Mười phút trước.
Thẩm Kiến Thanh nhận được điện thoại của chú Trang nói đến bán đảo ký hợp đồng cuối cùng. Chú Tần lái xe đến, vừa hay chủ tịch Trần – người đã tổ chức bữa tiệc tối nay ở ngay dưới. Vì anh mang vốn đến Hồng Kông nên gần như Thẩm Kiến Thanh đã gặp qua gần hết các chủ doanh nghiệp bên này.
Chủ tịch Trần lên chào hỏi: “Tổng giám đốc Thẩm, xin chào, khéo quá.”
Dù gọi tổng giám đốc Thẩm nhưng ai cao ai thấp nhìn cái biết ngay. Ông ta vươn tay, Thẩm Kiến Thanh bắt tay lại.
Chủ tịch Trần: “Không biết anh đến đây để ?”
“Gặp người.” Thẩm Kiến Thanh kiệm lời.
Chủ tịch Trần ra vẻ như đã hiểu, nào dám hỏi anh đến gặp ai làm gì, công việc là việc cá nhân, nói sang chuyện khác: “Không biết sau đó anh Thẩm còn sắp xếp công việc nào khác không, tôi có tổ chức một bữa tiệc giao lưu cho các doanh nhân làm ăn, đều là người trẻ tuổi. Đúng rồi vợ chưa cưới của anh, cô Tô cũng ở đó, không biết anh có khoảng trống nào không để mọi người được gặp.”
Chủ tịch Trần đã nói gì anh không quan tâm lắm, quan trọng là ông ta nhắc đến Tô Miểu. Nếu anh không đi vậy Tô Miểu và nhà họ Tô trong mắt anh chẳng là gì hết. Tạm thời không cần biết suy nghĩ và tâm trạng thế nào, ngoài mặt Tô Miểu là vợ chưa cưới của anh, chút mặt mũi này chắc chắn cần cho cô ở một số trường hợp.
Anh không phải người không biết cân nhắc chừng mực, nếu không cẩn thận để lọt ra ngoài sẽ không dễ nghe, anh nói: “Được vẫn còn sớm, giờ tôi đi luôn.”
Chủ tịch Trần cười đưa Thẩm Kiến Thanh lên, vừa lên đến nơi đã thấy rầm rì, mọi người tụm vào một chỗ, trong biển người mênh mông, một người không tranh cãi, im lặng. Với ưu thế vóc dáng cao, Thẩm Kiến Thanh liếc mắt đã thấy người phụ nữ trong đám người.
Cô ở đâu cũng là tâm điểm chú ý.
Có điều lần này cô không đứng thẳng lưng, ngược lại tay đang giữ bàn, cúi đầu, cổ đỏ, mặt cũng đỏ, tại càng đỏ hơn. Cô như con phượng hoàng biến thành con thỏ đang đợi làm thịt, bị nhóm người vây quanh.
Có chút chật vật, cô đang cố gắng không để mình quá khom người xuống.
Thẩm Kiến Thanh nhìn về phía mấy người đứng cạnh cô.
Là ai, anh rõ hơn ai hết.
Anh thấy khá khó hiểu, là chuyện gì và người nào đã khiến cô công chúa kiêu ngạo ngày thường giờ lại hơi thảm.
Khóe mắt nhìn đến đôi chân dài khẽ động đậy của Tô Miểu. Cô mặc lễ phục màu đen đi cùng đôi giày cao gót màu đen. Giờ Thẩm Kiến Thanh mới biết vì sao cô lại khác mọi ngày.
Gót giày bị hỏng.
Nếu nói rất hiểu cô thì không phải, nếu nói không biết thì coi như biết được một chút. Cô rất ưa sĩ diện, như bây giờ nếu bên cạnh có con sông, khéo cô có thể nhảy xuống biển tự sát cũng không muốn tiếp tục đi với đôi giày đã hỏng.
Cô cậy mạnh nhưng sắp đạt đến giới hạn, không biết cô sẽ xử lý thế nào.
Có điều anh đã thấy nên không thể làm như không thấy, cô là vợ chưa cưới của anh, anh có trách nhiệm phải giữ thể hiện cho cô, anh không muốn chứng kiến cảnh người khác khó khăn như đang xem hài.
Cô không làm sai chuyện gì, anh không nhất thiết phải khoanh tay đứng nhìn cảnh cô túng quẫn.
Suy nghĩ vừa xuất hiện trong đầu, thân hình Triệu Ngôn Uy đứng cạnh Nghiêm Thanh Thanh khẽ nhúc nhích lại bị cô ta túm chặt. Thẩm Kiến Thanh thu hồi ánh mắt, trong một giây lướt qua anh đang nghĩ mình nên gọi cô là gì ?
Cô Tô, gọi cũng được nhưng trong trường hợp này nhiều người thấy hơi xa lạ.
Tô Miểu, không lịch sự lắm, còn không bằng gọi cô Tô.
Nghĩ nhanh chốc lát, anh nhớ câu Tô Nguyên Khải thường gọi và nói về cô trước mặt anh.
—– “Miểu Miểu.”
......
Tô Miểu không ngờ ông trời sẽ để Thẩm Kiến Thanh thấy được cảnh túng quẫn của mình, cô không hiểu lắm, tại sao anh lại xuất hiện ở đây, đến với mục đích gì.
Xem trò cười của cô hay cười dáng vẻ chật vật cô lúc này.
Đều không phải, chỉ thấy Thẩm Kiến Thanh vươn tay đặt lên tay cô, nhíu mày: “Có ổn không ?”
Câu có ổn không của anh như thần tiên giáng trần.
Giúp cô phá tan khoảnh khắc khó xử hiện tại.
Cô biết anh có tâm giúp đỡ nhưng lại xấu hổ, dĩ nhiên không biết vì sao lại xấu hổ. Là do mấy hôm nay cô cố tình gây khó dễ, hay lợi dụng anh xong lại mặc bộ lễ phục anh đưa đến, anh càng rộng lượng không so đo càng khiến mấy hành động của cô trở nên hẹp hòi.
Tạm thời cô không biết nên trả lời thế nào, vì sự xuất hiện của anh mặt cô đã bớt đỏ dần và về lại trạng thái trắng như ngày thường nhưng tất cả lại dồn về khóe mắt, hốc mắt cả trong cả ngoài.
Cô không muốn người khác thấy dáng vẻ đáng thương của mình, mượn lực đỡ của anh để có thể đứng thẳng dậy, gót giày bị lệch không vững, cô đành phải đứng bằng một chân, còn chân bên phía bị hỏng chống mũi chân xuống làm lực đứng.
“Sao anh lại đến đây ?” Cô vừa cố đứng vững vừa hỏi, muốn hóa giải sự ngượng ngùng này, cơ mà lúc mở miệng nói, giọng có vẻ hơi run run, nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy khóe mắt đỏ kia.
Xong cô vẫn cố thẳng lưng, bóng lưng đối diện với hai người kia, rốt cuộc cô cậy mạnh cho ai xem? Khiến người khác bực bội, không hiểu sao Thẩm Kiến Thanh thấy khó chịu nhíu mày, anh quỳ một chân xuống đất trước bao nhiêu ánh mắt.
Cả phòng tiệc ồn ào giờ đây im ắng lại vì hành động quỳ xuống của nhân vật cao quý đó.
Hễ là người kinh doanh ở Hồng Kông sẽ không ai không biết cậu cả quyền cao chức trọng của nhà họ Thẩm khi đến đây mang theo phí đầu tư đến, ngay cả chú Trang cũng phải nể mặt anh mấy phần, nào ai dám đắc tội với nhân vật lớn này.
Hiện giờ, không những người đó xuất hiện ở đây mà còn quỳ một chân xuống trước mặt Tô Miểu.
Tô Miểu trợn tròn mắt, còn chưa kịp phản ứng lại với hành động bất ngờ đột ngột của anh, mắt cá chân được một bàn tay ấm áp nắm lấy, cảm nhận rõ ràng, cô cúi xuống nhìn.
Những khó khăn xấu hổ vừa rồi còn không biết phải làm sao, trong đầu nghĩ đến hàng nghìn cách để cứu lại cũng không nghĩ anh sẽ quỳ.
Cái quỳ này của anh đã cứu vãn thể diện của Tô Miểu ở Hồng Kông.
Cũng cái quỳ này, triệt để khiến Nghiêm Thanh Thanh và Triệu Ngôn Uy khó chịu.
Cô từ người khó xử thành người chiến thắng, vì quỳ xuống thôi chưa đủ, tay anh đưa xuống, không một lời nói dịu dàng nhưng đúng như con người của anh, luôn hành động thực tế.
Anh tháo giày cô ra.
Tô Miểu mím môi, cô muốn nói với Thẩm Kiến Thanh mình không thể đi chân trần ra khỏi phòng tiệc này được. Nhưng anh cúi xuống không thấy ám hiệu ngầm của cô, kiên quyền giữ không cho cô rụt chân lại cởi giày xuống.
Lòng bàn chân tiếp xúc với mặt đất lạnh, từ dưới lên trên, khí lạnh truyền thẳng vào lòng bàn chân cô.
Những ngón chân đẹp co lại.
Bị Thẩm Kiến Thanh thấy, cô cúi đầu, anh vẫn không đứng dậy, cũng không để cô đi chân đất ra khỏi phòng tiệc, mà anh vòng tay qua sau ôm bắp chân cô, cánh tay anh như dây buộc hai chân cô chặt lại với nhau, bế cô lên như dáng bế đứa trẻ.
Anh để cô ngồi trên khuỷu tay anh.
“Ôm chặt tôi.”
Anh đã nói, cô chỉ có thể kìm lại cảm giác khác lạ do bỗng lên cao và hành động thân thiết đột ngột mang đến, cô không rõ nữa, cô ngả dựa vào bả vai anh, để mặc anh ôm.
Tóc cô quá dài khá vướng, gây khó cho anh vì phần đuôi tóc cô chạm vào cổ anh, ngứa ngáy.
Khi anh sắp ôm cô rời khỏi đây, lúc đi ngang qua Triệu Ngôn Uy không khỏi nhớ lại vừa rồi lúc cô cong người như con tôm, cố gắng quay lưng về phía anh ta, đôi mắt đỏ hoe để người khác thấy nhưng phải cố thẳng lưng lên cho ai xem ?
Không muốn để ai nhìn cô cười.
Cô vẫn muốn để Triệu Ngôn Uy thấy hiện tại không có anh ta, cô rất ổn.
Không muốn để Triệu Ngôn Uy chế giễu.
Thẩm Kiến Thanh hiểu.
Vậy nên khi ngang qua Triệu Ngôn Uy, anh cố ý dừng lại, nhìn anh ta từ thế trên xuống, giọng điệu trầm thấp: “Anh làm người hay người yêu đều tệ hại như nhau.”
Anh nói xong ôm Tô Miểu đi.
Để lại Triệu Ngôn Uy ở đó, anh ta đứng chôn chân, siết chặt ly rượu trong tay suýt vỡ.
Anh dễ dàng dùng một câu để nghiền áp anh ta, nghiền nát tình yêu của anh ta với Tô Miểu, quy lại anh ta thành một người không ra gì.
Nghiêm Thanh Thanh không khá hơn bao nhiêu, cuối cùng trận khôi hài này kết thúc, cô ta cố ý dẫm lên vạt váy để làm hỏng giày cao gót, kết quả lại để người khác được lợi, Tô Miểu nhận được oai phong còn cô ta và Triệu Ngôn Uy trở thành đối tượng trong vở kịch hài này.
......
Đừng khóc.
Thẩm Kiến Thanh đưa cho Tô Miểu tờ giấy, cô ngồi cạnh anh nhận khăn giấy, lau qua mấy cái, càng lau càng muốn khóc.
“Chỗ mắt bị nhòe lớp trang điểm.”
Anh nhắc nhở, Tô Miểu dừng lại, bỗng chốc cô bổ nhào vào lòng Thẩm Kiến Thanh.
Anh bị người ập tới ngả ra sau theo quán tính, nhanh phản ứng lại theo phép lịch sự, anh lập tức giơ tay lên không chạm vào bả vai trơn bóng mượt mà lộ ra bên ngoài của cô.
Cho dù không chạm vào nhưng những giọt nước mắt nóng rơi trong ngực anh, qua lớp áo sơ mi trắng, cảm giác ẩm ướt dính dính chạm vào da thịt, vẫn còn độ ấm của cô.
Cô không muốn anh thấy sự yếu đuối của mình, cũng không muốn anh thấy khuôn mặt lem lớp trang điểm.
“Quá bẽ mặt, từ bé đến lớn chưa bao giờ tôi xấu mặt như thế.”
Tô Miểu nức nở, coi áo sơ mi của anh như chiếc khăn tay, cọ lung tung màu sắc trang điểm trên mặt vào áo, hai tay nắm chặt chỗ cổ áo sơ mi anh, người không biết còn tưởng người khiến cô khóc là Thẩm Kiến Thanh.
“Vấn đề do giày, không phải do em, em không cần tự trách.” Thẩm Kiến Thanh an ủi, cúi xuống nhìn không rõ khuôn mặt cô, chỉ nhìn được đằng sau gáy, tròn tròn, còn đeo chiếc kẹp tóc màu đen.
Cô căn bản không nghe anh nói gì, chỉ biết đắm chìm trong thế giới tổn thương của mình không chịu ra, rấm rức: “Mai sẽ có mấy bài báo nói giày của tôi bị hỏng, nói khí thế tôi thua cả người yêu cũ và đồ tuesday, còn nói tôi ra vẻ kiên cường nhưng thực tế rất thảm hại.”
Cô đoán được nên càng khó chịu càng khóc.
Thẩm Kiến Thanh không biết cũng không hiểu tại sao cô lại rất coi trọng ngôn luận của cánh truyền thông. Thực ra anh chẳng bao giờ quan tâm cái nhìn của người khác về mình, mà trên thực tế không ai dám có ý kiến gì với anh.
Mà thật ra nếu nội tâm đủ vững vàng sẽ không sợ gì hết.
Thẩm Kiến Thanh biết rõ, nội tâm của người trong lòng mình cực kỳ bất ổn, cô gái nhỏ không thể ổn định, cô dễ lo lắng, về nhan sắc, về dáng người, về thanh danh và về địa vị.
Đừng nói đạo lý với con gái khi đang tức giận, cũng đừng giảng đạo lý khi họ đang buồn khổ.
“Chỉ vì tin tức ?” Anh hỏi, “Vậy nếu tôi đảm bảo với em sẽ không bị đưa tin thì còn khóc nữa không ?”
Tô Miểu ló đầu ra từ chỗ áo, hoàn toàn quên lớp trang điểm của mình, không tin thực lực của anh, nghẹn ngào: “Không thể được, ở Hồng Kông ba tôi còn không có cách nào. Hôm nay nói đồng ý không đăng, ngày mai lại đổi cái giật tít khác. Dù sao đã đồng ý không bôi đen nhưng lại bôi đen, thật ra họ vẫn sẽ đưa người vào bài, anh không thể khống chế được họ, căn bản họ không sợ ai hết.”
Ai có cách xử được đám người đó.
Tô Miểu chỉ hy vọng mai đừng đăng ảnh cô quá khó nhìn.
Cô lúc này, chỗ trang điểm mắt bị lem, không phải loang lổ đủ màu sắc cũng không quá nhem nhuốc chỉ có có một chút màu nâu. Khác với dáng vẻ hùng hổ hôm đó, không còn khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ ấy, mặt mày Thẩm Kiến Thanh khẽ dịu lại.
Anh rõ ràng nể tình không cười nhưng cô vẫn nhìn ra sự thay đổi trên khuôn mặt, cô nhíu mày: “Nhìn tôi làm gì.”
Cả người cô nằm trong ngực anh, không một lời xin lỗi nào vì tự mình vượt quá giới hạn, ngược lại còn trách hỏi anh, anh chỉ cười, giữ lại cho cô chút mặt mũi, không nói quá thẳng chỉ nhắc nhở: “Trong chúng ta ai quá phận hơn ?”
Tô Miểu vô thức cúi xuống nhìn, cô kề sát vào anh, bộ lễ phục mặc để lộ phần xương quai xanh, thiết kế ôm vai nhưng một bên kiểu quây ngực, nếu kéo xuống một chút, phong cảnh thế nào, người nào cũng biết rõ.
Mà cô không chỉ dừng ở đó, vì phần áo chỗ ngực anh dính đầy nước mắt bị ướt, nước mắt trộn với phấn nền, phấn mắt loang lổ trên áo anh.
Lại bẽ mặt.
Tô Miểu nhìn Thẩm Kiến Thanh với vành mắt đỏ bừng, lông mi dài hơi cong dính đầy nước mắt, tròng mắt cũng đỏ rực, đôi mắt đào hoa khóc lóc thảm thiết, anh vốn không định so đo với cô, chỉ nhìn chằm chằm cô mấy giây.
Ngắn ngủi, vội vàng nhưng anh vẫn buông lời: “Giả vờ đáng thương, em giỏi nhất.”
Anh xem đồng hồ, thời gian đã muộn.
Anh nói xong rút khăn giấy đưa cô, sau khi cô nhận lại rút giấy vừa lau nước mắt và lớp phấn trang điểm dính trên áo vừa nói: “Tôi lên trên ký hợp đồng, giày đã bảo chú Tần đi mua, chắc lúc tôi xuống giày đã được mua về, đến lúc đó đổi xong tôi đưa em về.”
Anh sắp xếp mọi việc xong xuống xe, bắt gặp dáng vẻ chán nản của Tô Miểu.
Anh đóng cửa nhưng không đi mà vòng qua bên chỗ Tô Miểu, mở cửa xe dọa cô sợ chết khiếp.
“Mặc dù không phải thời điểm thích hợp.” Nhưng không thể không nói, anh phải nói ra mới được, “Từ ngày đầu tiên quyết định ở bên Triệu Ngôn Uy, em nên chuẩn bị tốt tâm lý sẽ có ngày phải trả giá cho lựa chọn đàn ông của mình.”
“Khi hai người qua lại, nếu không phải anh ta là người trả giá thì sẽ là em.”
Anh nói: “Chỉ là nếu em là người phải chịu tội thì nên quyết đoán hơn.”
Chuyện mất mặt nhất không phải truyền thông sẽ đăng gì, cũng không phải giày cao gót bị hỏng mà là cô đã qua lại với Triệu Ngôn Uy.
Đàn ông được chia thành tốt và xấu.
Tạo ra vấn về và không giải quyết được vấn đề là đàn ông xấu.
Tạo ra vấn về và giải quyết được vấn đề là người đàn ông.
Không tạo ra vấn đề nhưng lại giải quyết được vấn đề mới là đàn ông tốt.
Cô hôm nay như vậy, Triệu Ngôn Uy thế nào ?
Ngay cả chút bản lĩnh đứng ra thay cô giải quyết khó khăn cũng không có, để mặc cho người yêu hiện tại bắt nạt người yêu cũ. Sức hút nhân cách gần như bằng không, không có trách nhiệm gánh vác, bảo sao lại là người có thể phản bội tình yêu đi ngoại tình. Việc cô từng ở bên một người như thế là một vết nhơ không thể xóa nhòa.
Khó có lúc Tô Miểu đồng tình với những lời này, nhìn qua.
Người đàn ông này nghiện thuốc rất nặng, nói xong lấy điếu thuốc ra châm, rít mấy cái, giờ vẫn đang kẹp trên ngón tay. Chiếc áo vest đen được anh cài cúc nhưng không thể che hết hoàn toàn dấu vết đồ trang điểm bên trong.
“Áo trong của anh.”
Tô Miểu vội vàng nhắc: “Muốn thay không? Truyền thông Hồng Kông hóng chuyện ghê lắm, đợi bọn họ hỏi anh, anh giải thích thế nào.”
Anh hút điếu thuốc cúi đầu nhìn, nhả ra một đợt khói, nhíu nhẹ mày, không phải do vết bẩn để lại mà vì những lời của cô, rất tự nhiên nói: “Thẳng thắn nói do vợ chưa cưới khóc cọ lên.”
Anh gạt tàn thuốc, thân hình cao lớn đứng dựa vào cửa xe, chống một tay lên mép cửa, thản nhiên nói: “Dấu vết của em đâu phải không thể để người khác nhìn.”
Anh nói vợ chưa cưới.
Tô Miểu khựng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


