Tối đến, Tô Miểu bị ba mẹ gọi ra hỏi hôm nay đã nói chuyện gì.
Tất nhiên cô không dám nói thật cho họ biết chỉ nói vẫn ổn.
Ai dè lúc về phòng ngủ lại bị Tiểu Mễ hỏi dồn dập.
“Đẹp trai không.”
“Cao không ?”
“Nhà họ Thẩm ở Bắc Kinh lợi hại vậy sao? Em nghe chú Tô nói đến cả chú Trang cũng phải khiêm nhường người đó.”
Tiểu Mễ đẩy Tô Miểu: “Cô chủ, cô mau nói đi.”
“Chị quan tâm nhà anh ta lợi hại hay không làm gì.” Liên quan gì đến cô.
Cô không cần dựa vào người khác, cô không phải cô bé lọ lem nghèo khó.
Tô Miểu ngồi trước bàn trang điểm, tùy ý để Tiểu Mễ tháo trang sức, khuyên tai được tháo ra khỏi lỗ, cảm giác thoáng nhẹ qua khiến vành tai trắng mềm rung nhẹ, chỉ nghe thấy cô nói: “Về phần đẹp trai là thật, hơn nữa khí chất cũng rất ổn.” Cô chợt dừng lại nhớ về cảnh xuất hiện hôm qua của Thẩm Kiến Thanh, suy cho cùng chỉ là cô gái hai mươi, mặc dù đã quen với những trường hợp lớn nhưng khi thấy điệu bộ lớn như thế, rất dễ kích động dậm chân, “Thôi đi, đẹp trai muốn chết. Tiếc là linh kiện hư hỏng, nếu mọi mặt của anh ta tốt, không kém quá nhiều tuổi thì có lẽ chị sẽ không ở bên Triệu Ngôn Uy, em biết không hôm nay khi hai người họ đứng cạnh nhau, Triệu Ngôn Uy thua người ta cách mấy con phố.”
Tiểu Mễ cũng rất kích động: “Ý chị là anh ấy rất được chỉ có điểm trừ tuổi tác hơi xa ?”
“Chị sẽ không thích anh ta, em không biết đâu lúc anh ta nói chuyện rất lạc hậu, hơi bảo thủ.” Tô Miểu ưa sĩ diện, không muốn để người khác nghĩ cô rất hiểu anh, lại quanh co, “Còn nữa, em biết cái gì gọi là có qua có lại không, hôm nay anh ta khen chị xinh, xinh nhất ở Hồng Kông, tất nhiên cần đáp lại, chị cũng phải khen anh ta.”
Tô Miểu: “Có đôi lúc xinh quá cũng khổ.”
Tiểu Mễ: “Theo như chị nói, nếu chị không muốn kết hôn thì chỉ cần tìm một người khác xinh đẹp hơn đẩy cho anh ta là được mà đúng không ?”
Tô Miểu quay lại khinh thường: “Chuyện này khó lắm em biết không hả ?”
“Em bảo chị phải đi đâu tìm ?”
Tô Miểu là người như vậy, có sự tự tin tuyệt đối với bản thân mình, dù cho phát hiện Triệu Ngôn Uy ngoại tình thì ngày hôm đó cô vẫn ăn mặc lộng lẫy sang chảnh, ra ngoài mua kim cương, người bên cạnh đã quen với cách hành xử của cô, xác thực sẽ không thể tìm được người phụ nữ nào xinh đẹp hơn cô ở Hồng Kông này.
Trong lúc tháo trang sức đã tẩy trang xong, cô vào phòng tắm.
Cánh hoa hồng phủ che kín cơ thể Tô Miểu trong bồn, Tiểu Mễ ngồi trên ghế bên cạnh nghịch điện thoại, sợ cô ngâm mình lâu mà ngất xỉu, trong khoảng thời gian đợi cô ấy ngồi xem tin tức mới nhất mà truyền thông đưa, tìm những tin mới liên quan đến Tô Miểu.
“Đỉnh phổi nó*, cái đồ chết tiệt.” Tiểu Mễ kích động đứng lên, tức giận nói, “Chị cỏ xanh mới đăng ảnh với anh ăn cỏ trong nhà hàng, ảnh chụp cận mặt.”
(*) Từ tiếng quảng đông, có nghĩa là một câu chửi bậy như Đệt, Chết tiệt,…
Tô Miểu khoát hai tay lên hai thành bồn tắm, nghe vậy, cánh tay trắng nhỏ tháo bịt mắt xuống, nhìn Tiểu Mễ nói ngay: “Đưa chị xem.”
Tiểu Mễ đưa điện thoại đến, trên màn hình xuất hiện ảnh Triệu Ngôn Uy và Nghiêm Thanh Thanh kề sát mặt thân mật.
Cái này thì thôi đi, cái chính bên trong ảnh có bóng cô đứng ở cửa nhà hàng.
Nghiêm Thanh Thanh cố ý, cố tình chỉnh để lại bóng cô xuất hiện trong ảnh, cắt hình ảnh của Thẩm Kiến Thanh. Nói không tức giận là giả, cái nón xanh còn đang đội trên đầu chưa được lấy xuống.
Còn dám bôi xấu cô như vậy.
Nhưng cô không thể biểu hiện chút khổ sở nào, không được thương tâm hay tức giận, nếu không bọn truyền thông lại nói cô như một oán phụ.
Nhưng cô không thể coi như không thấy bài này, cô không nhịn nổi nếu không đáp trả, Nghiêm Thanh Thanh cố ý đăng vì muốn khiêu khích cô.
Trong khu bình luận, tất cả đang hỏi có phải bóng người kia là Tô Miểu hay không.
Mà Nghiêm Thanh Thanh không trả lời lại.
......
Sáng hôm sau, Tô Miểu tỉnh do khát nước, xoay người gọi Tiểu Mễ mấy câu.
Không ai trả lời.
Cô muốn uống nước, muốn uống nước lạnh trong tủ lạnh ở bếp.
Cô khát không chịu nổi chỉ có thể tự mình dậy. Do tối qua tức quá, còn bận việc quá muộn nên cô không chải sơ đầu trước khi ngủ, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô không thèm để ý hình tượng, dù sao trong nhà sẽ không có người ngoài.
Cô cứ thế mặc chiếc váy ngủ dài bằng ren kiểu cổ điển, tóc tai lộn xộn, mở cửa đi xuống tầng.
Cô quen đường quen lối ở ngôi nhà mình đã sống từ nhỏ đến lớn, đi đường mà hai mắt nhắm tịt, chỉ cần sờ soạng xung quanh là nhớ, cô đi xuống dọc theo chiếc cầu thang xoay tròn đến phòng khách, thời điểm chuẩn bị rẽ vào hướng nhà bếp tìm tủ lạnh, bỗng có tiếng đàn ông trầm thấp vang bên tai: “Cô Tô ?”
Mang theo sự khó hiểu nhẹ.
Giọng gì mà hay thế.
Tô Miểu dừng bước chân, mở mắt —–
“A ——”
“Sao anh lại ở nhà tôi ?!”
Bỗng nhớ lại hôm qua anh nói với Tô Nguyên Khải hôm nay đến, đến thật hả ?
Thẩm Kiến Thanh nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha, thái độ hiền hậu, nhìn từ góc nào cũng không thấy khuyết điểm.
Còn Tô Miểu trái ngược hoàn toàn, đầu bù tóc rối, mặc đồ ngủ đi dép lê.
Tô Miểu chợt tỉnh lại nhanh tay với chiếc gối trên ghế sô pha ôm chầm.
Thẩm Kiến Thanh tự nhận mình không có đam mê rình coi, anh cư xử đúng mực, dù lần đầu gặp mặt cô mặc chiếc váy đỏ thẫm lộ ra xương quai xanh và vùng ngực, hay hiện tại mặc váy ngủ mát mẻ lộ ra cẳng chân, từ trước đến nay anh luôn đàng hoàng và không bao giờ nhìn lén hay cố ý làm như vô ý nhìn.
Giờ nhìn cô như này, cứ như anh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà làm gì đó.
Thẩm Kiến Thanh nhíu mày, anh định chủ động giải thích để cô yên tâm anh vẫn chưa thấy gì.
Anh rất chừng mực không nhìn chỗ nào lung tung.
Nhưng thứ Tô Miểu để ý không phải vấn đề đấy.
Thẩm Kiến Thanh đã cho cô cái danh xưng ‘Đẹp nhất Hồng Kông’, cầm gối che là vì
—- “Tôi vẫn chưa trang điểm!”
Cô để mặt mộc, mặc áo ngủ, hơn nữa do tối qua ngủ muộn nên cô không chải đầu trước khi ngủ.
Hôm qua anh không đến, mai không đến lại cố tình đến vào hôm cô thức trắng cả đêm.
Nhận thấy cô rất căng thẳng và rất để ý hình tượng của mình, cầm gối che mặt chạy lên tầng.
Tô Nguyên Khải chạy ra từ phòng bếp sau khi nghe tiếng thét chói tai của con gái, nhìn bóng lưng Tô Miểu chạy đi, nói: “Quái thật sao hôm nay con dậy sớm vậy, sáng ra còn một đống người giao hàng đến đây làm gì? Nói lấy đồ gì đó.”
Tô Miểu nào dám trả lời.
Thẩm Kiến Thanh lại nhớ đến chuyện gì đó.
Rạng sáng nay lúc ba giờ, Thẩm Kiến Thanh vẫn đang tăng ca làm dự án ở Hồng Kông.
Chú Tần đưa trà nóng đến, hương vị Phổ Nhĩ rất đậm, là đồ uống yêu thích của anh gần đây.
Trong nhà im ắng, di động chú Tần bỗng kêu liên tục không ngừng.
Chú Tần vội lấy điện thoại, liếc nhìn xong sợ hãi, chợt nói: “Kiến Thanh, là phu nhân.”
Nói xong, chú đưa điện thoại lên.
Nửa đêm ba giờ, Tô Miểu làm gì.
Thẩm Kiến Thanh một tay bưng tách trà, một tay nhận điện thoại xem video Tô Miểu đang phát trực tiếp, bên cạnh có cô gái nhìn gần bằng tuổi, hẳn là trợ lý của cô, trong khu làm việc im ắng bỗng vang lên tiếng nũng nịu của Tô Miểu: “Hôm nay bản công chúa vui vẻ, chọn 100 fan trong khu bình luận để tặng trang sức khuyên tai cho mọi người.”
Ở dưới có fan cứng vào bình luận: A a a a a! Sao Miểu Miểu lại tặng trang sức đắt tiền thế!
Khuôn mặt diễm lệ của người con gái xuất hiện trong màn hình, cô ngồi trong phòng tráng lệ, bên cạnh sô pha đặt chai rượu vang quý xa hoa đắt tiền, giọng nói được làm mềm bởi men rượu, mềm mỏng: “Hàng đã qua sử dụng thôi, mình không thích dùng đồ đã dùng rồi, không thích mà giữ bên người không có ích gì, không bằng cho chúng nó đi.”
Dù cô nói đồ đã qua sử dụng nhưng không khiến fan không vui, nói gì thì nói trang sức quý giá miễn phí, có dùng mười lần vẫn được nhận không, có ai mà không muốn? Tất cả mọi người đều điên cuồng trong khu bình luận: Chọn tôi! Chọn tôi!
Thẩm Kiến Thanh nhận ra lời cô có gì đó không đúng, cũng chẳng muốn đi hỏi cô đang ám chỉ ai. Dẫu sao với anh mối tình trước của cô chỉ là trò yêu đương trẻ con. Anh không phải người thích truy cứu truyện cũ.
Tô Miểu nói rất đúng, cô nói họ không có tình cảm.
Có điều đã ba giờ sáng, trong khi anh đang tìm hiểu hạng mục mới để kiếm tiền và nghĩ cách làm thế nào để đứng vững chân trên đất Hồng Kông thì vợ chưa cưới của anh, cách một màn hình tặng một đống trang sức trị giá hơn một ngàn vạn.
Chính vào khoảnh khắc này anh chợt nhận ra những gì mình hiểu về cô đều thông qua những bài báo bên này, có chút vớ vẩn. Bởi thật ra những gì anh biết còn không đủ một phần mười.
Truyền thông Hồng Kông đưa tin về cô, thực tế không miêu tả đúng hết.
Cô rất dám vì cảm xúc và niềm vui của mình mà bỏ ra nhiều thứ giá trị.
Chú Tần đứng bên cạnh nghe hết câu chuyện trong phát sóng trực tiếp, thầm than trong lòng may mà nhà họ Thẩm nhiều của cải vốn liếng, có thể chịu được sức tàn phá đó.
......
Khi Tô Miểu xuống tầng lại đã là hai tiếng sau.
Nếu như ngày thường cô muốn ngủ thẳng đến trưa mới dậy, bỏ qua bữa sáng nhưng nay cô muốn cứu vãn hình tượng ‘Đẹp nhất Hồng Kông’. Không thể để Thẩm Kiến Thanh khắc sâu hình ảnh cô vữa này, tóc tai lộn xộn còn để mặt mộc.
Từ cầu thang xoắn ốc đi xuống, Tô Miểu mặc chiếc váy mới trong bộ sưu tập thu đông Chanel. Tóc được uốn sóng xoăn lớn, mềm mại và bóng mượt. Đây là lần thứ hai anh gặp cô chính thức, khi Tô Miểu không còn mặc trang phục dạ hội, cô bớt đi mấy phần chín chắn, thêm chút trong trẻo hồn nhiên như cô gái nhỏ.
Lại xinh đẹp như trước.
Thẩm Kiến Thanh ít khi khen người khác, gần như không có, chỉ có Tô Miểu là ngoại lệ của anh.
Hồng Kông ấm áp đúng đang cuối mùa hè.
Cô có thể mặc như vậy ở đây nhưng nếu đến Bắc Kinh, cô sẽ không chịu nổi thời tiết bên đó.
Anh âm thầm thu lại ánh mắt.
Tiếng ba Tô vọng đến: “Miểu Miểu, ngồi xuống uống trà cùng cậu Thẩm.”
Tô Miểu đứng tại chỗ tự hỏi trong giây lát, đang định ngồi đối diện Thẩm Kiến Thanh vì ở đó là góc tốt nhất, mặt đối mặt, có thể khoe trọn khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ của mình, xinh đẹp hoàn mỹ.
Nhưng mẹ Tô lại kéo cô đến ngồi bên cạnh Thẩm Kiến Thanh, nhỏ giọng nói bên tai Tô Miểu: “Cậu Thẩm đã chờ con từ sáng sớm, qua đó ngồi đi xong bảo do tối qua con làm việc đến tối muộn.”
Tô Miểu nghĩ thầm: Hôm qua cô đã làm việc đến khuya thật đấy. Tăng ca đối phó anh ăn cỏ và chị cỏ xanh.
Nhưng cô không thể nói, nếu để ba mẹ biết mình tặng đống trang sức giá trị hơn một nghìn vạn chắc họ sẽ lột da cô mất.
Thế nên cô chỉ có thể buông bỏ kế hoạch ngồi đối diện, đổi thành ngồi cạnh Thẩm Kiến Thanh.
Mới ngồi xuống đã nghĩ đến chuyện lúc sáng, hơi xấu hổ —–
Hai người ngồi một chỗ trên ghế sô pha, khoảng cách hiện tại giữa hai người rất gần không đủ nửa bàn tay, trong lúc xấu hổ Tô Miểu ngửi thấy mùi thuốc lá, ngửi kỹ hơn, ngoài tách trà anh đưa, cô ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng ở chỗ cổ tay áo anh.
Hóa ra không phải mùi của thuốc lá.
Mà là hai mùi hương trùng nhau.
Thẩm Kiến Thanh tiếp tục nói chuyện cùng ba Tô, hai người nói liên tục gì mà dự án này dự án kia, Tô Miểu không nghe hiểu mà cô cũng không định làm người phụ nữ giỏi giang nghe hiểu mấy thuật ngữ liên quan đến công việc. Cô chỉ muốn làm một con cá mặn sống phóng túng, tiêu tiền thoải mái, mua mua mua.
Di động để trên ghế rung ầm ầm, nhân lúc Thẩm Kiến Thanh và ba Tô đang nói chuyện công việc, cô mở điện thoại thấy Tiểu Mễ gửi đến hàng loạt tin nhắn, hóa ra ồn ào do chuyện tối qua cô tặng trang sức.
Tiểu Mễ mua bài truyền thông, gửi đến một tin.
#Công chúa nhà họ Tô không tiếc tiền vung tay hàng tỷ đồng tặng trang sức kim cương, nguyên nhân được biết do không thích dùng ‘hàng đã qua sử dụng’! Không biết khi cô Nghiêm – người lấy hàng đã dùng khi thấy tin này sẽ có cảm giác gì ?#
Tô Miểu: [Thích!]
Tiểu Mễ: [Không biết chị tiểu tam và anh ngoại tình khi xem bài sẽ thấy sao, ha ha ha ha]
......
Trong khách sạn của nhà họ Nghiêm, bình hoa tan nát.
Người ném vỡ bình – Nghiêm Thanh Thanh đang ngồi trên ghế, tức giận nói: “Con khốn nạn, cô ta đang mắng tôi nhặt hàng đã qua sử dụng!” Sáng ra thấy tin tức truyền thông Hồng Kông đưa, cô ta bị chọc giận điên lên. Hôm qua cô ta ngẫu nhiên đăng tấm ảnh thân mặt vì muốn khiêu khích Tô Miểu, không ngờ cô không tức giận mà còn mang một đống trang sức đắt tiền ra tặng, chính để hôm nay bên giới báo chí đăng bài.
“Ngấm ngầm hại người —- không, chỉ tên gọi họ nói tôi nhặt hàng bỏ đi.” Nghiêm Thanh Thanh nhìn người đàn ông ngồi ở bên kia ghế, anh ta mặc chiếc áo polo. Ở Hồng Kông, anh ta cũng được coi là người đẹp trai nhất nhì, nếu không chẳng thể thu hút Tô Miểu. Hiện tại, Nghiêm Thanh Thanh chút hết tức giận lên người Triệu Ngôn Uy, khó chịu nói, “Anh không đăng tấm ảnh giống tôi lên à, không định có động thái gì cứ trơ mắt nhìn cô ta bắt nạt tôi.”
“Từ hôm qua sau khi gặp cô ta anh như người mất hồn, anh có ý gì, hối hận rồi phải không ?”
Không biết tại sao Nghiêm Thanh Thanh bỗng hủy hứa, đăng ảnh thân mật của hai người lên mạng khiến anh ra rơi vào bê bối ngoại tình ở bên ngoài, bị nhà họ Triệu khiển trách. Hôm qua còn thấy Tô Miểu đi xem mắt, hơn nữa đối phương xuất chúng hơn anh ta nghìn lần. Anh ta đã không có tâm trạng, thấy Nghiêm Thanh Thanh vậy lại càng không vui cho nổi: “Tôi đăng cái gì, cô ngại chuyện chưa đủ mất mặt hay gì ?”
“Đến giờ chỉ có mình cô một lòng muốn so sánh với Tô Miểu, nói thẳng ra, người ta không thèm quan tâm cô.”
Nghiêm Thanh Thanh là người thích học theo người khác nhưng cô ta không thừa nhận. Khi còn đi học, hai người đã nhìn nhau không ưa, là đối thủ một mất một còn kinh điển, Tô Miểu có gì, cô ta cũng muốn có, dù là đàn ông đi nữa.
Người khác có thể nói vậy nhưng Triệu Ngôn Uy không được, Nghiêm Thanh Thanh tức giận cầm gối ném qua: “Anh nói giúp cô ta? Anh yêu cô ta còn lên giường với tôi ?”
Nói yêu, ai tin, đàn ông cặn bã vậy đó.
Triệu Ngôn Uy không thể nói lại, bị nói thẳng đến mức xấu hổ, đứng dậy đi ra ban công, sờ soạng lấy điếu thuốc ra châm. Nghiêm Thanh Thanh chưa hết tức định đuổi theo mắng anh ta, bỗng thấy điện thoại Triệu Ngôn Uy để trên bàn.
......
Bên nhà họ Tô, Thẩm Kiến Thanh và Tô Nguyên Khải nói chuyện không ngừng, từ thiên văn đến địa lý, gần giống mấy thầy cô niệm kinh trong các giờ học, Tô Miểu sắp ngủ đến nơi rồi mới thấy hai người dừng nói, đổi chủ đề qua Tô Miểu.
“Kiến Thanh, hôm qua Miểu Miểu về nói hai đứa nói chuyện khá tốt, cháu cũng không vội về Bắc Kinh Thành, hay để Miểu Miểu đưa cháu đi chơi ở đây nhé.” Ba Tô nói xong nhìn Tô Miểu, “Miểu Miểu, được không con ?”
Được cái gì, mấy lời qua loa đó chỉ để qua mặt người lớn, Tô Miểu không muốn.
Cô không muốn lấy anh, sao có thể đưa anh đi chơi khám phá Hồng Kông được!
Thẩm Kiến Thanh nghiêng đầu nhìn Tô Miểu,
Nhận ra cô muốn mở miệng từ chối nhưng sợ ba Tô trách mắng. Anh đang định mở lời từ chối lời đề nghị hẹn chơi lần này thay cô. Không liên quan đến yêu hay không yêu mà đàn ông cần đứng ra đảm nhận, không nên để cô gái nhỏ chịu trách nhiệm.
Ngoài việc kết hôn không thể thay đổi, nói tóm lại muốn kết hôn cần một thời gian dài để tiếp xúc và tiếp nhận, hôm qua họ đã ngồi xuống tìm hiểu, anh không muốn mấy ngày này bức ép cô gái nhỏ chặt chẽ.
Suýt chút nữa Tô Miểu đã thốt ra câu con không muốn, di động trong túi lại rung bần bật, cô rút ra xem, Tiểu Mễ gửi ảnh chụp màn hình qua, tài khoản mạng xã hội của Triệu Ngôn Uy cập nhật.
Trạng thái mới nhất vừa đăng, ảnh chụp tự sướng của Nghiêm Thanh Thanh, cô ta làm động tác yeah.
Chú thích: Mặc kệ mấy lần đi nữa, người không được yêu mới là người đã qua.
Tiểu Mễ: [Thật không biết xấu hổ]
Trong người Tô Miểu bùng lên ngọn lửa giận, cái này khiến cô nhớ đến một câu nói kinh điển: Kẻ không được yêu mới là người thứ ba.
Trực tiếp đáp trả không có ý nghĩa, nhỡ may đến lúc đó Nghiêm thanh Thanh nói cô tự thấy mình hợp câu đó thì hỏng bét. Điều cô cần làm bây giờ là kiềm chế lửa giận trước những khiêu khích này, trừ phi cô có thể đánh trả lại một cách đanh thép, không thà im lặng còn hơn —-
“Miểu Miểu, làm gì đấy ?”
Ba Tô nhíu mày: “Cầm điện thoại nghịch suốt, không lịch sự gì cả.”
Tô Miểu nhanh chóng cất điện thoại đi.
Cùng lúc đó, Thẩm Kiến Thanh không nhìn cô nữa.
Nhấp một ngụm trà nói: “Chú Tô, để lần sau —–”
Chưa nói xong tay anh đã bị túm chặt.
Tô Miểu, cô không để ý đến hành động đột ngột của mình, nhìn Thẩm Kiến Thanh như nhìn con mồi: “Không, không cần lần sau, lần này, lần này luôn đi.”
Mặt mũi cô tươi cười vui vẻ: “Tôi đưa ảnh đi chơi, đi thăm quan Hồng Kông.”
Cô quá ngốc, Thẩm Kiến Thanh còn đây thây.
Nhớ lại hôm qua khi đứng cùng chỗ với Triệu Ngôn Uy, giá trị nhan sắc và con người bỏ xa người kia mấy nghìn km.
......
Bản “Kind of Blue” của Miles Davis vang lên, giai điệu lãng mạn tĩnh lặng.
Trong một nhà hàng đồ Tây cao cấp ở Hồng Kông, Thẩm Kiến Thanh bao cả nhà hàng, vốn bên trong náo nhiệt ồn ào giờ chỉ còn hai người họ, khung cảnh mờ ảo rất phù hợp với bầu không khí lãng mạn cho những cuộc hẹn hò, nhân viên đang phục vụ riêng cho bọn họ, rượu sâm panh được mở, bò bít tết được đặt trước mặt.
Tô Miểu không động, đầu ló ra nhìn về phía cửa.
Ở nhà trước khi xuất phát, cô cố ý chỉnh trang ăn mặc thêm hai giờ, cô vẫn mặc chiếc váy Chanel đó nhưng tóc được búi lên một nửa để lộ đôi tai trắng nõn, trên vành tai là đôi hoa tai ngọc trai đen có giá gần chín triệu đô la Mỹ đang đung đưa.
Trên chiếc cổ thiên nga thon dài trắng là chiếc vòng cổ La Peregrina phiên bản nạm hồng ngọc và kim cương của Cartier có giá lên tới 11,8 triệu đô la Mỹ.
Thực ra anh không có hứng thú với mấy loại trang sức, nhìn qua không có gì khác nhau, cũng chỉ là đồ trang trí không có gì hấp dẫn. Đàn ông khao khát danh lợi nhưng qua mấy lần gặp mặt và tiếp xúc với Tô Miểu, anh phát hiện tại sao những món trang sức lại có giá trị.
Thẩm Kiến Thanh ngồi đối diện, anh biết cô hôm nay không muốn đi nhưng lại bỗng nhiên đổi ý.
Không khỏi mở miệng hỏi: “Hẹn người khác ?”
Theo tính cách của cô, lấy anh ra để làm lá chắn rất bình thường, nói với ba Tô ra ngoài chơi cùng anh nhưng thật ra lại hẹn người khác. Nếu đúng như vậy, anh có thể hiểu được.
Dù sao lúc nãy khi cô nghe thấy anh nói địa điểm hẹn, khi biết đến nhà hàng cơm Tây phản ứng đầu tiên đã không e dè nói: Sao anh lại tầm thường thế hả? Cuối cùng còn thêm câu: Lão cổ hủ.
Nhưng cô vẫn đến, với cái nết của cô, không thích sẽ không đến, sẽ giãy lên, làm ầm lên. Hôm nay cô rất khác thường, khác lạ đến kỳ quái, cô công chúa có bao giờ nhân nhượng người khác.
Thẩm Kiến Thanh duy trì thái độ lịch sự, không động dao nĩa muốn xem cô làm gì.
Ở cửa nhà hàng có bóng người thoáng qua, Tô Miểu lập tức ngồi thẳng lên, Thẩm Kiến Thanh im lặng nhìn một loạt hành động cử chỉ của cô, định quay lại xem có chuyện gì.
Bỗng bên dưới bàn, đôi chân dài của cô khẽ ngoắc vào chân anh.
Thẩm Kiến Thanh dừng lại, nhìn Tô Miểu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


