Bộ dạng hèn nhát rụt rè ngày xưa của Khoa Tư Mạc không còn nữa, tuy rằng thân thể gã vẫn thon gầy như trước, nhưng giờ đây mỗi cái giơ tay hay nhấc chân cũng đều mạnh mẽ hữu lực. Trên má trái của gã còn lưu lại một vết đao thật sâu do chiến tranh ban tặng. Song song với những vết thương không thể xóa nhòa đó, gã còn nhận được dũng khí nữa.
Chiến tranh có thể làm người ta căm giận, nhưng có một điều không thể phủ nhận, đó là chiến tranh chính là một vị "huấn luyện viên" tốt nhất để khiến người ta trở nên trưởng thành hơn. Trong thời khắc đối mặt với sự nguy hiểm nhất của lịch sử từ xưa tới nay, Lam Nguyệt vì khan hiếm nhân tài cực độ mà buộc phải đưa một đám học viên còn tính trẻ con, cánh còn chưa đủ cứng để tự bay nhảy, ra thẳng chiến trường. Bọn họ có thể dâng ra tính mạng quý giá của mình để cống hiến cho đế quốc, những người may mắn sống sót đã gặp qua bao nhiêu sự khảo nghiệm nghiêm trọng, trải qua những thử thách ác liệt, đã tắm máu tươi của mình và kẻ thù, thì đều trở thành những dũng sĩ được người người tôn kính, và họ lại càng hiểu thêm được rất nhiều thứ.
Một thế hệ nhân tài mới này của đế quốc cũng vì thế mà trưởng thành sớm, và Khoa Tư Mạc chính là một trong số những người đó. Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, gã giống như đã thoát thai hoán cốt vậy, vẻ non nớt đã được máu của bản thân và quân địch tẩy đi không còn chút dấu vết nào. Chắc chắn gã đã trải qua rất nhiều chuyện khiến mình không thể không vứt bỏ sự non nớt đó, có lẽ những chuyện đó cũng rất tàn khốc, ví dụ như nhìn thấy đồng đội của mình kêu thảm thiết trên chiến trường rồi ngã xuống, nhưng lại không thể làm được gì. Tính mạng sinh ra rồi kết thúc cũng có thể làm người ta giác ngộ nhiều thứ, chiều sâu của tư tưởng cũng vì thế mà được nâng cao thêm một tầng.
- Phó chỉ huy, xin ngài yên tâm, tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Một tên béo phì mang vẻ mặt nịnh hót cười nói. Toàn thân của gã đang mặc khinh giáp, nếu không nghe thấy tiếng của gã thì chắc chắn Mộ Dung Thiên sẽ không nghĩ tới gã trước đây lại là tên gia hỏa Lợi Áo Ba Đặc chuyên lấy việc ức hiếp kẻ yếu làm niềm vui, nhưng bây giờ thì lại trở thành thủ hạ của người mà gã đã từng ức hiếp. Làm người ta không khỏi cảm thán thế sự vô thường.
Khoa Tư Mạc không để ý đến vẻ mặt nịnh hót của Lợi Áo Ba Đặc, nói:
- Đội trưởng Lợi Áo Ba Đặc, ta nghe nói tối qua ngươi đã rời bỏ vị trí của mình để đi uống rượu phải không?
Trong lòng gã lo lắng bất an, thầm nghĩ: "Nơi mình đến rất bí mật, mà lại là lúc nửa đêm. Ngoài đám tâm phúc thủ hạ của mình ra thì không còn ai biết nữa mới phải." Lợi Áo Ba Đặc quyết tâm, dù sao cũng không có chứng cứ, đến lúc đó mình cứ chối bay đi là được.
Khoa Tư Mạc lấy một quyển trục từ trong túi ra, ném cho gã rồi nói:
- Ngươi tự mình xem đi!
Lợi Áo Ba Đặc cảm thấy có chút không ổn nhưng dưới ánh mắt của nhiều người như vậy gã không thể không mở. Thì ra đó là một quyển trục Thanh Quang Kính Tượng đã ghi lại cảnh tượng cuồng hoan của Lợi Áo Bá Đặc tại “hoa viên bí mật” ở tửu điếm. Cảnh tượng tên béo mỗi tay ôm một nàng mỹ nữ đều hiện ra rõ mồn một.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
