Lợi An Đức Nhĩ tạm dằn lại ý muốn xé xác tên này thành mười tám mảnh, rồi lạnh lùng thốt:
- Ngươi nói cái gì, cái gì bất đảo?
Mộ Dung Thiên lúc này trông như một gã hèn mọn bỉ ổi, cười hì hì nói:
- Kim thương bất đảo!!
Lợi An Đức Nhĩ cau mày hỏi:
- Loại thuốc này có tác dụng gì, và nó liên quan gì tới ta?
Kim thương bất đảo, cái tên thật khoa trương! Có thể khiến cho nữ nhân vừa thương vừa sợ trong chốn phòng the, đó chính là thành tựu lớn nhất của nam nhân. Lợi An Đức Nhĩ cũng từng có thành tựu như vậy, nhưng đó là lúc y tuổi trẻ khí thịnh, quanh năm suốt tháng miệt mài với tửu sắc, nên giờ đây đã không còn được sự phong độ đó nữa. Lúc này đây nghe Mộ Dung Thiên nói vậy thì tim không khỏi đập thình thịch.
Y đã nếm qua không ít thuốc tráng dương, nhưng các loại đan dược có tác dụng như loại đan dược này thì y chỉ mới nghe lần đầu. Lợi An Đức Nhĩ thờ ơ nói:
- Đừng hòng dùng loại đan dược thấp kém này để lừa tiền ta, nếu không thì đại hải chính là nơi chôn thây của ngươi!
Mộ Dung Thiên cười ha hả nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
