Thẩm Kiến Thanh cúi xuống nhìn, giày cao gót màu đen, đôi chân mượt mà trắng nõn, mắt cá chân nhỏ rất cân xứng.
Trước khi anh kịp phản ứng, đôi chân dài của cô buông thõng xuống, đập mạnh lên giày da của anh, lực tác động không quá đau chỉ như cù lét, một phần do chân cô khá nhỏ, lực không thể mạnh được.
Thẩm Kiến Thanh nhìn Tô Miểu, trong mắt chứa đầy sự khó hiểu, đang định nói thì Tô Miểu nhanh hơn anh một bước.
“Anh Thẩm, giúp tôi một việc gấp.”
Nhìn dáng vẻ cô không giống nhờ người khác giúp, nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt thanh tú: “Đưa tay cho tôi.”
Anh khó hiểu đưa tay ra, do chân cô vẫn đang dẫm trên giày anh, trong khoảnh khắc anh chìa ra đã bị nhét một chiếc dĩa vào trong tay, trên dĩa có miếng thịt bò được cắt sẵn.
“Cô Tô làm gì vậy ?”
Anh nhìn tay cô đang nắm chặt cổ tay anh, trên ngón trỏ đeo nhẫn kim cương chói mắt, khiến tay anh hơi đau.
“Chút nữa sẽ giải thích cho anh.” Nói xong cô lại nhấc tay đang nắm chặt cổ tay anh lên, điều khiển anh như một con rô bốt, “Cứ giơ lên như thế”, rồi cô cúi đầu, buông tay mình xuống: “Được rồi, bón thịt bò cho tôi ăn.”
Đến giờ Thẩm Kiến Thanh mới biết cô muốn làm gì.
Anh bình tĩnh nhìn cô.
Tô Miểu rất quen với việc lên ảnh, biết góc nào của mình đẹp nhất, cô để tay trước ngực giữ nhẹ những lọn tóc xoăn, hơi nghiêng đầu để lộ góc nghiêng nửa mặt đẹp nhất.
Sau khi tìm được góc đẹp, cô mỉm cười vui vẻ nhìn Thẩm Kiến Thanh, thấy sắc mặt anh không chút thay đổi đành phải dí mạnh vào chân anh nhắc nhở, thấy anh vẫn không động, cô không mở miệng mà nhỏ giọng nói: “Cười cái đi, nhìn tôi cười với ánh mắt tình vào.”
Thẩm Kiến Thanh thật sự không làm được, anh ít khi cười mà không cười yêu được.
Ánh mắt đưa tình ?
“Cô Tô đừng làm khó tôi.”
Dường như Tô Miểu biết mình đang ép buộc hơi quá, nên cô tạm tha cho anh, anh không cười, vậy để cô cười. Anh không nhìn cô với ánh mắt đầy tình yêu, để cô giả vờ cười như đang rất hạnh phúc là được, rồi tìm góc nào đó đẹp để chụp, không sợ không có ảnh.
Cứ thế Thẩm Kiến Thanh tận mắt chứng kiến Tô Miểu làm hết sức có thể để đạt được mục đích. Cô diễn vẻ mặt hạnh phúc, nụ cười tươi tắn như thể bọn họ là đôi vợ chồng tình cảm mặn nồng.
Ngay cả anh cũng bị lừa bởi biểu cảm của cô.
Mặc dù đã sắp xếp nhưng khi cô cúi xuống ăn, hai má trắng mịn lướt qua tay anh, cảm xúc mềm mại, nảy nhẹ đàn hồi tốt. Cô hé miệng cắn miếng thịt bò anh giơ lên.
Khi cô ngẩng lên, nước chấm thịt bò dính ở khóe môi, nếu nhìn kỹ sẽ không thấy nhưng Thẩm Kiến Thanh vẫn bỏ dĩa xuống, lấy giấy trên bàn cơm đưa cô.
“Lau khóe miệng đi.” Anh nói.
Cô không hề dây dưa từ chối, nhân cơ hội lấy giấy đặt lại vào tay Thẩm Kiến Thanh, làm nũng, ngữ điệu xin giúp đỡ: “Anh Thẩm, anh lau giúp tôi đi.”
Thẩm Kiến Thanh thấy mình không nên nói câu kia.
“Nhanh lên đi.”
Cô thúc giục, vẫn đang nắm tay anh, khẽ lắc nhẹ qua lại làm khó người khác.
Cô chủ động yêu cầu nhưng khi ngửi thấy mùi tuyết tùng kết hợp với mùi thuốc lá tỏa ra từ chỗ cổ tay áo anh, độ ấm đầu ngón tay xuyên qua lớp khăn giấy mỏng, đôi mắt đào hoa khẽ rung lên.
Sau khi lau sạch sẽ, anh bỏ khăn giấy vào thùng rác.
Lúc ngẩng lên, Tô Miểu đã cầm điện thoại xem, hoàn toàn không còn dáng vẻ như vừa nãy, dồn hết sự chú ý vào điện thoại.
Đúng lúc này, điện thoại để trong túi anh rung rung, anh lấy máy mở khóa, thấy tin nhắn wechat chú Tần gửi đến, một bài báo mới được đăng cách đây mấy giây trước.
Thẩm Kiến Thanh chỉ đọc tiêu đề đã hiểu rõ mọi chuyện.
#Quá hạnh phúc! Ảnh chụp của cô Tô và anh Thẩm trong nhà hàng cơm Tây, đút nhau ăn rất tình cảm! Chuyện tốt sắp đến rồi#
Ở Bắc Kinh anh chưa bao giờ bị ‘lợi dụng’ như vậy, không ai dám bảo anh đút đồ ăn, cũng không ai dám lấy anh ra làm lá chắn, vậy mà trước mặt người phụ nữ này có liên tiếp những ngoại lệ.
Thẩm Kiến Thanh không thấy hứng thú, càng không muốn mở ra xem trong bài viết đã khen ngợi cô thế nào, những bài truyền thông được mua sẽ ba hoa chích chòe ra sao. Hai người vốn không quen nhau lại như một đôi trời sinh. Có điều sau khi biết mục đích của cô, anh bỗng hiểu tại sao cô đột ngột đồng ý cuộc hẹn hôm nay, vì sao lại dùng giọng lạ như thế, và tại sao không muốn đến nhà hàng này nhưng vẫn miễn cưỡng đến.
Anh định tắt mắt ai ngờ chú Tần tận tâm tận lực, có lẽ đoán được anh không hứng thú mở xem nội dung bên trong nên cố ý cắt ảnh gửi cho anh.
Ngay cả khi không ấn vào xem cũng xem được ảnh và chữ trong bài viết.
Chú Tần chu đáo đến mức gửi riêng hai tấm ảnh, một tấm chụp cảnh cô được anh đút miếng bò bít tết, một tấm chụp cảnh anh lau miệng giúp cô. Lúc này khuôn mặt của người phụ nữ trong ảnh hiện rõ, một tay cô khẽ giữ tóc cúi đầu, nụ cười trên mặt rạng rỡ hạnh phúc.
Cô diễn rất giỏi, rất biết tìm góc, người không biết sẽ nghĩ bọn họ là một đôi đang yêu nhau thật, rất tình cảm.
Về phần anh trong bức ảnh, anh không xem.
Cùng lắm chỉ là bóng lưng, không, cùng lắm chỉ là một công cụ bằng người.
Tiểu Mễ: [Bóng lưng siêu sexy.]
Tiểu Mễ: [Không thể nhận ra có vấn đề sinh lý, thật sự quá đẹp trai]
Tiểu Mễ: [Chị vào xem khu bình luận đi, thật đấy, rất rất nhiều người muốn thấy mặt sếp Thẩm! Chúng ta thắng!]
Tô Miểu mở link bài viết, không phải xem tiêu đề cũng không xem lời bài viết bên trong, việc đầu tiên cô làm là phóng to bức ảnh xem mặt mình, cô rất hài lòng, rồi thu nhỏ lại, ánh mắt vô tình dừng trên bóng lưng Thẩm Kiến Thanh.
Thật ra cô không quá để ý người chụp cùng mình có ăn ảnh đẹp không, chỉ cần cô đẹp là được.
Như cô với Triệu Ngôn Uy, ngày trường truyền thông Hồng Kông thích chụp ảnh hai người họ đi hẹn hò nhưng mỗi lần cô xem bài sẽ xem mình trong ảnh có đẹp không trước, còn Triệu Ngôn Uy cô thấy không sao.
Nhưng lần này, cô cảm nhận như Tiểu mễ nói, bóng lưng rất gợi cảm.
Liên tiếp nhận được những bình luận to gan của rất nhiều người để lại.
[Nhìn này có bị bất lực thiệt không đó? Sao nhìn qua sức mạnh tuyệt đối, tràn đầy tinh lực]
[Cầu xin ảnh lộ mặt]
[A a! Tuyệt quá! Không dám tưởng tượng, mới bóng lưng thôi đã đẹp đến mức này, không biết mặt đẹp đến mức nào nữa!]
[Cô Tô được ăn sướng thật]
Tô Miểu vui vì Tiểu Mễ nói tin này rất được quan tâm, đang rất nóng. Nhưng lại không vui vì trọng điểm mọi người quay sang chú tâm vào Thẩm Kiến Thanh. Nghĩ vậy cô cầm điện thoại ngẩng lên nhìn người ngồi đối diện.
Đích thực, rất đẹp trai.
Một ý nghĩ biến thái kỳ lạ và không phù hợp chợt xuất hiện trong đầu cô, lúc trước cô rất phản đối, không muốn lấy một người đàn ông nhiều tuổi cô đơn.
Nhưng lúc này, cô có lòng hư vinh cao, thỏa mãn địa vị đó.
“Ăn xong chưa ?”
Thật ra cô không ăn gì ngoài miếng thịt bò dùng để diễn kia.
Nhưng anh biết cô sẽ không ăn những thứ còn lại vì mục đích hôm nay cô ra ngoài vì bài viết vừa rồi, không hơn.
“Ăn xong rồi, nếu anh Thẩm bận việc có thể đi.” Tô Miểu lợi dụng xong, hùng hồn nói.
Quả thực Thẩm Kiến Thanh bận nhưng nếu đã đồng ý với ba Tô hẹn cô, là người đàn ông anh nên sắp xếp trọn vẹn những việc sẽ làm trong cuộc hẹn, đây là việc anh cho rằng mình nên làm trong hôn nhân: “Không sao, tối nay tôi có thời gian rảnh, chú Tần đã mua vé xem phim, chúng ta đi xem phim.”
Tô Miểu không nhìn điện thoại nữa, ngẩng lên, ánh sáng màn hình chiếu từ cằm cô lên trên như đang chiếu sáng vào cô, khiến cô trở nên xinh đẹp hơn, anh nghe cô nói: “Tôi không muốn xem phim.”
Thẩm Kiến Thanh hơi nhíu mày, biết rõ cô đang qua sông rút ván, anh bình tĩnh hỏi: “Tại sao ?”
Không ngờ Tô Miểu than: “Giờ còn ai hẹn đi ăn đồ Tây xong đi xem phim đâu, người trẻ chúng tôi không chơi mấy cái đó.”
Người trẻ chúng tôi.
Những lời này có ý gì, không cần hỏi cũng biết. Hiếm khi thấy Thẩm Kiến Thanh cười vui, chắc bị cô chọc cười, anh thừa thắng xông lên: “Vậy cô tìm chỗ người trẻ hay đến đưa tôi đi.”
Tô Miểu ngỡ ngàng, cô không nghĩ Thẩm Kiến Thanh sẽ đáp lại như vậy.
Hơn nữa cô không hề nghĩ đến cuộc hẹn thứ hai ấy!
Cô đến ăn đồ Tây vì muốn mua bài phản đòn lại Nghiêm Thanh Thanh và Triệu Ngôn Uy, dù xem phim hay làm những việc khác, cô sẽ tìm đủ mọi cớ để từ chối.
Thẩm Kiến Thanh nhìn cô, thản nhiên đợi câu trả lời.
Khó có lúc công chúa kiêu ngạo im lặng, vì cô chột dạ, hơn nữa cô sợ Thẩm Kiến Thanh thấy bài, sợ anh biết hôm nay cô lợi dụng anh, càng sợ anh nói cho ba mẹ biết.
Thực ra cô sợ nhất Tô Nguyên Khải tức giận, nói dẫn người đi chơi nhưng thực tế lại lợi dụng anh.
Cô lại nhìn Thẩm Kiến Thanh, tròng mắt đen láy đợi anh tiếp tục duy trì sự quý ông như trước sẽ nhượng bộ, từ đó cô có thể theo theo bậc thang bước xuống. Nhưng nghĩ thì hay lắm, còn sự thật Thẩm Kiến Thanh không lùi bước, cứ thế nhìn cô chăm chú.
Ít khi không vững tâm như hiện tại.
Đối phương chiến trong im lặng.
“Được rồi được rồi, thua anh luôn. Hôm nay không đi nữa, đợi tôi hẹn đi.” Khó có lần Tô Miểu nhận thua, đương nhiên không phải cô sợ Thẩm Kiến Thanh, do cô mới nảy ra ý đồ xấu, là gì ư, đợi lần hẹn sau sẽ biết.
Anh biết lúc Tô Miểu dễ nói chuyện nhất là thời điểm cô đang có kế hoạch xấu xa nào đó.
Đã nói đến nước này, nếu tiếp tục ép sát bắt cô phải dẫn anh đi đến đó chơi chắc chắn sẽ chọc giận cô, thực ra đi hay không cũng được, chỉ là anh hơi tức vì câu nói ‘Người trẻ chúng tôi’ của cô. Vừa rồi nếu cô giả vờ nổi nóng thì anh cũng chiều theo cô thôi.
Trong mối quan hệ với phụ nữ, anh không có kinh nghiệm, lại càng không cố chấp.
Trên đường về hai người không nói gì, Tô Miểu và Thẩm Kiến Thanh ngồi sau trong xe Rolls-Royce. Thẩm Kiến Thanh đang cầm ipad xử lý công việc, ánh đèn rạng rỡ chiếu lên khuôn mặt hoàn mỹ của anh, mặt mày nhu hòa.
Tô Miểu ngồi ngay ngắn, hai chân bắt chéo, gót giày cao gót khẽ vểnh lên giữa không trung, đôi chân dài thon nhỏ trắng trẻo, nếu cô không an phận vung vẩy lên chút nữa sẽ gác chân lên đùi anh luôn.
Cô cầm điện thoại, đổi mới xem bài tin tức mới đăng vừa nãy, nếu trong khu bình luận có lời khen, cô sẽ nhấn thích.
Vì cô nhàn nhã không có việc gì làm, thật sự rất nhàn.
Mỗi ngày ở nhà, cô và Tiểu Mễ rảnh rỗi đến mức mở hết các nền tảng mạng xã hội lên chơi, tìm xem có tin gì liên quan đến mình không, tin mới khen cô, hoặc nếu có tin nào bôi đen cần được phản kích kịp thời đúng lúc.
Cô vừa ấn thích vừa làm mới liên tục, màn hình duy trì độ sáng chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp của cô.
Dưới ánh sáng máy Ipad, Thẩm Kiến Thanh mở tài liệu, mùi hương hoa hồng bỗng ấp đến bao trùm anh, Tô Miểu vô thức tiến sát lại gần, cầm điện thoại sáng màn hình hỏi: “Lão cổ hủ, anh xem giúp tôi bức nào đẹp hơn ?”
Cô không kiêng dè gọi anh là lão cổ hủ, anh giống như tập thành thói quen, không xoắn xuýt mãi xưng hô này.
Anh cúi đầu nhìn, lúc này mới chú ý bộ móng tay cô rất dài và được làm rất đẹp, ngón trỏ đang lướt qua lướt lại trên màn hình, anh nhíu mày hỏi lại: “Có gì khác nhau không ?”
Tô Miểu lập tức xem thường, nếu Tiểu Mễ cũng ngồi trên chiếc xe này, cô đã đăng được ảnh trên vòng bạn bè: “Anh nhìn kỹ xem, hai bức ảnh này khác nhau, hơn nữa nhìn phần tóc cũng không giống, tấm sau tóc được vén ra sau nhiều hơn.”
Thẩm Kiến Thanh nghe cô giải thích xong, xem kỹ vẫn không thấy khác gì.
Anh tùy tiện chọn một tấm.
“Ảnh sau đi.”
“Tại sao ?” Tô Miểu hỏi, “Tấm trước không đẹp à ?”
Thẩm Kiến Thanh: …..
Anh không trả lời được vì anh chọn bừa.
Tô Miểu cũng nhận ra, hừ một tiếng, đại ý không vui, cất điện thoại không hỏi anh nữa, dựa vào cửa kính xe không thèm để ý anh, ý đang rất không vui. Tức giận đến khi xe dừng trước cửa nhà cô, cô công chúa cao quý không cần người khác mở cửa xe giúp đã đi xuống ngay lập tức.
Dáng đi hùng hổ, được mấy bước lại quay lại, nói với Thẩm Kiến Thanh còn chưa kịp phản ứng: “Tốt nhất anh nên cho bản cô nương đây lời giải thích rõ ràng tại sao bức ảnh một xấu.”
“Tôi chưa từng nói ảnh đó không đẹp.” Anh giải thích.
“Vậy tại sao anh chọn ảnh sau.” Tô Miểu tức giận, tức anh tự nhiên chọn như thật mà không nói cả hai đều đẹp.
Nhưng Thẩm Kiến Thanh sao có thể hiểu được suy nghĩ của cô gái nhỏ này.
Anh cực kỳ bất lực nói: “Vậy cô muốn tôi trả lời thế nào, công chúa của tôi.”
“Ai là của anh!”
Tô Miểu đỏ mặt, hoàn toàn quên luôn chuyện tấm ảnh, xấu hổ ảo não vào trong nhà.
Lúc này Thẩm Kiến Thanh mới bất giác nhận ra mình vừa nói gì, anh chỉ thuận miệng nói, không có ý gì khác.
Sau khi xe ô tô rời đi, Thẩm Kiến Thanh tiếp tục xử lý tài liệu, hương hoa hồng còn vương vấn xung quanh, bay vào trong mũi, chú Tần ngồi ghế trước cười nói: “Cô chủ rất đáng yêu”
Đáng yêu, rất đáng yêu.
Rất hoạt bát, chú Tần ngày càng thấy có lẽ cô ấy có thể đưa Thẩm Kiến Thanh thoát khỏi thế giới cố chấp, đen trắng.
“Cũng được.”
Thẩm Kiến Thanh nói rất thản nhiên, thật ra anh không để tâm đến mấy việc tình yêu và hôn nhân. Hôm nay gặp gỡ Tô Miểu phần lớn muốn để cô không phải quá xấu hổ sau khi kết hôn.
Anh là người quá mức vô tâm, anh tự biết.
Chỉ là đã che giấu thôi.
......
Tô Miểu về đến nhà, khí thế dào dạt đưa hai bức ảnh cho Tiểu Mễ xem.
Tiểu Mễ quả thực có mắt nhìn hơn người: “Để mà nói thì cả hai bức đều đẹp nhưng nếu phải chọn một bức ổn hơn, em thấy góc chụp và bầu không khí của bức sau có vẻ tốt và đẹp hơn bức trước, ánh sáng cũng đẹp.”
Đáp án tiêu chuẩn hoàn mỹ, lúc này cô mới thấy hài lòng. Sau cô ngồi trên ghế đăng ảnh, vừa đăng xong lại nghĩ đến lời hứa thuận miệng tối nay trong nhà hàng.
Rốt cuộc nên đưa hay không đưa anh đi chơi ?
Nếu tiếp tục dẫn anh ra ngoài thì lại có một buổi hẹn nữa, mặc dù cô không ghét việc hẹn với anh những giữa bọn họ có hôn ước, không phải những buổi hẹn đơn thuần, tất cả mọi việc họ làm đều hướng đến mục đích kết hôn.
Nhưng cô rất không muốn đến chỗ khác sống.
Thẩm Kiến Thanh chắc chắn sẽ không ở rể, không tội gì anh phải vậy.
Mà nếu không hẹn anh, không biết anh có nói cho ba cô biết hôm nay cô không dẫn anh ra ngoài chơi nghiêm túc không.
Lắc lắc đầu, sau một lúc do dự, như nghĩ ra gì đó, cô đứng dậy tìm ba Tô xin số điện thoại của chú Tần: “Uii chao ba đừng quản con, con muốn số trợ lý, không muốn số của lão cổ hủ.”
Không quan tâm cách Tô Miểu gọi Thẩm Kiến Thanh, ba Tô vui còn không kịp, chứng minh buổi hẹn tối nay có hiệu quả tức thì, lập tức bảo trợ lý gửi số điện thoại của chú Tần qua.
Tối đến, chú Tần nhận được điện thoại của Tô Miểu.
Chú Tần biết ý mở loa ngoài, giọng nói uyển chuyển của cô gái nhỏ vang lên.
“Trợ lý Tần, cháu lén hỏi chú nhé, bình thường lão cổ hủ thích đi chơi chỗ nào ạ ?”
Thẩm Kiến Thanh đang pha trà hơi dừng lại, không trả lời, dù sao cô đã nói là lén hỏi, nếu anh trả lời chỉ sợ cô lại có cớ để giận, anh nhấp ngụm trà mới nhớ sao cô lại gọi đến.
Vì cô đồng ý sẽ dẫn anh đến chỗ ‘người trẻ tuổi’ thích chơi.
Anh không hỏi tại sao cô có số của chú Tần, muốn lấy số không phải việc gì khó, ba Tô có.
Nhưng tại sao lại không gọi cho anh ?
Chắc vẫn còn tức giận chuyện bức ảnh.
“Thẩm tổng thích yên tĩnh, rất yên tĩnh, cô Tô có thể chọn những chỗ theo điều kiện đó.” Chú Tần rất vui mừng, cứ như người Tô Miểu hẹn là mình, sau khi tắt điện thoại, chú nhìn Thẩm Kiến Thanh nói: “Xem ra cô chủ đã chấp nhận cuộc hôn nhân này.”
Thật không ?
Thẩm Kiến Thanh lại thấy không đơn giản thế.
Nếu cô có ý tốt đã sớm gọi hỏi anh từ lâu.
Cô em gái này có rất nhiều ý đồ xấu.
“Ở Hồng Kông có chỗ nào yên tĩnh không ?”
Tiểu Mễ đang tháo trang sức cho Tô Miểu, suy nghĩ giùm cô: “Phòng trà? Chắc phòng trà sẽ được.”
“Đồ ngốc.” Tô Miểu ngắm nhìn mình trong gương rồi đưa mắt nhìn Tiểu Mễ bên cạnh, “Ai nói muốn chọn chỗ anh ta thích đến chứ.”
“Thế chị gọi hỏi làm gì ?”
Tô Miểu chuyển động tròng mắt: “Đương nhiên là ——”
......
Tối hôm sau.
Thẩm Kiến Thanh nhíu mày nhìn những tòa nhà hai tầng được thiết kế theo phong cách thô dưới đèn neon nhấp nháy, nghe thoang thoảng tiếng âm thanh DJ. Hai bên có rất nhiều siêu xe sang đỗ, ở góc bên phải viết mấy chữ: Bar Ngọ Hậu (Bar buổi chiều).
Đây là nơi cô nói ‘người trẻ’ thích đến.
Bên cạnh Tô Miểu đã xuống xe, cô mặc chiếc váy rất ngắn phối với chiếc áo cúp ngực hai dây, nhìn không quá hở hang thô tục mà có thể khoe trọn đôi chân dài eo thon, dáng người hoàn mỹ.
“Lão cổ hủ, xuống xe.” Cô mở cửa sau chiếc xe Rolls-Royce, người đàn ông mặc áo vest giày da ngồi nghiêm chỉnh, khí chất anh điềm đạm lịch lãm, hoàn toàn khác biệt với nơi xa hoa trụy lạc này.
Đôi chân dài thẳng đứng ngay trước mặt anh, không muốn nhìn cũng khó. Phần xương quai xanh lộ ra ngoài được cô phủ một lớp nhũ lấp lánh, thể hiện sự phóng khoáng, điên cuồng và sức sống tuổi trẻ.
Thẩm Kiến Thanh tránh nhẹ tầm mắt, đại khái đoán được trò của cô.
Cô cá anh không dám xuống xe.
Cô mời anh xuống với mặt mày rạng rỡ nhưng lời mời không có sự chân thành, sẵn sàng đóng sầm cửa xe bất cứ lúc nào để cho anh về nhà, cô dám chắc anh không chịu được sự ầm ĩ ở quán bar.
Ánh mắt Thẩm Kiến Thanh bình tĩnh, mặt không biểu cảm nhìn cô không nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


