Kết hôn hay không, lấy hay không lấy, không phải do cô quyết định.
Anh cô, ba cô, từ nhỏ đến lớn những người lớn trong gia đình đều không có ai như Thẩm Kiến Thanh, bề ngoài dáng vẻ hiền dịu, nói năng nhẹ nhàng nhưng khuôn mặt hay biểu cảm rất lạnh lẽo.
Ít khi cười, khí thế mạnh đến mức khiến cô bị dọa sợ.
Anh cứ bình tĩnh nhìn cô.
“Vậy ai là người quyết định ?” Tô Miểu siết chặt chén trà xinh đẹp đang cầm trên tay, cô bỗng thấy hối hận khi đến tìm anh, càng hối hận khi mở miệng nhờ anh giúp, lại cậy mạnh nói: “Tình cảm chắc chắn do mình làm chủ, tôi tự có quyền cho mình, tôi không lấy anh Thẩm làm chồng.”
Trong phòng trà im lặng chỉ còn tiếng gió bên ngoài.
“Em sẽ cưới tôi.” Thẩm Kiến Thanh nghĩ kế, vô cùng chắc chắn, “Không phải giờ em đang tìm tôi sao ?”
Anh rất tự tin, tự tin quá mức.
Anh khơi mào chuyện này, anh nói cô đến tìm anh, lấy nó làm sự xác nhận.
Tô Miểu tức giận, xấu hổ, ngượng ngùng, tất cả không quan trọng nữa. Chút cảm tình biết ơn vừa rồi tan thành mây khói vào lúc này, cô đặt mạnh chén trà lên bàn, phát ra tiếng ‘cạch’ giòn tan. Cô nhìn thẳng vào anh, giọng nghiêm túc nói từng câu từng chữ: “Anh Thẩm cho rằng hôm nay tôi đến tìm anh giúp, muốn mượn tiền anh là phải lấy anh đúng không ?”
“Em hiểu nhầm.” Tuy nói thế nhưng Thẩm Kiến Thanh không nhượng bộ chút nào, “Dù cho hôm nay em có tìm tôi hay không thì chuyện kết hôn vẫn vậy, em nói không được, tôi nói cũng không được, việc này đã định từ lâu.”
Tô Miểu tức giận, từ lúc vào đây cô luôn ở thế yếu, hiện tại cô không cần phải vậy nữa: “Giờ tôi nói cho anh biết, hôn nhân của người khác tôi không biết nhưng việc kết hôn của tôi do tôi làm chủ, không ai có quyền được quyết định thay tôi sẽ lấy ai.”
“Tôi không thích bị người khác cho họ cái quyền sắp đặt mọi thứ của tôi, cũng ghét việc anh nói chuyện với tôi bằng cái giọng chắc nịch đó, cứ như thể tôi không biết gì.” Tô Miểu không quên nay đến vì cái gì, “Tôi không cần quà gặp mặt của anh cũng không cần anh giúp, tự tôi nghĩ cách, tôi không đến tìm anh —–“
Thẩm Kiến Thanh nhìn khối thuốc nổ chuẩn bị nổ trước mặt, vốn đang rất tốt mà lại giở tính, anh nhíu mày dựa vào lưng ghế. Anh không thể hiểu sự tức giận của cô lúc này, nói lý với người phụ nữ đang bực: “Cãi nhau không giải quyết được việc, tức giận càng không giải quyết được.”
“Aaaa—–” Tô Miểu bất ngờ thét chói tai, Thẩm Kiến Thanh cau chặt mày.
“Thua, tôi thua anh luôn.” Suýt chút nữa Tô Miểu bật dậy khỏi ghế, cô rất muốn nói cho anh biết đừng nói lý với một người phụ nữ đang tức giận, ai chẳng biết cãi nhau không giải quyết được gì, tức giận cũng không thể, cái đó ai mà không biết.
Nhưng làm gì có ai kiểm soát được cảm xúc của mình một cách hoàn hảo, nếu có người làm được thì đúng không phải là người.
Cuối cùng Tô Miểu đã biết tại sao Thẩm Kiến Thanh đẹp trai, khí thế ngời ngời mà cô không muốn lấy anh. Nguyên nhân không chỉ vì ở xa mà vì anh quá bình tĩnh, điềm tĩnh đến mức không hề gợn sóng dù gặp chuyện gì đi nữa.
Bình tĩnh đến nỗi cô chẳng biết cảm xúc của anh thế nào, thậm chí mặc cho cô nổi gió bão bùng, anh chỉ ngẩng lên thờ ơ, không chút mảy may phản ứng.
Một bên cô lo nghĩ, một bên gió thoảng như không.
Thật sự cô không thể chấp nhận tương lai sống với người như thế suốt quãng đời còn lại, ở với một người cô không thể đoán anh nghĩ gì, nghĩ thôi đã thấy khó thở khó chịu.
“Thứ tôi muốn và thứ anh muốn không giống nhau, anh chỉ muốn lợi ích, anh là thương nhân, tôi không phải.” Tô Miểu tức, rất tức, “Anh đừng dùng cái dáng vẻ làm việc của người kinh doanh lên người tôi. Đến bây giờ, tôi chỉ thấy anh muốn đem cuộc hôn nhân này thành một việc làm ăn đôi bên cùng có lợi, tôi không muốn mình bị xem như một món hàng.”
“Cô Tô, tôi chưa bao giờ coi cô như món hàng —-“
“Anh có.” Tô Miểu cắt ngang.
Ánh mặt trời chiếu vào phòng trà tạo thành những vệt sáng loang lổ, lẻ tẻ mấy cái rơi trên mặt anh, chú Tần đứng bên ngoài phòng, không gian yên tĩnh lại, ông nhìn Thẩm Kiến Thanh qua khóe mắt.
Anh bị Tô Miểu nói cho nghẹn lời, không biết phải nói gì, bất lực, không thể làm gì khác, giơ tay xoa mi tâm.
Chú Tần đứng ngoài thấy cảnh đó, ông cúi đầu làm như không thấy nhưng dù không cố ý, ông vẫn nghe được toàn bộ cuộc đối thoại vừa xong.
Ông phát hiện thứ Tô Miểu cần trong hôn nhân là sự nhiệt thành, có thể cãi nhau nhưng trên nền tảng có tình cảm và phải chiều cô, có thể làm chỗ dựa cho cô dù về tinh thần hay vật chất, luôn được che chở.
Nhưng chú Tần hiểu Thẩm Kiến Thanh, từ nhỏ đến lớn anh luôn lạnh nhạt không quan tâm, anh không quá nhiệt tình với bất kỳ ai. Anh luôn xây dựng cho mình một biên giới và không để người khác có thể bước vào.
Đơn giản Thẩm Kiến Thanh không thể cho Tô Miểu tình yêu, anh cho cô được thể diện, vật chất, duy chỉ có yêu là không được.
Nhưng thứ Tô Miểu vẫn là tình yêu.
Hai người như thế rất khó để hòa hợp.
Tô Miểu đứng dậy muốn đi, không quên bỏ lại một câu: “Anh Thẩm, anh quá tự tin….”
“Việc tôi lấy anh làm chồng hay không do tôi quyết định!” Tô Miểu thở gấp, nói thêm, “Hai hôm nay sau khi qua lại, rõ ràng chúng ta không hợp.”
Tôi không cưới anh Thẩm.
Hai người không hợp.
Cô đến tìm anh giúp, lúc cần sẽ là chồng sắp cưới của cô, lúc không cần lại không muốn lấy, trên đời làm gì có bữa cơm nào miễn phí. Thẩm Kiến Thanh đã nói đến mệt, anh không muốn tiếp tục ầm ĩ với cô về vấn đề này.
Nói đi nói lại vẫn chỉ giậm chân tại chỗ.
“Qua lại ?” Thẩm Kiến Thanh uống ngụm trà, có vẻ sự kiên nhẫn đã hao mòn hết, vạch trần mọi chuyện, “Cô Tô à, ở nhà hàng Tây cô lợi dụng tôi để đưa tin, ở quán bar cô muốn để tôi biết khó mà lui, để tôi thấy chúng ta không hợp và chủ động hủy hôn.”
Thẩm Kiến Thanh: “Tôi không nói, không có nghĩa tôi không biết. Hai hôm nay tôi có thể dành chút thời gian để chơi cùng cô không phải muốn xem có hợp hay không. Chỉ vì tôi không muốn cô nghĩ tôi là một người chồng khó ở chung nhưng điều đó không có nghĩa mấy hành động của cô đủ thành những lý do để tôi hủy bỏ cuộc hôn nhân này.”
“Tôi chỉ đang chơi cùng cô thôi.”
Tô Miểu càng phát cáu: “Cái gì anh cũng biết, nhà hàng Tây, quán bar, vậy anh còn chơi cùng tôi làm gì. Chi bằng anh nói thẳng cho tôi biết ý định của anh đi thì tốt, để tôi không phải mất công làm mấy việc đó.
Nói xong cô quay người hùng hổ bước đi.
Tốt hơn hết nên nói ra, nói rõ mọi thứ, nói cho cô biết không cần tốn công tốn sức.
Anh chưa bao giờ nghĩ quan hệ giữa người với người khi đi lại cần nhiều thứ như thế, cô làm anh nhức hết cả đầu.
“Cô ấy thích làm trái ý người khác.”
Thẩm Kiến Thanh giải quyết dứt khoát: “Nếu hôm nay tôi thuận theo thì cô ấy chỉ càng làm quá lên.”
Bao nhiêu sự kiên nhẫn, tính tình tốt và sự bình tĩnh của anh trong suốt những năm qua đã sụp đổ ở khoảnh khắc khi nãy. Do cô quá cứng đầu bướng bỉnh, mềm cứng không ăn, dù nói thế nào cũng không nghe.
Mới chân trước nói không gặp lại, chân sau đã chạy đến tìm anh xin giúp đỡ, không có dáng vẻ của người cần trợ giúp. Ngược lại còn muốn nhờ anh giúp nhưng không nói đến chuyện kết hôn, không được có suy nghĩ và mục đích khác, thật sự quá ngang ngược.
......
“Cái gì mà nhất định chị sẽ lấy anh ta ? Tô Miểu nói, “Em không thấy dáng vẻ của anh ta vừa nãy đâu, cứ như chị đến bàn chuyện xong phải lấy thân báo đáp không bằng. Còn nói gì mà sớm biết tỏng những trò đùa của chị, định đùa giỡn anh ta như nghịch khỉ phải không ?”
Tô Miểu ngồi trên ghế phụ, tức phát điên, hay lắm, tiền không lấy được, mặt mũi cũng mất luôn, còn cãi nhau một trận ầm ĩ với Thẩm Kiến Thanh, lại không cãi thắng được nữa chứ.
Không cãi được thì thôi đi, đây lãng phí cả buổi sáng không làm được gì.
“Đúng là đến đây chịu tội mà.”
Tiểu Mễ: “Vậy giờ chúng ta phải làm sao, bên phía SA còn đang chờ tiền.”
“Bán ít đồ khấu hao.” Tô Miểu nói xong, cào cào tóc mấy phát, chỉ sợ lúc bán đồ mọi người biết thì cô sẽ mất hết danh tiếng, lại nói, “Thôi thôi đi, về nhà tìm ba xin ít tiền.”
Dù cuối cùng không xin được gì cả.
Tô Miểu nối giận đùng đùng đóng cửa phòng, dùng chăn trùm kín người, Tô Nguyên Khải đứng ngoài cửa nói: “Nếu con không kết hôn với Thẩm Kiến Thanh thì về sau đừng mong nghĩ đến việc dùng tiền của ba, con muốn lấy ai ba cũng không ngăn cản.”
Tô Miểu bịt kín hai bên tai, giờ cô đang cầu mong SA đừng đến tìm cô hỏi tiền, không sẽ mất mặt lắm.
Liên tiếp ba ngày Tô Miểu và Tiểu Mễ không dám ra khỏi cửa, thực ra không phải Tô Nguyên Khải không cho cô ra ngoài. Là tự Tô Miểu ngại không dám đi, cô chỉ sợ vừa bước chân ra sẽ thấy bài đưa tin SA đến tìm cô đòi tiền.
Cơm nước, hoa quả, bánh ngọt đều do dì làm trong nhà mang lên.
Thậm chí cô còn muốn dùng chiêu tuyệt thực để đòi Tô Nguyên Khải đưa tiền.
Nhưng cô không ngờ ba không thèm để ý, quyết tâm muốn để cô cưới Thẩm Kiến Thanh.
Tối hôm trước ngày diễn ra tiệc, Tô Miểu ngồi trong phòng để quần áo, đang cùng Tiểu Mễ xem có sót bộ lễ phục nào chưa từng mặc không, đáng tiếc bộ nào cô cũng đã mặc một lần.
Cô ôm một chiếc váy dài màu lam, nghĩ thôi hay bất chấp tất cả: “Kệ đi, chị sẽ mặc lại. Đâu có quy định nào nói lễ phục dạ hội không thể mặc lại lần hai —–Aaaa! Tô Miểu đây suy thoái đến mức nào mà phải mặc lại đồ hai lần.”
Cô ôm chiếc váy, chán nản đau khổ.
Cô hận chết Thẩm Kiến Thanh.
Nếu anh không xuất hiện, cô vẫn là công chúa đầy phong thái.
Ba mẹ và cả anh trai đều đứng về phía Thẩm Kiến Thanh, giúp anh ta ép cô.
“Thẩm Kiến Thanh, tôi ghét anh——“
Nói chưa xong, tiếng Tiểu Mễ vọng lại: “Cô chủ, có hộp quà của cô.”
Tô Miểu nhìn qua, Tiểu Mễ ôm hai hộp quà đi vào.
Cô đã mua rất nhiều món trang sức ở cửa hàng này, đương nhiên biết một trong hai chiếc hộp là hộp đựng trang sức.
Nhưng tại sao lại có hộp đựng trang sức.
Cô không mua mà.
Tiền chưa đưa cho SA.
Cô ngây ngẩn cả người.
Sau khi Tiểu Mễ mở hộp quà ra, ngạc nhiên nói: “Là trang phục dạ hội.”
Cô ấy mở nốt cái còn lại, tiếp tục ngạc nhiên: “Là bộ trang sức chúng ta đã nhìn trúng.” Chiếc nhẫn kim cương tím đã thử trong phòng VIP hôm đó giờ đang phát sáng rực rỡ ngay trước mắt, ngay trong phòng này.
Ai tặng ?
Tô Miểu đứng dậy, cô có dự cảm.
Nhưng không dám chắc chắn.
Cùng lúc đó, một tờ giấy rơi xuống từ bên trong.
Tiểu Mễ ngồi xuống nhặt lên xem: “Ơ, cô chủ, ở đây còn tấm thiệp nữa viết ——"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


