông đã xới đất liền thành hai vịnh rộng. Nơi đây có một gờ đá nằm phía dưới sông dựng đứng và bị chặn ở mé đông bởi một mỏm núi nhô ra. Hầu hết các thùng bị lùa văng lên bãi đất lấp xấp nước này, tuy cũng có vài cái tông vào gờ đá đằng kia.
Có vài người đang đứng đón ở trên bờ. Họ mau lẹ dùng sào khều hay đẩy những cái thùng sát lại nhau trên chỗ cạn, và sau khi đếm số lượng, họ cột chúng dính chụm vào nhau và để đó tới sáng mai. Mấy lão Dwarf tội nghiệp! Bilbo lúc này đã bớt mệt. Gã tuột khỏi thùng và lội vào bờ, rồi rón rén đi tới chỗ cái lều ở gần mé nước. Gã đã thôi đắn đo về chuyện thó lấy mấy món ăn chẳng ai mời nếu như có dịp, gã đã buộc lòng phải làm thế bấy lâu nay, và cũng bởi gã hiểu quá rõ thế nào là đói ăn thực sự, chứ nào phải thèm thuồng mấy món ăn vặt của đám dân dư giả. Gã cũng thoáng thấy có những ánh lửa sau rặng cây, trông thật quyến rũ nếu tính tới mớ quần áo rách rưới, ướt sũng đang bám vào người gã lạnh ngắt và dính nhớp.
Chẳng cần phải kể cho bạn nghe nhiều về những phiêu lưu của Bilbo đêm đó, bởi lúc này chúng ta đã gần tới chỗ kết thúc chuyến hành trình về phương Đông và sang tới cuộc phiêu lưu cuối cùng và li kì nhất, nên chúng ta đành phải lướt qua thôi. Dĩ nhiên với sự giúp đỡ của chiếc nhẫn thần gã Hobbit tiến lên khá an lành, nhưng rồi gã bị phát hiện qua những dấu chân uớt sũng và những dấu nước chảy ròng ròng ở bất cứ chỗ nào gã đi qua hay ngồi lại. Gã ta cũng bắt đầu rét run, và cho dù có cố trốn vào đâu, gã cũng bị phát hiện qua những cú hắt xì hơi um sùm, dù đã cố nén lại. Chốc lát sau là có chuyện ồn ào trong khu làng ven sông ấy; nhưng Bilbo đã thoát được vào rừng mang theo ổ bánh mì, một túi da rượu vang và một cái bánh vốn không phải là đồ của riêng mình. Trong suốt đêm đó gã đành chịu ướt bởi gã buộc phải tránh xa đống lửa, nhưng túi rượu đã giúp gã qua đêm. Gã cũng ngủ được chút ít trên đám lá khô, tuy rằng trời đã sắp sang đông và khá lạnh.
Bilbo thức giấc với môt cú nhảy mũi ầm vang. Trời đã sáng mờ mờ, và có một đám đông vui nhộn phía dưới sông. Họ đang kết đống thùng thành bè, và chiếc bè này sẽ được đẩy ra cho trôi xuôi tới Thành Phố Trên Hồ. Bilbo lại nhảy mũi. Người đã thôi uớt rượt, nhưng gã vẫn thấy lạnh run. Gã guồng chân xuống sông nhanh hết mức đôi chân tê cứng cho phép, và lao xuống đám thùng vừa kịp lúc mà không bị phát hiện trong cơn huyên náo này. May thay lúc đó mặt trời vẫn chưa lên để gã lộ ra chiếc bóng quái chiêu, và cũng nhờ trời gã đã thôi nhảy mũi.
Những cái sào đẩy mạnh xuống nước. Đám người Elf đang đứng ở chỗ nước nông cũng ra sức xô và đẩy tới. Đám thùng đã cột chung giờ đang rên kèn kẹt.
“Mớ này nặng đây,” vài gã Elf làu bàu. “Chúng chìm hơi sâu – có vài thùng không hẳn là rỗng. Nếu nó dạt vào bờ lúc ban ngày chắc mình cũng mở ra coi thử,” chúng nói với nhau.
“Bây giờ đâu có rảnh!” một tay chống bè nói. “Xô ra đi!”
Sau cùng thì họ cũng lên đường, khởi đầu khá chậm, cho đến khi qua khỏi mỏm đá nơi những gã Elf khác đứng dùng sào xô họ ra xa, và khi tiến vào dòng chảy chính, họ di chuyển càng lúc càng nhanh, trôi mãi, trôi mãi về phía vùng Hồ phía dưới hạ lưu.
Họ đã thoát khỏi những nhà giam của đức Vua, và cũng đã xuyên qua được rừng thẳm, nhưng ai hay liệu họ còn sống hay đã chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
