- Giải đố?
Lời này vừa nói ra, nhất thời mọi người đều ồ lên bàn tán. Bọn họ ai nấy cũng đều nghĩ tới rất nhiều đề tài khảo nghiệm hiếm lạ và cổ quái, tỷ như phải tìm được bảo vật quý giá nào đó, hoặc là đi giết một loại ma thú hiếm lạ rồi thu lấy tinh thạch của nó, thậm chí còn lên núi đao xuống biển lửa để biểu lộ thành ý, vv.....Nhưng không ai lại nghĩ tới giải đố, rốt cuộc đó là đề mục thế nào?
Mộ Dung Thiên cũng hết sức ngạc nhiên, bởi vì hắn cũng không ngờ tới điều đó, kỳ thật năng lực giải đố của hắn rất kém, ngày trước khi còn ở ký túc xá đã nổi tiếng kém nhất về mặt giải đố, nên giờ đây cảm thấy khá chán nản, chỉ hy vọng rằng tin tức của Qua Nỗ không đáng tin mà thôi.
Có nhiều người cũng có tâm trạng tương tự như Mộ Dung Thiên, nên cũng đều đưa ra nghi vấn giống nhau.
- Qua Nỗ ngươi làm sao biết được một việc bí ẩn như vậy chứ, có phải là khoác lác không đó?
- Phải rồi, có nhiều người cũng đi thăm dò khắp nơi mà chẳng thu được chút manh mối nào, chỉ bằng vào ngươi thì sao lại biết được chứ?
- Đúng đó, ta xem tám, chín phần mười là ngươi gạt người ta thôi.
- Qua Nỗ, rượu có thể uống bừa, thịt cũng có thể ăn bậy, nhưng nói thì không thể nói lung tung đâu nhé.
Mọi người nghe lão lôi sự quan hệ dây mơ rễ má dài ngoằn ra thì lại càng không dám tin tưởng, nhưng tục ngữ có câu: "thà tin là có còn hơn không". Chuẩn bị trước mà không phải lo lắng về sau, dù sao thì so với tự mình suy đoán lung tung cũng vẫn còn tốt hơn nhiều, vả lại biết đâu sau đó lại đúng thì sao? Hơn nữa, nếu không đi tham gia đại hội chiêu phu thì nghe thêm một chút cũng đâu có sao, do đó mà ai nấy cũng đều vội vàng nịnh nọt vuốt ve lão đạo tặc, hết lời tán tụng lão nào là người có tin tức linh thông, chuyện trên trời dưới đất gì cũng biết hết, và mọi người lại còn xin lỗi vì lúc nãy đã hoài nghi lão nữa, ai nấy cũng đều tự nhận vì lúc nãy khi nghe được tin đó thì giật mình hoảng kinh đến nỗi trong nhất thời không thể tin tuởng được, nên giờ đây họ lại khẩn cầu lão rộng lượng mà bỏ qua cho, vv....
Sắc mặt của Qua Nỗ dần dần hòa hoãn lại, sau đó khoát tay nói:
- Thôi được rồi, ta cũng không chấp nhặt với các ngươi. Tin tức thứ hai là Khiết Tây Tạp tiểu thư không thích nam nhân mỹ mạo, nhất là người anh tuấn như Đôn Đức chiến sĩ đây thì có thể bỏ đi ý tưởng tham gia đại hội, nhằm tránh khỏi lãng phí thời gian và kim tệ trong túi.
Mọi người nghe thế thì đều cười vang, mà gã Tinh Linh chiến sĩ trước đó cũng đổi sắc mặt thành trắng bệt, hết sức ngượng ngùng, bởi vì gã chính là Đôn Đức. Thiên tính của Tinh Linh là thích làm đẹp, và họ cũng lấy đó làm niềm kiêu hãnh, mà tướng mạo của Đôn Đức lại cũng khá nổi bật trong Tinh Linh tộc, gã vốn còn tưởng rằng mình may mắn có được khuôn mặt anh tuấn thì đó sẽ là ưu thế của mình, và nói không chừng sẽ còn đoạt được phương tâm của mỹ nhân. Ai ngờ chưa ra quân mà đã gặp sự đả kích trầm trọng rồi. Lúc nãy gã vừa cười nhạo Qua Nỗ, nhưng giờ đây thì thế cờ đã xoay chuyển, lập tức trở thành đích nhắm cho mọi người châm chọc.
Sau khi cười xong, mọi người lại bắt đầu bàn tán xôn xao. Nếu một nữ nhân mà không thích nam nhân mỹ mạo, thì quả thật còn hiếm lạ hơn cả việc heo nái biết leo cây nữa. Xem ra nàng Khiết Tây Tạp tiểu thư này đúng là một loại người rất đặc biệt.
Qua Nỗ đắc ý nhìn vẻ mặt kinh dị của mọi người, sau khi chờ cho tiếng ồn ào lắng xuống, rồi lão lại nói tiếp:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
