Mộ Dung Thiên quay đầu lại, lập tức nhìn thấy một vị mỹ nữ áo lục ước chừng mười ba, mười bốn tuổi. Tất cả đặc trưng về dung mạo bên ngoài của nàng đều không khác gì nhân tộc, nhưng trên đầu lại có hai nhánh sừng màu lam. Dung mạo của nàng có phần diễm lệ, mũi thẳng môi anh đào, mày liễu xếch cao, vóc người cao gầy, đùi đẹp thon dài, vòng eo mảnh mai vừa vòng tay, khiến người ta cảm thấy lo lắng không biết lúc nào sẽ bị gãy. Chỉ có một điều chưa được hoàn mỹ, đó là bộ ngực hơi nhỏ, thậm chí nó còn nhỏ hơn của Lộ Thiến nữa, gần như là không gây chú ý bao nhiêu.
Vóc dáng ngoại hình của nữ nhân này tuy không có gì đặc sắc lắm, nhưng tính cách thì có vẻ tệ hơn. Nàng khoanh hai tay trước ngực, lưng dựa vào ghế, một chân vắt lên gối, không hề có chút phong thái thục nữ chút nào. Thần tình rất ngạo mạn, bộ dạng có vẻ khá thô lỗ, chỉ thiếu mỗi một điểm là trên mặt có khắc lên vài chữ "nữ tử được nuông chiều" mà thôi. Không biết là thiên kim tiểu thư của nhà nào được nuông chiều từ bé, không ngờ lại một mình chạy đến đấu giá trường này. Mộ Dung Thiên quả thật hoài nghi không biết có phải vì nàng khoanh tay trước ngực quanh năm suốt tháng hoài nên mới dẫn đến hậu quả là ngực không phát triển như vậy hay không nữa.
Bên cạnh lục y mỹ nữ còn có một con sủng vật uy mãnh có hình dạng như sư tử, đầu bẹt, mắt to như chuông đồng, hàm răng sắc nhọn lấp lánh hàn quang, hiển nhiên là sắc bén vô cùng, trong tiếng hít thở còn mang theo vài phần rít gào. Loại sủng vật này gọi là Khiếu Thiên Sư, ngoại trừ khả năng công kích chớp nhoáng ra, thì nó chính là Thanh hệ huyễn thú mà lần đầu tiên hắn gặp được.
Thấy Mộ Dung Thiên nhìn mình chằm chằm, đôi mắt hạnh [1] của nữ nhân ấy trừng lớn, hừ một tiếng, rồi nói:
- Nhìn gì, tên quỷ mặt đen kia? Bộ chưa từng thấy mỹ nữ sao, hãy cẩn thận coi chừng bổn tiểu thư móc mắt ngươi ra bây giờ!
- Đã từng gặp qua, chỉ có điều chưa từng gặp tiểu thư nào xinh đẹp như vậy thôi.
Mộ Dung Thiên cười hì hì đáp lại một câu, rồi sau đó quay đầu lại, tuy hắn to gan lớn mật, nhưng hắn biết những lời này sẽ không làm cho nàng ta tức giận.
Quả nhiên, không có nữ nhân nào là không thích được tán dương dung mạo của mình, nữ tử kia không còn tức giận và cũng không mắng Mộ Dung Thiên nữa.
Mộ Dung Thiên lại thấp giọng nói nhỏ một câu:
Mộ Dung Thiên cười ha hả đáp:
- Tiểu thư, ta nói hội đấu giá hôm nay thật đặc sắc, quả khiến ta được mở rộng tầm mắt.
Nữ tử lại “hừ” một tiếng, rồi văng tục:
- Đặc sắc cái rắm, ta mà biết tên dược sư nào chế ra loại thuốc này, ta sẽ thiến hắn, rồi vất nó cho tiểu Thiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)