Bầu không khí trong phòng đấu giá rất ồn ào hỗn loạn và rất náo nhiệt, đây chính là một thịnh hội cực kỳ hấp dẫn. Tát La là vương quốc rất thịnh vượng về phương diện mậu dịch, nên mỗi lần có đấu giá hội thì tính kích thích của nó lại càng đạt lên tới đỉnh cao mà không quốc gia nào có được. Tại đây, nếu gặp cơ hội tốt, người ta có thể dùng tiền để thu mua các món bảo vật mà bình thường dù có bỏ ngàn vàng ra cũng chưa chắc đã mua được, hoặc giả có thể mở mang kiến thức và hiểu biết thêm nhiều thứ kỳ lạ cổ quái. Đấu giá hội có thể xem là một hình ảnh thu nhỏ có trưng bày đầy đủ đặc sản của tất cả các quốc gia. Bất luận là vật gì hay xuất xứ ở đâu, mọi người đều cảm thấy hứng thú với nó, nhất là những kẻ có tiền.
Vé vào cửa của một hội đấu giá lớn thì cũng phải trả đến mười kim tệ một vé, nhưng có một điều không thể nghi ngờ, đó là vé vào cửa nhất định sẽ là cung không đủ cầu, người có thể tiến vào hội trường của các buổi đấu giá nếu không phải có vật phẩm để đấu giá thì cũng là các nhà đại phú hào; những người này đều có thể dùng tiền để đè chết người, cho nên đâu có ai lại để tâm đến mười kim tệ làm gì. Phí vào cửa chỉ có thể xem như là “chút lòng thành” mà thôi. Điều mà họ lo lắng chính là không mua được vé.
Bởi vì thuyền hàng cập bến ở đây rất đông, những buổi đấu giá tại Ủy Thụy Lạp lại càng đặc biệt náo nhiệt. Đấu giá trường đã được sửa chữa và mở mang thêm không biết đến bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng vẫn là chật kín người.
Tát La tuy là đất nước trung lập, nhưng không có quốc gia nào dám ngang nhiên phái người đến nơi này để gây rối hay truy bắt tội phạm. Ngoài Bích Dạ và Khẳng Đặc là những người đã cung cấp bản đồ ra, có lẽ không còn ai biết được Mộ Dung Thiên đang ở trên đảo quốc của Đạt Lạp nội hải. Tuy nhiên, vì đề phòng vạn nhất có người nhận diện được bọn hắn, Mộ Dung Thiên vẫn có ý định mai danh ẩn tính và thay đổi dung mạo. Từ ngày đầu tiên bọn họ đến nhà Hải Luân Na, cả bọn đã sửa sang lại dung mạo của mình. Kể từ lúc đến Thần Phong đại lục này, tóc của Mộ Dung Thiên đã dài ra rất nhiều, do đó mà hắn liền quyết định học theo kiểu phục trang của các võ giả xuất hiện trên đài truyền hình. Tóc thì cột theo hình đuôi ngựa, trên trán thì phủ một lớp tóc để che đi vầng trán và thái dương, hơn nữa lại còn che đi một bên mắt, ngoài ra còn bôi lên người một thứ chất lỏng màu đen mua được từ những chuyên gia về màu sắc. Thứ chất lỏng này rất khó dùng nước để tẩy rửa được. Nước da của hắn vốn đã vàng nhạt thì nay lại càng trở nên ngăm đen hơn rất nhiều. Nếu không cố tâm lưu ý thì dù là người quen cũng chưa chắc sẽ nhận ra được.
Sau khi cải trang, không ngờ tên sắc lang lại trở nên uy phong lẫm liệt hơn, vả lại còn có thêm vài phần lãnh khốc và cứng cỏi. Tướng mạo của hắn lúc này hoàn toàn khác biệt so với tướng mạo hung dữ dọa người lúc trước. Tam nữ cũng đều tự thay đổi tướng mạo, Lệ Toa đem cái đuôi giấu vào quần trong, mặc dù hơi có chút không quen, nhưng dần dần cũng thích ứng được. Còn Lạc Na thì tốt hơn một chút, nàng có thể đem đôi tai thỏ thu nhỏ lại, sau đó cải trang thêm chút ít, rốt cuộc hình dáng của nàng so với Miêu yêu cũng không khác nhau mấy, vàng thau lẫn lộn và rất khó nhận ra.
Sau khi Mộ Dung Thiên giải thích sơ lược việc bọn họ phải cải dung, Hải Luân Na liền tin tưởng ngay mà không chút nghi ngờ gì. Do đó, bọn bốn người họ, gồm Lĩnh vực ma võ sĩ Mộ Dung Thiên, Nghĩ linh sứ Lộ Thiến, Thỏ yêu Lạc Na, Xà yêu Lệ Toa tạm thời đã "biến mất" khỏi thế gian, ngược lại thì có một đám người lạ mặt xuất hiện: thương nhân nhân tộc Đan Ni Tư, Tinh Linh muội muội Ba Ba Lạp là em cùng cha khác mẹ của Đan Ni Tư, thị nữ của Đan Ni Tư là Đại Bỉ và Mạt Lỵ.
oooOooo
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
