Xem ra chiến tranh cũng không thay đổi Lam Nguyệt nhiều lắm, nó vẫn phồn hoa như trước, vẫn còn những con đường bằng đá xanh rắn chắc, vẫn là quang cảnh với những bức tường có điêu khắc những pho tượng thiên sứ và ác ma trong truyền thuyết, so với phong cách đơn giản mộc mạc của Tát La thì phong cách của Lam Nguyệt mang hơi hướm của phương Tây, vừa đặc biệt lại vừa tráng lệ và khí khái, luôn kích thích thị giác một cách mạnh mẽ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Điều duy nhất đã khác trước chính là Mộ Dung Thiên. Lúc này hắn cảm nhận được ý nghĩa của câu "cảnh còn người mất" rất là sâu sắc.
Đình Đình đưa mắt nhìn khắp xung quanh một lượt, trên mặt lộ vẻ rất thán phục, nói:
Đình Đình ngạc nhiên hỏi:
- Tại sao Khải Lý tiên sinh lại có vẻ quen thuộc với Lam Nguyệt như thế?
Mộ Dung Thiên vội ho khan một tiếng, rồi nói:
- Sao lại không quen thuộc được, ta là một thương nhân mà, tất nhiên là phải chu du khắp nơi. Lam Nguyệt là một thị trường lớn như vậy, sao ta lại bỏ qua được chứ?
Có nhiều việc hắn đều kể cho Đình Đình nghe, nhờ vậy mà thu được rất nhiều sự giúp đỡ của nàng; tuy nhiên, những việc có liên quan đến thân phận thật sự của hắn thì trăm ngàn lần không thể tiết lộ ra ngoài được.
Lý do này rất đầy đủ nên Đình Đình cũng không thể nghi ngờ gì, nàng hào hứng nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
