Bên trong phòng VIP cửa hàng trang sức, Tô Miểu đang ngồi trên ghế da gọi điện thoại.
Nói rõ mọi chuyện.
Tô Miểu cầm máy, nói nhỏ: “Anh, anh phải giúp em lần này, không mất mặt lắm.”
“Ba đã đánh tiếng nếu anh giúp em là đang dung túng cho em phạm lỗi đấy? Em ngoan ngoãn nghe lời ba đi.” Tô Diễm dặn thêm, “Đừng chọc ba giận, ba chỉ muốn tốt cho em thôi.”
Tô Miểu cúp máy, không giúp thì thôi còn đứng ra hòa giải: “Cấu kết với nhau làm việc xấu.”
Cô nói xong, nhìn Tiểu Mễ với ánh mắt ai oán, cô ấy lí nhí nói: “Cô chủ, chị nghĩ gì thế, tiền thưởng cuối năm chị cho em còn không đủ để em bước chân vào phòng VIP này.”
“Sớm biết lúc đó đã phát cho em nhiều tiền thưởng.” Cô nằm xuống ghế kêu rên.
Giờ cô mới biết không có Tô Nguyên Khải, cô không còn một đồng nào, cô không thể kiếm tiền cũng không có khoản tiết kiệm nào cả.
“Hay gọi cho cô Hứa nhờ cô ấy chuyển trước một ít cho chị ?”
“Chị điên chắc.” Tô Miểu nhìn Tiểu Mễ, nhỏ giọng không để SA đứng cách đó không xa nghe thấy: “Em tin không sau khi chị gọi, tin cô Tô vay tiền mua trang sức lan truyền nhanh hơn cả trước khi tiền đến ?”
Cô vẫn còn đầu óc, mấy chị em đó đều thuộc dạng plastic cả thôi, tuy bọn họ không xấu xa như Nghiêm Thanh Thanh nhưng tình cảm thật lòng chẳng được bao nhiêu. Chuyện vay tiền, cô thà đến nhận sai cùng Tô Nguyên Khải còn hơn đi mượn tiền bạn bè xung quanh.
“Vậy phải làm sao ?” Tiểu Mễ buồn rầu, “Hay thôi chúng ta không đi nữa.”
Tô Miểu: “Không được, phải lấy. Chắc chắn Nghiêm Thanh Thanh cũng nhận được thư mời. Nếu lần này chị không đi, kiểu gì cũng có người nói chị không dám chạm mặt xuất hiện cùng một chỗ với Nghiêm Thanh Thanh vì chuyện Triệu Ngôn Uy.”
Cô có thể không rành chuyện làm ăn nhưng mấy chuyện trong giới thượng lưu cô nắm cái một. Không những cô phải đi mà còn phải xuất hiện rực rỡ nhất, hào quang nhất, cô muốn đánh tan cái mũ xanh đội trên đầu, cô muốn mọi người thấy Tô Miểu đây hoàn toàn không quan tâm mấy thứ đó.
Tiểu Mễ nghe vậy còn rối rắm hơn cô, phân tích cái lợi cái hại: “Nếu bắt buộc phải đi thì phải tìm được người vay tiền, hoặc tìm ông chủ xin tiền, chắc chắn ông chủ sẽ không cho, cậu chủ cũng từ chối. Mà nếu tìm người vay còn phải đảm bảo người đó sẽ không nói ra ngoài. Kiếm ai được đây, có người nào hào phóng đưa một trăm triệu mà không nói cho ai biết —–“
Đúng vậy, ai đây chứ.
Xung quanh cô có ai có năng lực đó nhưng kín miệng không.
Bỗng Tiểu Mễ nhích lại gần nói nhỏ: “Hay đi tìm Thẩm tổng ạ ?”
Thẩm Kiến Thanh ?
Tô Miểu ngơ ra, đúng rồi, sao cô không nghĩ đến Thẩm Kiến Thanh — không được.
Tô Miểu: “Không được không được. Tối qua chị còn nói không muốn kết hôn với anh ta.” Hôm nay gặp chuyện lại đến tìm người, thế không công bằng với anh mà thật tình cô cũng không có mặt mũi đó.
Đúng lúc đó, nhân viên SA vừa bị cho ra lại bước vào, hơi xấu hổ, do dự một lát rồi nói: “Cô Tô, SA phụ trách bên phía cô Nghiêm vừa liên hệ với tôi bảo mang món trang sức này đến phòng VIP. Tôi….tôi chưa bảo cô đang ở đây.”
Tin tức ồn ào khắp nơi, ai cũng biết Nghiêm Thanh Thanh đã cắm cái sừng lên đầu cô. Giờ vô tình hai nhân viên ở SA đều gửi cho khách hàng mình chăm sóc biến thành cuộc tranh trang sức.
Món trang sức này cô phải lấy trước.
Nhưng thẻ bị đóng băng.
Nhắc đến Nghiêm Thanh Thanh, Tô Miểu thấy khó chịu không chỉ vì mặt mũi và cả người cũng bực bội, không liên quan đến việc có tình cảm với Triệu Ngôn Uy không, chỉ đơn giản là kiểu chiến tranh giữa hai người, sao cô có thể nhường món trang sức này.
Kể cả không có tiền, cô cũng sẽ tìm cách để thắng.
Tô Miểu: “Tôi sẽ lấy. cứ nói tôi lấy.”
SA lập tức nói: “Vâng, giời tôi sẽ đi báo trang sức đã để cho cô.”
Về tiền, cô sẽ nghĩ cách.
Cô không thể để người khác chê cười, đặc biệt là Nghiêm Thanh Thanh.
“Hai ngày nữa sẽ đưa tiền cho cô.”
Tô Miểu cảm giác nói lời này xong tai đỏ đến nóng bỏng, xấu hổ vô cùng, cầm túi rời đi.
Tiểu Mễ ngồi trên ghế lái, nghịch điện thoại một chút xong bảo: “Đi thôi.”
Hiếm khi Tô Miểu tỏ ra phiền muộn, không để ý hình tượng nằm xuống ghế xe: “Chị không muốn về nhà.”
“Không phải về nhà.” Tiểu Mễ nói, “Hôm qua đến quán bar, lúc ở ngoài em đã thêm wechat trợ lý Tần, thuận miệng hỏi chú ấy giờ đang ở đâu, chú ấy nói cho em biết còn mời chúng ta đến chơi và giờ chúng ta đến tìm Thẩm tổng.”
“Gì cơ ?” Tô Miểu ngồi bật dậy, “Không được —–“
“Chúng ta đã quyết định lấy, tất nhiên phải mau chóng xoay được tiền, em nghĩ ngoài chuyện hủy bỏ hôn ước, những mặt khác của Thẩm tổng đều tốt, mượn chút tiền chắc anh ấy sẽ giúp thôi.” Tiểu Mễ lái xe nói thêm, “Hơn nữa không phải chúng ta không trả, đợi sau khi ông chủ mở lại thẻ cho chị, chúng ta sẽ trả số tiền mượn này cho anh ấy là xong.”
“Việc gấp lúc này là nhanh chóng lấy tiền chuyển cho SA, tránh để truyền tin ra ngoài.”
Tiểu Mễ rất hiểu Tô Miểu, dù sao đã đi theo cô mấy năm, cô ấy an ủi: “Cô chủ, chị đừng thấy mất mặt khi tìm Thẩm tổng mượn tiền, giờ chỉ có anh ấy nhiều tiền nhiều của giúp chị giải quyết vấn đề mà không nói ai biết. Nếu không có tiền đưa SA, đến lúc lộ rồi, tương lai còn bẽ mặt hơn nhiều.”
Tiểu Mễ nói rất có lý, chút tiền đó với Thẩm Kiến Thanh như hạt cát nhỏ giữa sa mạc lớn, với cả chỉ tìm anh vay tiền mới có thể giữ mặt mũi ở Hồng Kông này.
Qua hai lần tiếp xúc, cô tin thái độ làm người của anh, anh không dễ dàng nói chuyện riêng tư của người khác ra ngoài.
Một chút đắn đo, cô nắm dây an toàn, mặc kệ cứ đi đi.
Xấu mặt trước Thẩm Kiến Thanh còn hơn, cô không muốn mất thể diện với Nghiêm Thanh Thanh, thành chuyện cười ở Hồng Kông.
Với lại cô sẽ trả anh, chắc chắn sẽ trả.
......
Thiển Thủy Loan.
Thẩm Kiến Thanh vừa kết thúc cuộc họp trực tuyến, ngón tay dài xoa xoa ấn đường mệt mỏi, anh đứng dậy đến chỗ hồ nhân tạo, ngồi trên ghế đá trắng, lấy thức ăn cho cá thả từng chút một vào hồ.
Mấy con cá Koi trong hồ tụ lại một chỗ tranh nhau thức ăn.
Chú Tần: “Kiến Thanh, đã xin đường hàng không, ba ngày sau về Bắc Kinh.”
Thẩm Kiến Thanh không nói gì, anh chỉ thả thức ăn cho cá và nhìn đàn cá trong ao ăn.
Chốc lát sau chuông cửa vang lên, chú Tần quay người đi mở cửa.
Cổng chính bằng sắt có một cửa nhỏ.
Sau khi ấn chuông cửa, Tô Miểu hít sâu một hơi, một lát sau cửa mở ra, chú Tần ngạc nhiên nói: “Cô Tô ?”
“Sao cô lại đến đây ?” Chú rất ngạc nhiên.
Tô Miểu đứng dưới bức tường biệt thự xây từ những năm 80-90, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, rụt rè: “Trợ lý Tần, cháu muốn tìm anh Thẩm.”
Tất nhiên chú Tần chào đón cô, không hỏi chuyện gì, không đến lượt ông hỏi, vội vàng nghiêng người mời Tô Miểu vào.
Bên ngoài tường lát gạch men nhưng khi vào trong phát hiện khu vườn bên ngoài có chút phong cách cổ, trong vườn không lớn, có đình nghỉ ngơi, có thảm cỏ và hoa lá, có cả bình phong đá, đi qua mấy khúc cua mới đến giữa vườn.
Phóng tầm mắt thấy có chiếc hồ nhân tạo, người đàn ông ngồi trên ghế đá trắng, không còn mặc bộ âu phục được cắt may cầu kỳ thường ngày mà chỉ mặc bộ trung sơn màu đen, trông lạnh nhạt và đời thường hơn, tay cầm thức ăn cho cá vung vẩy lúc có lúc không.
Anh thảnh thơi nhàn nhã khác hẳn vẻ không tự nhiên của cô lúc này.
Khiến cô dừng bước, tự nhiên thấy quá xấu hổ.
Cùng lúc, chú Tần lên tiếng: “Kiến Thanh, cô Tô đến.”
Dường như Thẩm Kiến Thanh cũng khá bất ngờ, ngừng cho cá ăn, ngẩng lên thấy Tô Miểu.
Tô Miểu đứng bên kia ao cá, mặc chiếc áo vải tweed màu be của Chanel, áo khoác kiểu cape, tóc buộc nửa đầu, để lộ cần cổ trắng nõn.
Không việc không đến Tam Bảo Điện.
Thẩm Kiến Thanh đứng dậy, vẩy thức ăn cá xuống nói: “Khách quý đến, không ngờ có thể gặp lại cô Tô.”
Câu nói hôm qua vẫn rõ bên tai.
—- Lão cổ hủ, không hẹn gặp lại.
Không ngờ mới mở đầu anh đã nói vậy.
Tô Miểu không biết anh nói những lời đó để châm chọc câu nói của cô hôm qua hay chỉ đang nói chuyện bình thường. Mà không quan trọng vì anh đã đến đẩy cửa phòng trà.
Là mời, nghiêng người đứng đó đợi cô vào.
Cô bất chấp đi vào.
Sau khi vào trong, Thẩm Kiến Thanh buông tay giữ cửa phòng trà ra, đi lên từ sau cô sượt ngang qua, một phần quần áo ma sát nhau, hương hoa hồng và hương gỗ tuyết tùng hòa vào một bay vào mũi cô. Đồng thời Thẩm Kiến Thanh đã ngồi xuống đối diện trên bàn trà: “Mời ngồi.”
Tô Miểu ngồi xuống.
Thẩm Kiến Thanh lấy nước ấm hỏi nhẹ: “Uống trà gì ?”
“Trà Phổ Nhĩ.” Tô Miểu cảm giác như có kim châm ở mông khiến cô đứng ngồi không yên, không muốn mở miệng vay tiền những nghĩ đến những lời Tiểu Mễ nói, cô lại do dự ngẩng lên nhìn anh.
Không phải trong không khí trang trọng của tiệc rượu, cũng không phải trong bầu không khí lãng mạn khi hoàng hôn xuống ở tiệm cơm Tây, lại càng không phải không gian ầm ĩ náo loạn trong quán bar sau buổi chiều.
Lúc này, ánh nắng rực rỡ chiếu vào phòng tạo thành những mảng sáng tối đan xen. Anh không mặc áo vest như người kinh doanh, chắc do mang tâm lý xin giúp đỡ, cô thấy anh mặc bộ trung sơn càng có vẻ gần gũi và giản dị hơn, cô cảm giác vậy.
Mùi thơm của trà tỏa ra xung quanh, trà pha xong, anh không hỏi vì sao cô đến.
Không khí kỳ lạ, bầu không khí vô cùng ngượng ngùng khi đi nhờ giúp.
Không thấy anh lịch sử hỏi tại sao đến.
Tô Miểu chỉ có thể kiên trì nói tiếp: “Anh Thẩm, tối qua tôi nói chuyện hơi lớn tiếng.”
“Không sao, tôi không để bụng.” Thẩm Kiến Thanh rót chén trà cho cô, sau một lúc lâu mới cho cô bậc thang xuống: “Em tìm tôi có việc gì ?”
Cuối cùng anh đã hỏi, bằng không cô không biết phải ngượng đến khi nào.
Tô Miểu đành phải kể lại ngắn gọn chuyện sẽ tham gia tiệc tối nhưng không nói rõ lý do tại sao Tô Nguyên Khải cắt thẻ của cô, cô chưa ngốc đến độ nói hết mọi thứ anh nghe.
“Váy dạ hội cần được may đo, bộ trang sức mới ra nếu đến chậm sẽ bị lấy đi mất.” Tô Miểu càng nói giọng càng nhỏ: “Tôi đã nói với SA sẽ lấy bộ trang sức đó.”
Thông qua những lời kể mơ hồ của cô, Thẩm Kiến Thanh đoán được đại khái mọi thứ, Tô Miểu cãi nhau với Tô Nguyên Khải vì chuyện gì đó, giờ lại đến tìm anh để nhờ xử lý, anh chỉ thấy cô thật hồn nhiên.
Thấm Kiến Thanh bắt bẻ lời cô gái nhỏ, càng không muốn đùa giỡn suy nghĩ của cô, anh nói thẳng: “Ý em muốn tôi chuyển tiền cho em mua lễ phục và trang sức để tham dự tiệc, đúng không ?”
“Không phải, tôi mượn.” Vành tai Tô Miểu hơi đỏ, “Đợi mấy ngày nữa tôi sẽ tìm ba lấy tiền trả lại anh —-“
Cô càng nói tai càng đỏ hơn, khó có dịp anh được chứng kiến cảnh cô khó khăn. Không còn sự kiêu kỳ và đáng yêu hơn.
“Chút việc nhỏ thôi, không cần bàn.” Thẩm Kiến Thanh ra tay hóa giải thế khó giúp cô, đồng ý giúp, “Coi như quà gặp mặt cho em.”
“Bảo trợ lý gửi số đo cho chú Tần, chú ấy sẽ sắp xếp, trang sức cũng sẽ đưa đến.”
Anh không hỏi số tài khoản chuyển tiền vì muốn giữ lại mặt mũi cho cô, ý là tặng cô chứ không phải cho cô mượn.
Anh là người đàn ông trưởng thành không nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng. Dù sao mấy lời cô đã nói với anh ngày hôm đó, dẫn anh đến những chỗ không hợp, đổi lại bất cứ ai trong lòng sẽ có khúc mắc.
Tô Miểu mím môi, vừa áy náy vừa xấu hổ, vẫn chọn dặn: “Vậy…Trang phục cần đưa đến trong ba ngày.”
Thẩm Kiến Thanh cong khóe miệng cười, hiếm khi nở một nụ cười mang ý trêu chọc cô, không muốn cô quá ngượng: “Yên tâm, chú Tần sẽ để ý chuyện này, đảm bảo sẽ khiến em không mất mặt ở bữa tiệc.”
Mọi thứ diễn ra thuận lợi, Tô Miểu gỡ được gánh nặng trong lòng, nghĩ muốn tìm lý do rời đi nhưng không ngờ trước khi cô nói muốn đi, Thẩm Kiến Thanh lại nói: “Ba ngày sau, tôi sẽ về Bắc Kinh.”
Ba ngày sau, Thẩm Kiến Thanh sẽ về Bắc Kinh.
Vậy cuộc hôn nhân này có phải sẽ được hủy không.
Tô Miểu: “Vậy chúc anh Thẩm thuận buồm xuôi gió.”
Thuận buồm xuôi gió.
Tay Thẩm Kiến Thanh bưng chén trà, men sứ trắng như ngọc, đầu ngón tay thon dài, anh cúi đầu nhấp ngụm trà, trên khuôn mặt tuấn tú nở một nụ cười khó nói.
Anh không nói gì nhưng qua biểu cảm và trạng thái của anh, cô có thể hiểu ý anh.
Tô Miểu cũng ra vẻ nâng trà lên uống một ngụm, lo sợ không yên: “Anh Thẩm, tôi sẽ trả lại anh số tiền này.” Ý muốn nói số tiền này là mượn, không phải tặng, việc này không khiến cô thay đổi quyết định không cưới anh.
“Tôi vẫn sẽ không lấy anh Thẩm.” Cô nói thẳng bằng tất cả dũng khí có được.
Mấy ngày nay chơi không thú vị, anh dần hết sự kiên nhẫn.
Anh đâm thẳng, còn trực tiếp hơn cả cô.
Tô Miểu nắm chặt chén trà, bị khí thế của anh dọa sợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


