“Kích đỡ không đúng liên hệ với chú Tần, số điện thoại: 130********”
Tiểu Mễ lật qua lật lại xem mấy lần.
Tô Miểu không nhịn được hỏi: “Tìm gì vậy ?”
“Em đang tìm xem trong này có cất giấu bí mật gì đó không, cần phải đốt hoặc nhúng vào nước mới hiện ra. Chứ sao thiệp đưa cho chị lại chỉ có một câu vậy thôi chứ.” Tiểu Mễ bỏ cuộc, “Thật sự chỉ có một câu thôi, cô chủ, anh Thẩm không thú vị cổ hủ quá.”
Tiểu Mễ: “Theo như bình thường, nếu trên này không viết mấy câu như bảo chị đừng tức giận thì sẽ là mấy câu thể hiện tình cảm lãng mạn.”
Tô Miểu cũng chẳng ngờ trên tấm thiệp viết đơn giản như đang xử lý công việc. Không có chút tình cảm mơ mộng nào, thậm chí không dùng nó để thể hiện xin lỗi vì cuộc cãi vã hai ngày trước.”
“Dù không có tế bào lãng mạn nhưng ——” Nhìn thấy trang sức và lễ phục đặt trên bàn, trong đầu lại suy nghĩ khác, “Nhưng ít nhất hơn ba chị, có thể đáp ứng chuyện chị muốn.”
Mặc cho hai ngày trước đã cãi nhau um trời nhưng may anh vẫn chuẩn bị.
Tiểu Mễ: “Cơ mà nếu tình cảm hơn chút thì tốt, có lẽ chị sẽ mềm mỏng hơn đồng ý lấy anh ta.”
Lạ lùng được dịp Tô Miểu không dè bỉu chuyện cưới anh nữa, cô mang ơn anh, nên thay anh giải thích mấy câu: “Thì với thân phận và địa vị đó của anh ta, cần gì phải lấy lòng người khác.”
“Chính xác, người ở vị trí cao như anh Thẩm, tình yêu có cũng được không có cũng chẳng sao, có khi không phải mỗi tình yêu mà với anh ấy, tất cả những mối quan hệ khác không cần phải nghĩ cách duy trì.” Tiểu Mễ cảm thán, “Tiếc là, chị không thích anh ấy.”
“Không thì không dám nghĩ con của anh chị tương lai sẽ thừa kế tốt —–”
Tô Miểu: “Nghĩ cái gì đấy? Anh ta bị vấn đề không thể có con được, trừ khi làm thụ tinh ống nghiệm, đúng là chịu tội mà.”
Tiểu Mễ không nói gì nữa, cầm trang sức lên xem kỹ. Tô Miểu ngồi trên ghế, ngón tay mảnh khảnh chạm vào chiếc váy dạ hội làm bằng chất liệu nhung, trong đầu nghĩ lại lời Tiểu Mễ vừa nói.
—–“Chính xác, người ở vị trí cao như anh Thẩm, tình yêu có cũng được không có cũng chẳng sao, có khi không phải mỗi tình yêu mà với anh ấy, tất cả những mối quan hệ khác không cần phải nghĩ cách duy trì.”
Tiểu Mễ nói đúng, người trên cao như Thẩm Kiến Thanh không cần phải giữ quan hệ. Như hôm đó trước khi cô đi anh đã nói rõ, anh biết, anh chỉ chơi cùng cô, cho cô nghịch thoải mái.
Anh quá mạnh mẽ, mạnh đến mức sâu trong xương tủy hơi sợ, cô sợ đến một lúc nào đó quan hệ giữa hai người xảy ra vấn đề. Không lẽ cô sẽ phải chạy theo anh mỗi ngày đòi hỏi cái gọi là ‘giá trị tình cảm’, hay lúc nào cũng phải lo từng li từng tí để giữ gìn.
Cô không vun vén, anh không chăm, cánh báo chí sẽ nhìn việc này thế nào.
Sẽ chỉ thấy sau khi cô bước chân vào nhà họ Thẩm không được coi trọng, có lẽ đến lúc đó họ lại nói không bằng làm dâu nhà họ Triệu, rồi cô sẽ bị mất hết thể diện và phẩm giá của mình. Vậy nên trong thâm tâm cô muốn tìm một người đàn ông có thể cho cô sự ổn định về tình cảm.
Về bên ngoài, phải hơn nhà họ Triệu. Về bên trong phải có tình cảm ổn định.
Mặc dù nhà họ Triệu không bằng nhà họ Tô nhưng ở Hồng Kông cũng được coi là nhà giàu. Muốn tìm được người phù hợp với điều kiện của mình là rất khó, vậy nên cô không dễ dàng kết hôn, vì mặt mũi cũng vì hạnh phúc của bản thân.
“Cô chủ! Bộ lễ phục này nhìn đẹp thật đấy nhưng tại sao em chưa thấy mẫu này trong các bản thiết kế của thương hiệu lớn nào ?” Tiểu Mễ sờ sờ chất nhung đen mềm mại trên váy, khen ngợi, “Mặc dù không biết của thương hiệu nào nhưng gu thẩm mỹ của anh Thẩm xịn thật. Chị mặc bộ này chắc chắn sẽ tỏa sáng ở buổi tiệc, lúc đó chúng ta có thể mua bài nói váy này do anh Thẩm tặng —–”
“Thôi được rồi.” Tô Miểu nhớ lại mấy lời mình nói hôm trước, cảm thấy hành động mấy hôm nay hơi ấu trĩ. Đã bị anh nhìn thấu từ lâu còn đắc trí cho anh biết khó mà lui, “Anh ta đưa chị, chị nhận, đợi sau hỏi anh ta hết bao nhiêu tiền sẽ trả lại.”
Cô sẽ trả lại tiền và tình cô cũng nhận.
Cô đã nói không cưới anh nên không thể lợi dụng người ta nhiều lần được, càng không thể lấy việc anh giúp cô giải quyết chuyện váy vóc và trang sức ra để đưa tin lấy lợi cho mình, nếu thế thật không đáng cho lần chủ động giúp cô của anh.
Thêm nữa, thêm một lần nữa sẽ quá đáng.
Anh đã nói thẳng và cô nên tự hiểu.
“Chị cần gửi tin nhắn cảm ơn không ?” Tô Miểu buồn bã.
Tiểu Mễ bừng tỉnh: “Chị không có wechat anh ta ấy.”
Đúng nhỉ.
Bọn họ không thêm wechat.
Đến tận giờ họ vẫn chưa kết bạn!
Nhưng không sao, dù sao sau này sẽ không liên lạc lại, hẳn mọi chuyện đã tồi tệ đến mức họ không cần liên lạc, việc kết hôn xem như bỏ đi.
Cô có thể tự mình làm chủ.
......
Trong một phòng tiệc ở bán đảo.
Ở Hồng Kông, những người nổi danh hay không nổi danh, có thực lực hay không có thực lực đều tụ tập ở đây. Có thật giả lẫn lộn, lấy Tô Miểu làm ví dụ người đứng đầu nhóm con gái nhà giàu nhưng thật ra có làm ăn kinh doanh gì đâu ?
Chỉ đơn giản chủ tịch Trần mời cô đến tham gia náo nhiệt.
Dẫu sao nhóm con gái nhà giàu tụ họp một chỗ kiểu gì cũng có tin, lúc đó độ hot sẽ đến. Thời đại này cần có lưu lượng, có lưu lượng sẽ có người xem.
Trong hội trường, khách qua khách lại, nhân viên bưng rượu đi quanh.
Tô Miểu trở thành tâm điểm của bữa tiệc, cô có khí chất và phong thái riêng, đi đến đâu kéo theo sự chú ý đến đó. Cô cầm ly rượu nghe mấy chị em plastic khen ngợi.
“Váy này đẹp quá, của thương hiệu nào thế? Lần tới mình muốn mua.”
“Ít người mặc màu đen lắm, không ngờ cậu mặc rất đẹp.”
“Món trang sức này cũng đẹp ghê, mấy hôm trước SA có gửi mình, mình vừa định lấy thì họ nói đã có người mua. Miểu Miểu à, cậu may quá đi, có món nào mới ra SA cũng sẽ gửi cho cậu trước.”
Chiếc váy dài quét đất nhung đen mềm mại. Không phải kiểu váy quây ngực mà dáng lệch vai, có một dải lụa quấn từ trước ngực xuống phần eo thon nhỏ như một chiếc áo choàng nhẹ buông xuống đuôi váy cá.
Tóc cô uốn buộc nửa đầu, những lọn tóc uốn thành những sóng lớn vén ra sai tai, phối hợp với khuôn mặt được trang điểm kỹ càng. Đôi mắt màu đậm, cô đẹp như một hắc tinh linh bước ra từ thế giới phép thuật.
Trên chiếc cổ thiên nga đen đeo trang sức kim cương tím, thiết kế độc đáo phối cùng chiếc váy đen. Dù Tô Miểu từng mặc nhiều lễ phục của nhiều hãng khác nhau nhưng cô biết bộ trang phục này có vẻ đẹp độc đáo riêng.
Cô rất thích thiết kế này, đợi có cơ hội nhất định phải đến tìm Thẩm Kiến Thanh hỏi may ở chỗ nào.
“Nghiêm Thanh Thanh cũng đến đây? Con khốn đó, còn dám dắt cả Triệu Ngôn Uy theo nữa. Thật đúng là mất mặt tổ tông nhà nó luôn!” Nói rồi, mọi người xung quanh Tô Miểu đồ dồn ánh mắt về hướng hai người khoác tay nhau cách đó không xa.
Triệu Ngôn Uy mặc bộ vest màu xám, Nghiêm Thanh Thanh mặc bộ dạ hội màu xám kiểu cúp ngực, tóc búi lên, tay cầm ly rượu sâm panh. Hai người đó không giống đến tham dự tiệc mà như đến nâng ly cảm ơn mọi người đã đến dự sau khi lễ cưới kết thúc.
Tiểu Mễ đứng đằng sau nói nhỏ: “Cô chủ, họ đang đi về phía cô.”
Nói thừa, mặt đối mặt, đi thẳng đến, ai chẳng biết Nghiêm Thanh Thanh có mục đích gì. Tô Miểu không sợ, nhàn nhã chống tay lên mặt bàn, tư thái thong dong nói chuyện với các chị em.
Làm như không thấy bọn họ.
Tay Nghiêm Thanh Thanh đặt trên khuỷu tay Triệu Ngôn Uy, cảm nhận cơ thể cứng ngắc của người đàn ông bên cạnh. Trên mặt cô ta đang cười nhưng tâm trạng không thoải mái, cảnh cáo nói nhỏ: “Nói gì hai người cũng không còn khả năng nữa nhưng còn thể diện hai nhà Nghiêm – Triệu, bên nặng bên nhẹ anh cẩn thận mà suy xét.”
Yết hầu Triệu Ngôn Uy khẽ động, đưa Nghiêm Thanh Thanh đến, trên khuôn mặt khôi ngô đầy ý cười nhìn Tô Miểu: “Miểu Miểu, lại gặp mặt.”
Anh ta chào hỏi như đang gặp lại một người bạn cũ, không có chút áy náy hay xấu hổ khi đã phản bội Tô Miểu. Giống như việc này chỉ có cô đang ảo tưởng nghĩ ra.
Tô Miểu cầm ly rượu cười nhạo, cô không để ý, cô khinh không thèm nói chuyện với anh ta, người đã phản bội mình cần gì phải cho mặt mũi tốt, lúc anh ta ăn vụng bên ngoài đâu nghĩ tới cần giữ thể diện cho cô.
“Miểu Miểu, cậu còn giận bọn mình à ?” Tiếng Nghiêm Thanh Thanh yếu ớt thảo mai, như biến Tô Miểu trong chuyện này thành người không hiểu lý lẽ, còn để bụng trong lòng khiến cô ta tủi thân. Cô ta nói: “Mình và Ngôn Uy đều không muốn cậu bị tổn thương, mấy hôm nay mình xem tin tức trên báo không ngờ vì bọn mình mà cậu lại quyết định theo cảm tính lấy chồng ở nơi xa thế.”
“Các người chưa đủ tầm quan trọng để ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, đến quyết định của tôi và càng không ảnh hưởng đến việc kết hôn của tôi.” Tô Miểu không muốn nói đến chuyện quan trọng như cưới xin ở chỗ này, cô biết lúc nào nên lúc nào không nên, “Tôi lười chẳng thèm quan tâm chuyện bẩn thỉu của hai người đã làm bởi nó đã khiến nhà mấy người đủ mất mặt.”
Nghiêm Thanh Thanh nghe xong không hề tức giận, ngược lại dính chặt vào Triệu Ngôn Uy làm nũng, mặt mày nhăn nhó: “Ngôn Uy, anh nói với Miểu Miểu đi không về sau mỗi lần chúng ta xuất hiện trước cánh truyền thông, mọi người đều cho rằng chúng ta sai.”
Triệu Ngôn Uy nghe xong, do dự một lát rồi giữ sự nhẹ nhàng như ngày thường nói: “Miểu Miểu, thật ra lúc đầu anh thích Nghiêm Thanh Thanh, đã tỏ tình nhưng bị cô ấy từ chối ——”
Những lời đó nói vào trường hợp này sẽ không thể khống chế được, trong chốc lát Tô Miểu thành người để người khác chỉ trích, hóng chuyện hay, cười đùa, ăn dưa, không thể nói lý, thậm chí còn muốn xem cô mất mặt.
Đều tụ lại một chỗ.
Tô Miểu vẫn đang cầm ly rượu, cần cổ thon dài tuyệt đẹp, khí chất cô thanh cao. Hàng ngàn ánh mắt nhìn cô như một ngọn nhiệt đổ ập đến, mang theo sự trêu đùa, phê phán, thương hại nhưng không khiến cô lay chuyển.
Cô vẫn mang phong thái như một nữ hoàng, nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, chất giọng được rượu nhuộm đẫm, lanh lảnh mềm mại nói: “Nếu là tôi, anh ta đã thích tôi còn ở cạnh người khác, rồi lại đến tìm tôi đòi quay lại, tôi sẽ không đồng ý. Huống chi thằng đó còn nói tôi là người thứ ba.”
“Vì tôi không thích dùng hàng second hand, cũng không thích dùng đồ người khác đã sử dụng.” Tô Miểu cười cười, “Cô thích thì lấy đi nhưng hãy nhớ cho kỹ vào, một người đàn ông thực sự yêu cô sẽ không để cô làm tình nhân cho anh ta đâu.”
Sắc mặt Nghiêm Thanh Thanh trắng bệch, Tô Miểu đặt ly xuống định rời đi, không muốn tiếp tục ở đây làm trò hề.
Không ngờ lúc cô xoay người, đuôi váy dạ hội bị người khác dẫm vào, cô theo quán tính ngả người về phía sau, cô hoảng loạn đưa tay vịn vào bàn, khó khăn lắm mới ổn định được.
Tiểu Mễ bất giác đỡ eo cô, cúi xuống nhìn thấy giày cao gót dùng lực mạnh nên bị rớt gót giày.
Tô Miểu biết Nghiêm Thanh Thanh và Triệu Ngôn Uy sẽ xuất hiện, thật ra trước khi đến đã chuẩn bị tâm lý thật tốt nhưng cô không thể để mình bị mất mặt được, nhất là về trang phục và phụ kiện.
Cô có thể vì chiếc váy và trang sức mà đến tìm Thẩm Kiến Thanh, điều đó đã đủ chứng minh chúng nó quan trọng với cô đến mức nào. Cho nên mặt đỏ, tai đỏ, vì chiếc giày bị gãy gót nên toàn thân cô rơi vào trạng thái xấu hổ và giận dữ, cô rất tức giận và tủi thân.
Có hại đủ đường.
Tô Miểu vừa thẹn vừa giận, cô cố chống đỡ, cô biết nhiều người đang quan sát chuyện vui của mình, cô cần tranh thủ nhanh trong lúc này suy nghĩ cách giải quyết, làm thế nào để xoay xở tình huống khó xử này, cởi ra hay đi tiếp đều khó nhìn như nhau.
Cô đang suy nghĩ rất loạn, không để ý đến âm thanh xung quanh thay đổi.
Cô còn đang thầm nghĩ nếu giờ ai đó có thể đứng ra khiến cô bớt xấu hổ, muốn cô làm trâu làm ngựa cô cũng đồng ý ——
“Miểu Miểu.”
Từ bên ngoài vào bên trong đám người truyền đến tiếng nói trầm thấp.
Chợt cánh tay cô được một bàn tay ấm áp phủ lên.
Độ ấm khiến cô ngượng ngùng ngước mắt lên nhìn anh, Thẩm Kiến Thanh đứng dưới ánh đèn, anh mặc bộ vest đang nhíu mày nhìn cô từ trên cao xuống.
Giống chúa cứu thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


