“Không sao, anh không chịu được có thể về nhà.” Lời nói quan tâm cỡ nào nhưng khi được thốt ra từ miệng cô lại có ý muốn xem chuyện vui, muốn xem anh làm gì.
Đương nhiên Thẩm Kiến Thanh biết.
Anh lại không theo ý cô, đôi chân dài bước xuống, đứng thẳng người cài cúc áo vest: “Đi thôi.”
Tô Miểu hơi ngơ: “Anh chắc không? Bên trong rất ồn đấy ——” anh thích yên tĩnh.
Anh không nói gì, dáng người cao thẳng đứng dưới ánh đèn neon, hơi nghiêng đầu, ngữ khí nhẹ nhàng: “Dẫn đường đi, công chúa nhỏ.”
Ăn chơi trác táng.
Tiếng dexiben cao từ tiếng nhạc rúng động rất khó chịu gây đau đầu, các vũ công nữ mặc váy ngắn đang nhảy trên sân khấu, xoay qua xoay lại, Thẩm Kiến Thanh không hứng thú.
Anh không hợp với nơi này, từ lúc vào cửa quán bar, với cách ăn mặc sang trọng nghiêm chỉnh kết hợp với khí chất tuyệt vời hấp dẫn không ít người đứng lại xem, họ thì thầm với nhau, âm nhạc sôi động trong quán cũng phải dừng lại một nhịp vì sự xuất hiện của anh.
Cũng rất có khí thế đấy chứ.
Tô Miểu dừng ngay suy nghĩ kỳ lạ mới lóe lên trong đầu, dẫn Thẩm Kiến Thanh đến ghế dài, chỗ đó đã có mấy người bạn Tô Miểu ngồi, có nam có nữ. Có mấy người mẫu ngồi cạnh khách chơi oẳn tù tì uống rượu.
Trong đó có một nam rất trẻ thấy Tô Miểu lập tức vẫy tay với cô: “Chị à, sao giờ chị mới đến.”
“Tiểu Tuấn.” Tô Miểu quay lại kéo tay Thẩm Kiến Thanh qua ngồi xuống, giới thiệu với anh: “Anh xem, đây chính là nơi người trẻ tuổi chúng tôi hay đến chơi. Có phải rất ồn không? Anh quen không ?”
Họ ngồi ở chỗ khá khuất, xung quanh được họ bao trọn nên không ồn bằng khu vực chỗ sân khấu, không cần ghé sát tai nhau để nói chuyện.
Nơi người trẻ tuổi chúng tôi hay đến chơi. Anh quen không ?
Thẩm Kiến Thanh không muốn tranh cãi với cô, đáp: “Cũng được.”
Tô Miểu thấy anh đang cố thể hiện, để cô xem anh chịu được bao lâu.
Người trẻ tuổi lúc nãy chào cô bỗng đến ngồi xuống cạnh Tô Miểu, mùi nước hoa hơi nồng, giọng trầm lơi nhẹ ở cuối câu, không biết do cố ý hay tự nhiên: “Chị, đã lâu không gặp.”
Vừa rồi đã chào hỏi, giờ lại cố ý ngồi gần, mở miệng cứ chị chị.
Anh thừa biết Tiểu Tuấn này đang làm gì.
Đã lâu không gặp nghĩa là cô thường xuyên gọi người mẫu nam này.
“Dạo này bận, không gặp rất bình thường.”
Tô Miểu không đến mức hạ mình tán tỉnh cùng kiểu đàn ông này nhưng cô rất hưởng thụ cảm giác được săn đón, đi đến đâu cũng có người chú ý đến, vậy thôi.
Tiểu Tuấn nhìn Thẩm Kiến Thanh với anh mắt thăm dò.
Thẩm Kiến Thanh ngồi trên ghế nhàm chán xoay điện thoại, ánh đèn chiếu vào mặt anh, bộ âu phục được cắt may cao cấp, dáng vẻ thong dong. Ở trong trường hợp này, không, phải nói trong số những người đàn ông đã gặp, chưa thấy kiểu người đẳng cấp như thế.
Không khỏi tò mò: “Vị này là ?”
Nên giới thiệu Thẩm Kiến Thanh thế nào ?
Tô Miểu đang nghĩ, ai ngờ Thẩm Kiến Thanh dành nói trước, tự giới thiệu: “Chồng sắp cưới của Tô Miểu.”
Anh không dễ để lộ tên, anh và hoàn cảnh chỗ này không hợp nhau và cũng sẽ không liên quan đến những người xuất hiện ở đây.
Nếu không phải Tô Miểu đưa Thẩm Kiến Thanh đến thì đời này họ khó có thể gặp anh.
Họ không cần biết anh là ai, chỉ cần biết anh là gì với Tô Miểu là được.
Chồng sắp cưới!
Tô Miểu quay đầu lại tức thì, đôi mắt hạnh trừng anh, anh vừa nói quan hệ của họ như thế ?
Thấy biểu cảm của cô, Thẩm Kiến Thanh hỏi lại: “Tôi nói không đúng à ?”
Không đúng không đúng rất không đúng! Tô Miểu muốn nói cô không muốn cưới!
Cô phải sửa lại lời anh nói nhưng quá muộn rồi, tất cả mọi người ngồi đây đều nghe thấy, Thẩm Kiến Thanh là người chồng sắp cưới mà mấy ngày nay truyền thông đưa tin náo nhiệt, nhà họ Thẩm ở Bắc Kinh, cậu chủ Thẩm.
Một lúc sau, Tô Miểu phát hiện mấy người bạn mình ai cũng lấy cớ đến cụng ly uống nhưng thật ra để lén nhìn trộm anh, còn nói nhỏ bên tai cô: “Được đấy Miểu Miểu, vớ được đồ tốt.”
“Đúng là không phải bạn bè mà, giấu kỹ quá.”
“Đẹp trai thế này mà mấy hôm nay truyền thông ầm ĩ không tuôn được ảnh ra ngắm.”
“Cứ ngỡ dáng vẻ chồng sắp cưới của cậu khó nhìn nên báo chí không dám đăng ảnh, không ngờ vứt Triệu Ngôn Uy ra ngoài vũ trụ luôn.”
“Nghiêm Thanh Thanh mà thấy chắc tức chết luôn đấy.”
Nghiêm Thanh Thanh,Triệu Ngôn Uy và cô, chuyện giữa ba người không phải bí mật nhưng những lời của mọi người lại đúng ý cô muốn.
Bạn bè quanh cô đa phần là cậu ấm cô chiêu của giới thượng lưu Hồng Kông, bình thường chuyện gì cũng thấy qua, muốn nghe tất cả bọn họ cùng nói những lời ngưỡng mộ, tán thưởng thì khá là khó.
Thẩm Kiến Thanh là người duy nhất.
Vừa khéo thỏa mãn lòng hư vinh nông cạn và tính sĩ diện của Tô Miểu. Vậy nên giữa những lời khen không ngớt của mọi người về Thẩm Kiến Thanh, cô không còn bận tâm về thân phận chồng sắp cưới anh nói nữa.
Cô hạn hẹp vậy đấy, người ưa thể diện, ít nhất khi ở bên Triệu Ngôn Uy, cô không nhận được nhiều lời hâm mộ chú ý thế.
Cô bị bạn tốt kéo đi, ngồi cách khá xa chỗ Thẩm Kiến Thanh chơi đùa vui vẻ cùng mọi người. Trong lúc đó, cô dành thời gian đến cạnh anh hỏi: “Anh biết chơi xúc xắc không, bọn tôi đang chơi nói thật hay thử thách, ai thua người đó phải lên nhảy.”
“Anh dám chơi không ?” Tô Miểu hỏi.
“Mọi người chơi đi.”
Thẩm Kiến Thanh khẽ từ chối, anh nhiều tuổi nhất, hơn mọi người ở đây phải bảy tám tuổi, sao chơi vui được.
Điều hiển nhiên, cô chắc chắn anh sẽ không chơi, Tô Miểu quay người đi, trong lúc chơi tiếng cười đùa vang vọng sang chỗ anh, anh nhìn qua đó chỉ thấy Tiểu Tuấn đi bên cạnh Tô Miểu.
Chỗ họ có người thua lên nhảy, một đám người ồn ào, kích động gào to.
Thẩm Kiến Thanh ngồi trong góc tối, anh không động đến rượu đặt đầy bàn trước mặt, anh thật sự không thể hiểu nổi tại sao vẫn có nhiều người đi qua dừng lại nhìn anh xong bước về phía này.
Lớn mật hơn có ba bốn vũ công nữ ăn mặc khêu gợi cầm rượu tiếp cận để xin phương thức liên lạc.
Cách đó không xa, Tô Miểu đang chơi thấy một màn đó, thực ra không liên quan đến cô nhưng anh đã nói mình là chồng sắp cưới của cô, mọi người ngồi ghế này đều biết, nếu giờ anh cho những phụ nữ khác thông tin chẳng phải đang đánh vào mặt cô à.
Khác gì Triệu Ngôn Uy không ?
Dù cho cô không muốn lấy anh nhưng cô tuyệt đối không cho phép có người lôi cô ra làm trò cười.
Tô Miểu đứng dậy ngồi xuống cạnh anh, nhìn hai người mặc váy ngắn áo yếm trước mặt, dáng người quyến rũ nóng bỏng: “Xin lỗi, chồng sắp cưới của tôi không tiện cho.”
Tô Miểu đã nói vậy, các cô ấy đành tản đi.
Không gian còn lại hai người, hiếm dịp Thẩm Kiến Thanh cười, không hiểu ra sao, Tô Miểu quay đầu nhìn anh hỏi: “Làm sao ?”
Chắc do ầm nhạc ầm ĩ suốt đêm trong quán bar đã làm nhiễu loạn tâm trí và cuộc sống vốn bình yên của anh, anh không có tâm trạng mà cũng chẳng có thời gian để đi đối phó với những cảnh này, những nơi có lẽ anh sẽ không đặt chân đến lần nữa.
Anh dành thời gian buổi tối đi cùng cô, chơi một trò chơi nhàm chán.
Anh giơ đồng hồ lên xem, nhẹ nhàng hỏi: “Muộn rồi, lúc nào em chuẩn bị về ?”
“Anh không chịu nổi nữa ?” Tô Miểu cười khúc khích như thể mình là người chiến thắng, cuối cùng cũng đợi được anh giơ tay đầu hàng. Dưới ánh đèn mờ tối, cô không thấy mà cũng không chú ý vẻ mặt nghiêm túc có hơi dọa người của Thẩm Kiến Thanh, chỉ nói, “Giờ có thể về rồi.”
Cô không lưu luyến, coi như mục đích đến đây hôm nay chỉ vì muốn anh nói mấy từ đó.
Vừa xong gặp mặt là vậy, hôm qua sau khi đăng tin đi ăn cùng anh, ở khu bình luận mọi người đa số đều khen anh. Hôm nay trong quán bar, mặc cho anh ngồi một mình nhưng nổi bật hơn nhiều người.
“Khí lực của anh rất lớn.”
Cô ít khen người khác nhưng những lời này thật lòng.
Ít nhất trong những người bạn cùng tuổi cô và anh, chưa thấy ai nổi bật hơn anh.
Sau cuộc điện thoại tối qua, chú Tần cho rằng Tô Miểu là người dễ nói chuyện, chú Tần nghe xong nói: “Cô Tô, nếu cô đến Bắc Kinh cùng Thẩm tổng sẽ biết thế lực nhà họ Thẩm lớn mức nào.”
Xác thực những lời chú Tần nói là thật.
Không ai không biết nhà họ Thẩm ở Bắc Kinh, về tiếng tăm nhà họ, khi gặp còn phải nể ba phần.
Chú Tần có lòng tốt muốn để cô giảm bớt gánh nặng đến Bắc Kinh nhưng Tô Miểu bỗng im lặng không nói, không còn sự hoạt bát như vừa rồi.
Cùng lúc đó, xe đỗ trước cửa nhà.
Thẩm Kiến Thanh xuống xe, giúp cô mở cửa xe.
Tô Miểu bước xuống, giày cao gót giẫm trên mặt đất.
Lạ thay cô hơi do dự. Đối diện với ánh mắt anh, Tô Miểu biết anh nhìn thấu những suy nghĩ của cô, không cần nói nhưng vẫn hiểu, giống như cô không có bí mật gì.
Cảm giác áp lực vô hình bao quanh, rất ít khi cô thấy như vậy. Dù ba hay anh trai chưa từng khiến cô cảm giác mình bị dồn ép, cô hơi sợ, không rõ lắm, phải chăng anh đã đoán được hết.
Tô Miểu hơi cau mày nhìn về phía biệt thự nhà họ Tô, giờ muộn rồi chắc mọi người trong nhà đã đi ngủ. Cô im lặng một lát rồi nói: “Anh Thẩm, hôm nay anh đi cùng tôi đến quán bar, tôi biết anh không thích không khí ở đó, tôi chỉ là con cá mặn, thích ăn chơi vui đùa, nhưng anh lấy công việc làm trọng tâm. Tôi cần rất nhiều rất nhiều người làm bạn, tôi thấy hẳn anh sẽ không có thời gian.”
“Tôi không chỉ làm cá mặn mà còn nông cạn.” Khó lắm Tô Miểu mới nói được nhiều khuyết điểm về mình, chỉ để đệm vào câu cuối: “Bất kể phương diện nào chúng ta đều không hợp, nguyên nhân quan trọng nhất do không có tình cảm.”
“Anh Thẩm, có thể nhờ anh thêm lần nữa nói với ba mẹ tôi sẽ hủy bỏ hôn ước này không.”
Cô biết, lần trước do sự xuất hiện của Triệu Ngôn Uy, cô lợi dụng anh để bọn họ xuất hiện cùng nhau.
Cũng hiểu chuyện kết hôn này không phải cô nói hủy là hủy, không do cô quyết định. Vậy nên cô hy vọng qua mấy lần tiếp xúc, Thẩm Kiến Thanh sẽ có cảm nhận giống cô, biết rằng hai người không hợp nhau rồi anh sẽ nói với ba mẹ cô.
Cô nói cô cần rất nhiều tình yêu, cần người đồng hành và một người có nhiều điểm chung.
Thẩm Kiến Thanh khẽ chuyển động mắt, im lặng một lát, khi Tô Miểu không hiểu anh định nói gì, anh đã dùng góc nhìn của một người từng trải để lý giải: “Cô Tô, sự kiên nhẫn của tôi có hạn, lần trước tôi đã nói tình yêu là thứ vô dụng nhất, chỉ có địa vị ngang nhau mới thật sự hợp nhau.”
Anh không trả lời có đồng ý từ bỏ cuộc hôn nhân này không.
Anh đã từng nói anh không thể cho cô tình yêu.
“Không, trong mối quan hệ, thứ cần nhiều nhất là tình yêu. Có yêu mới có thể tiếp tục ở bên nhau, mới có thể bền lâu.” Tô Miểu kiên trì với suy nghĩ của mình, “Ba mẹ tôi rất hạnh phúc vì họ thật lòng yêu nhau.”
Thẩm Kiến Thanh sẽ không tranh cãi với cô về thứ hư vô này chứ.
Phải làm sao mới biết đâu là tình yêu thật lòng ?
Thấy anh không nói gì nữa, Tô Miểu nghĩ anh đã hiểu, quay người nói: “Lão cổ hủ, tạm biệt, không hẹn gặp lại.”
Cô vừa quay đi thì cổ tay bị Thẩm Kiến Thanh giữ chặt, không dùng nhiều lực, chỉ một cái chạm nhẹ nhưng đủ để cô phải dừng laị. Tô Miểu ngoảnh lại, ánh mắt khó hiểu.
Thân hình Thẩm Kiến Thanh đứng thẳng dưới ánh trăng, dáng người cao lớn, đường nét khuôn mặt sắc sảo, ánh mắt sâu thẳm. Anh bình thản không tức giận vì những lời cô, chỉ thấy anh thản nhiên buông một câu: “Cô Tô, lợi dụng xong vứt bỏ à ?”
Tô Miểu ngơ ngơ, mắt tròn xoe: “Lợi dụng gì ?”
Cô trợn mắt nói dối, coi như không biết.
Quán cơm Tây, quán bar, vòng vo qua lại chỉ muốn nói không hợp nhau.
Thậm chí lúc nãy cần anh, cô chấp nhận thân phận chồng sắp cưới, lúc sau lại nói muốn hủy hôn ước.
Khóe miệng Thẩm Kiến Thanh cong nhẹ, anh cười nhã nhặn, phong độ: “Trong lòng em biết rõ.”
Anh buông tay quay người vào xe.
Tô Miểu đứng tại chỗ cắn môi, cuối cùng bị khí thế của anh dọa sợ.
......
Hôm sau, Tô Miểu định ngủ bù chợt nghe tiếng hô kích động của Tiểu Mễ: “Cô chủ của em, chị mau dậy đi, chị lại lên bảng tin rồi.”
Không chuyện gì có thể khiến Tô Miểu rời giường ngoài việc lên báo.
Cô chưa mở hẳn mắt đã vừa hỏi “Tốt hay xấu ?” vừa cầm điện thoại Tiểu Mễ đưa xem bài, có tên phóng viên chụp được ảnh cô và Thẩm Kiến Thanh ở cửa quán bar, tay cô đặt trên cửa, Thẩm Kiến Thanh ngồi trong.
Người đàn ông bước xuống xe bị phóng viên chụp lúc anh nghiêng đầu.
Video chỉ có mấy giây, thấy rõ khuôn mặt Thẩm Kiến Thanh.
[Cuối cùng được thấy góc chính diện khuôn mặt! Trời đất ơi! Sao đẹp trai thế!]
[Bước xuống xong cao dữ vậy ? ? ?]
[Bóng lưng gợi cảm, vẻ ngoài đẹp trai, Tô Miểu, cô nợ tôi gì đây! ! !]
[Thù cướp chồng, không độ trời chung]
[Này đúng trai tài gái sắc, quá tuyệt, quá xứng đôi, đẹp hơn gấp nhiều lần bạn trai cũ Miểu Miểu. Cảm ơn người nào đó đã ngoại tình để Miểu Miểu nhà mình gặp được người quá tốt, quá đẹp trai]
[Tôi – ip Bắc Kinh đây, lần đầu tiên xem được tin đăng ảnh mặt con trai lớn nhà họ Thẩm, truyền thông Hồng Kông lớn mật thật đấy. Ở Bắc Kinh không có bên truyền thông nào dám đưa tin nhà họ Thẩm thế đâu, hy vọng anh ấy không tìm mấy người tính sổ.]
[Vị lầu trên nói thật hay giả ?]
[Bạn có thể kiểm tra xem lời tôi nói thật hay giả bất cứ lúc nào, ở bên này không ai dám chụp ảnh cả, không thì bạn nghĩ sao trên mạng chưa từng xuất hiện ảnh của Thẩm Kiến Thanh. Chắc do đến Hồng Kông anh ta không mang ‘bộ mặt’ đó, ở Bắc Kinh, không có phóng viên nào dám làm cỡ đó đâu.]
Tô Miểu cầm điện thoại nhớ lại lời chú Tần nói, nếu đến Bắc Kinh sẽ biết thế lực nhà họ Thẩm còn lớn hơn nữa.
Cô thở dài.
Giờ cô mới hiểu câu của ba, con biết anh ta là ai không? Những lời này có dụng ý gì ?
Và cũng biết mình đã chọc vào nhân vật siêu lớn trong giới.
Hy vọng ngài đừng để bụng chuyện cũ, chủ động hủy hôn ước.
Tiểu Mễ nhớ ra gì đó, đi lấy thư mời màu sâm panh: “Đúng rồi, sáng nay chủ tịch Trần gửi thư mời đến nói mời tất cả doanh nhân trẻ ở Hồng Kông đến dự tiệc.”
Cô được xem như một người kinh doanh trẻ tuổi.
Cô chính là con ‘cá mặn’ lười hết đường cứu. Nói buổi gặp gỡ doanh nghiệp trẻ, thực ra chỉ là tụ tập vào một chỗ, mở rộng mối quan hệ. Thứ Tô Miểu thích nhất trong mấy trường hợp này là được đứng dưới ánh đèn rực rỡ. Chỉ tiếc cô quá lười nên không thể làm minh tinh được.
“Mau chóng liên hệ với nhà thiết kế lễ phục dạ hội, chị nhất định phải để toàn hội trường choáng ngợp.” Cô nghĩ gì đó lại hỏi, “Hỏi xem bên phía SA có ra mẫu nào mới không ?”
Tiểu Mễ: “Bọn họ đã sớm đánh hơi được mùi, biết chắc chủ tịch Trần tổ chức tiệc nên sớm hôm nay SA đã gửi đến bộ vòng cổ kim cương mới, em đã nói không được để người khác xem, đợi chị dậy quyết định muốn lấy hay không.”
Tô Miểu có thói quen không đeo lại lần hai những trang sức đã dùng để tham gia tiệc tối.
Quần áo của cô mỗi ngày một kiểu khác nhau.
Huống chi là lễ phục.
Tô Miểu cúi xem thời gian.
......
“Ba ngày sau.” Nghiêm Thanh Thanh cầm thư mời xem thời gian, trên điện thoại hiện tin tức truyền thông mới đưa. Trong video, từ bóng dáng đến vẻ ngoài của cậu chủ nhà họ Thẩm đều xuất chúng hơn người, khó trách Tô Miểu không có chút khổ tâm hay khổ sở.
Nhìn mọi người bình luận dưới video, trai tài gái sắc.
Cô ta cắn răng nhịn lửa giận, cô ta phải hao tâm tổn sức mới quyến rũ được Triệu Ngôn Uy chỉ vì muốn Tô Miểu khó chịu, không thoải mái, đau khổ. Không ngờ quay đầu cô tìm được người tốt hơn, Nghiêm Thanh Thanh đập máy xuống ghế sô pha, tức giận thở dồn dập.
Ngón tay kẹp thư mời, cô ta nhăn mặt cau mày, phẫn nộ lầu bầu: “Tại sao số cô tốt vậy hả ?”
“Tại sao ?”
......
Vì chiều nay cần đi đặt lễ phục và mua trang sức, Tô Miểu khó có lần dậy xuống ăn trưa, ba mẹ Tô đang ngồi ăn cùng nghe vậy nói: “Vậy đúng lúc, để Kiến Thanh đi cùng con.”
Tô Miểu dừng đũa, không lên tiếng.
Tô Nguyên Khải nhìn biểu cảm con gái: “Sao vậy? Hai hôm nay ở chung không vui ?”
Tô Miểu cắn cắn đũa, do dự một hồi mới nhớ đến bình luận trong video lúc nãy, cô không biết thực lực nhà họ Thẩm mạnh cỡ nào những mấy tấm ảnh và video vừa nãy đã bị xóa hết toàn bộ.
Khả năng của anh ở đây cũng không thể khinh thường.
Có thể thấy chuyện gì anh muốn anh đều giải quyết được trong tíc tắc, giờ cô sợ anh sẽ không chủ động nói chuyện kết hôn.
Tô Miểu đắn đo một lát rồi nói: “Con không hợp.”
“Con dẫn anh ta đi chơi, anh ta không chơi gì hết, đến quán bar cũng chỉ ngồi một mình một chỗ —-”
Chơi, chơi cái gì, Tô Nguyên Khải thừa biết Tô Miểu chơi những gì, mua sắm, quán bar, tiệc tùng, cô chơi hết mọi thứ. Tô Nguyên Khải cảm giác như có quả bóng bơm căng trong ngực, ngày càng phồng to, sắp nổ tung.
Ông đập đôi đũa xuống, giận nói: “Chơi chơi chơi, trong đầu con chỉ có chơi, ba cắt hết thẻ của con, để ba xem không có tiền con chơi thế nào —-”
Lại mang việc khóa thẻ ra dọa cô nhưng có lần nào là thật đâu, cô không sợ. Ăn xong bỏ đũa xuống cô về phòng thay quần áo, nhận được tin nhắn từ SA.
SA: [Cô Tô, vừa có một viên kim cương tím số lượng có hạn được đưa về, giá gần 90 triệu tệ, có cần tôi để trong phòng VIP cho cô không ?]
SA: [Hình ảnh]
Tô Miểu vừa đeo khuyên tai vừa xem ảnh, viên kim cương tím được cắt rất đẹp.
Cô nhìn cái đã thích, nhanh chóng đáp: [Giữ lại để trong phòng đi.]
Cô muốn đến lấy.
Cô cầm túi, không chút do dự dắt theo Tiểu Mễ ngồi xe đến cửa hàng trang sức, khi được thấy bên ngoài, thật khiến người khác chấn động, cô lấy thẻ ra nói: “Quẹt.”
SA vui mừng nhận thẻ ra ngoài, Tô Miểu là đại thần của cửa hàng bọn họ, mỗi lần không đủ doanh thu chỉ cần tìm cô, gần như có thể hoàn thành mục tiêu.
Tô Miểu đang thử, Tiểu Mễ đang chụp hình giúp.
Bỗng người bên SA cầm thẻ quay lại, lúng túng nói: “Cô Tô, thể này của cô đã bị đóng băng.”
Tô Miểu ngẩn người.
Ba làm thật á!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


