Tô Miểu thấy rõ khuôn mặt âm u của ba bên ngoài cửa thủy tinh.
Hiếm khi ba nhìn chằm chằm cô con gái thân thiết.
Càng lạ hơn là không phải lo lắng cho nhà trai mà đang lo con gái mình.
Nhớ lại những lời sáng nay Tô Nguyên Khải dặn dò trên xe: “Nói chuyện cho tốt, khiêm tốn khách sáo với người ta, cất cái tính khí kiêu ngạo ngày thường của con lại. Nếu để ba phát hiện con làm gì không lễ phép, không nói chuyện đàng hoàng, ba chắc chắn sẽ chỉnh đốn con.”
Tô Nguyên Khải nói trừng trị cô sẽ làm thật, không phải lời nói dối.
Tô Miểu cười, không giống nụ cười nhẹ nhàng như ngày bình thường, nhìn rất giả.
Khuôn mặt nhỏ trắng trẻo thuần khiết hiện đầy sự khiêm nhường, nhìn qua như đã nghe thấu những lời ba nói.
Cô đưa mắt nhìn người đàn ông phía trước, từ lúc cô xuất hiện anh đã gập tờ báo và đặt bên cạnh nhưng tiêu đề chói lọi kia khiến cô đau cả mắt.
Cô cười cho qua: “Thẩm tổng.”
Hôm qua gọi Thẩm Kiến Thanh, hôm nay gọi Thẩm tổng, rõ ràng khi về nhà đã được Tô Nguyên Khải chỉnh lại.
“Tôi thích cô Tô gọi tên của tôi.”
Anh nói lời mở đầu khá hài hước, sau mới chính thức: “Cô Tô, chúng ta lại gặp rồi.”
Thẩm Kiến Thanh đẩy thực đơn về phía cô ý bảo cô gọi món.
Tô Miểu nhớ câu hôm qua Thẩm Kiến Thanh đã nói, không biết rõ ý tứ anh thế nào. Ngấm ngầm hại người, hẹn uống cà phê tất nhiên vì muốn nói chuyện lâu hơn mà cô lại không muốn nên đầu ngón tay cô đặt trên thực đơn, ngăn cản hành động tiếp theo của anh.
Hành động này đã xóa đi khá nhiều lời mở đầu không cần thiết, xác minh thái độ.
Thẩm Kiến Thanh hơi nhướng mày, hiểu được ý đồ của cô khi đến.
Quả nhiên cô nói: “Thẩm tổng, hôm nay tôi đến đây vì ba tôi ép phải đến, không đi không được.”
Ý trên mặt chữ, cô không muốn đi nhưng Tô Nguyên Khải gây áp lực.
Cô giải thích xong đi thẳng vào vấn đề: “Ba tôi bảo tôi đến nói xin lỗi anh, tôi nghĩ lại, đúng là hôm qua tôi bất chấp rời đi là không lễ phép, nhưng có một số việc có thể do tôi nói chưa rõ ý —–”
Cô chỉ ngồi một phần ba chiếc ghế, tấm lưng yếu ớt ngồi thẳng, cho dù ăn mặc đơn giản nhưng vẫn toát lên phong thái như người học múa, khí chất thật tốt: “Hôm qua ý của tôi là không muốn kết hôn với anh, không muốn lấy một người đàn ông chưa từng gặp mặt làm chồng, quan trọng nhất, anh hơn tôi mười tuổi.”
Hơn mười tuổi, chuyện không thể thay đổi.
Tô Miểu nói đến đây ngẩng lên nhìn về phía anh.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trong đầu cô bống xuất hiện bốn chữ – long chương phượng tư.
(vẻ đẹp rực rỡ như rồng, khí chất cao quý như phượng)
Anh thật sự rất đẹp dù trong nhà ăn không được trang trí quá nhiều nhưng vẫn thấy được dung mạo và khí chất tuyệt vời của anh.
Chỉ tiếc có vấn đề sinh lý.
“Vậy nên tôi và anh Thẩm không cần phải gặp lại, chúng ta không cần lãng phí thời gian của đối phương.” Tô Miểu tận lực khiến mình nhìn qua như thuyết phục, cô hiểu chuyện, rất nghe lời, nói những lời đã suy nghĩ cẩn thận.
Thực ra cô đang diễn cho Tô Nguyên Khải ngoài cửa xem thôi, người ngoài không biết còn tưởng cô nhiệt tình nghiêm túc với buổi gặp mặt này nhưng lại không biết, cô mỉm cười dịu dàng rồi thản nhiên thốt ra những câu: “Một cuộc hôn nhân không tình cảm, Thẩm tổng muốn tìm người khác, rất dễ thôi đúng không ?”
Từ lúc Tô Nguyên Khải bắt cô đến buổi gặp mặt này, cô đã hạ quyết tâm phải nói rõ ràng chuyện đính hôn cùng Thẩm Kiến Thanh, cô đến đây với tâm thế không phải muốn làm quen, muốn tìm hiểu.
Cô muốn nói cho Thẩm Kiến Thanh biết, cô không muốn kết hôn cùng anh.
Cô biết chỉ mình cô là người nói không muốn sẽ không có tác dụng, quyền quyết định lớn nhất không thuộc về nhà họ Tô.
Mà do Thẩm Kiến Thanh.
Dù sao câu kia của Tô Nguyên Khải.
—- Trừ phi nhà họ Thẩm không cần con, nếu không, không đến phiên con từ chối hôn nhân này.
Khiến cô biết rằng, phải để người trước mắt không cần cô mới đúng, cô đã nói rất rõ, anh là người kiêu ngạo, dù vừa lòng cô đến đâu nhưng khi bị cô làm mất hết mặt mũi trong bữa tiệc, tất nhiên có hài lòng cũng thành không hài lòng.
Hôm nay gặp mặt, cô lại từ chối. Một nhân vật lớn cao ngạo sẽ không chịu được đối phương suốt ngày làm mặt lạnh.
Người đàn ông đứng trên đỉnh cao, sự kiêu kỳ không cho phép bị từ chối liên tục.
Nhưng cô xem nhẹ Thẩm Kiến Thanh quá, không biết tính tình đối phương thế nào, càng coi thường sự chín chắn của người đàn ông ba mươi tuổi khi xử lý vấn đề. Anh không phải tên nhóc con hai mươi tuổi đầu, không tức đến mất kiềm chế vì nhà gái mới từ chối hai lần.
Anh không tức giận, anh ngồi đối diện vắt chéo hai chân, trông rất bình tĩnh, còn có tâm trạng đùa cô.
“Không giấu gì em, nếu Hồng Kông có người nào xinh đẹp hơn em, tôi sẽ chọn người đó nhưng thật đáng tiếc, tôi tìm một lượt nhưng không tìm được.”
Không ít người khen cô cũng không thiếu người theo đuổi, bất kể là nhiệt tình hay giả vờ, cô nghe rất nhiều nhưng khi Thẩm Kiến Thanh khen, hiếm khi cô Tô thấy ngượng ngùng.
Đúng là gặp quỷ.
Khó trách khó khách! Bảo sao cứ chọn cô! Bảo sao cứ muốn kết hôn với cô!
Tô Miểu đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa buồn bực: “Tôi hiểu rồi, hóa ra do anh Thẩm thấy sắc nổi lòng tham, nhất định phải chọn tôi.”
Cô rất đơn thuần, khờ dại, đáng yêu.
Vì khen cô xinh đẹp mà cô lại rất đơn giản, chuyển từ Thẩm Kiến Thanh sang anh Thẩm.
Thẩm Kiến Thanh giữ phong độ cười cười, mái tóc gọn gàng toát lên vẻ nho nhã, cứ để mặc cô: “Vậy nên em hãy suy nghĩ một chút.”
“Không, tôi nghĩ kỹ rồi.” Trên mặt Tô Miểu chưa hết đỏ do mới xấu hổ xong, kiên trì nói, “Tôi phải lấy người mình yêu, tôi không yêu anh, anh không yêu tôi, thậm chí chúng ta chưa biết rõ quen với đối phương, tác phong nhân phẩm, nếu muốn lập gia đình, tôi muốn tự mình chọn.”
Tình yêu ?
Anh cười không nói gì, thái độ này chọc tức Tô Miểu, buồn bực mà không thể nói. Vì cô biết, con cái nhà giàu không thể tự mình quyết định đối tượng kết hôn, hoặc là người có mối quan hệ làm ăn, hoặc do người quen giới thiệu. Có người may mắn trong hôn nhân sắp đặt gặp được người rất hợp, nhưng có hợp đến đâu cũng không có tình yêu.
Cô đứng lên ra vẻ muốn đi, lại nói: “Mặc kệ anh cho như thế rất buồn cười nhưng anh Thẩm, hôn nhân chiếm vị trí rất quan trọng trong cuộc đời tôi, tôi phải lấy người mình yêu không cần lấy người quyền quý.”
Dù cho anh có khí thế lớn đến đâu, ai ai cũng phải dè chừng, thế lực mạnh mẽ đến mức chú Trang phải khiêm nhường.
Cô cũng sẽ không vì những cái đó mà cúi đầu.
Cô không quên việc chính, liếc mắt nhìn Tô Nguyên Khải ngoài cửa với vẻ mặt u ám, thấy ông đi rồi, giọng nói có chút mềm mỏng: “Anh Thẩm, nếu có thể, anh có thể đi cùng tôi ra nói với ba tôi do anh thấy tôi còn nhỏ tuổi, không thích hợp làm con dâu nhà họ Thẩm không ?”
Thật sự cô không phù hợp để làm vợ anh.
Ngay cả chú Tần cũng nghĩ vậy.
Cô như nhìn anh ra mệnh lệnh, câu nói ý đang xin người khác nhưng lại không có chút cảm giác cầu xin: “Ba tôi ở ngay ngoài cửa, làm phiền anh Thẩm chút nữa khi chào hỏi sẽ nói tôi và anh không thể nào.”
“Cảm ơn anh.”
Thẩm Kiến Thanh chưa kịp trả lời đồng ý hay không đã thấy cô nói thêm “Nhờ vào anh” rồi xoay người rời đi.
Kiêu ngạo như thiên nga đen, khí thế lấn át, ấy không ngờ thiên nga đen dừng ngay cạnh bên ghế anh.
Cô thầm mắng trong lòng, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Ngay lối vào nhà hàng, Triệu Ngôn Uy và Nghiêm Thanh Thanh xuất hiện. Chỉ trách Thẩm Kiến Thanh chọn chỗ quá khéo, ngay gần cửa ra vào, hai bên cửa thủy tinh thấy rõ mọi người qua lại bên ngoài đường.
Cô tiến không được, lùi không xong.
Tam giác tình yêu này rất thu hút sự chú ý quan tâm, ở Hồng Kông nơi có sự xuất hiện của ba người dù không có cánh truyền thông cũng sẽ có khá nhiều người qua đường ở hiện trường xem trực biết. Bọn họ sẽ cầm máy chụp lại cảnh đó và thuật lại ‘tình hình chiến đấu’ hôm nay cho người khác.
Do Tô Nguyên Khải nói hôm nay cô phải khiêm tốn nên giờ phút này cô không đeo trang sức gì hết. Mà ở phía đối lập, Nghiêm Thanh Thanh đeo một trứng chim bồ câu lớn, đè ép cô một cái đầu.
Còn nửa phút nữa, Triệu Ngôn Uy và Nghiêm Thanh Thanh sẽ nắm tay nhau xuất hiện trong nhà hàng, Tô Miểu không biết mình nên phản ứng thế nào. Nếu nói cô rất để ý Triệu Ngôn Uy thì thật sự không có, thậm chí cô không đau buồn không khổ sở, chỉ có tức giận.
Nhưng cô không muốn bị giới truyền thông chế giễu, cô không muốn cái danh xưng ‘Đệ nhất công chúa Hồng Kông’ trở thành gánh nặng, không thể buông cũng không thể giữ.
Giờ cô tránh sẽ bị người khác nói do đau khổ nên không dám đối diện, cô không né gặp sẽ bị người khác lôi chuyện trang phục trang sức ra nói, không nói cô không thiết tha chưng diện vì mất Triệu Ngôn Uy thì nói cô cô đơn một mình, nhìn rất đáng thương.
Thẩm Kiến Thanh cảm giác người bên cạnh dừng bước chân, nghiêng đầu nhìn, đúng lúc cửa nhà hàng được đẩy ra.
Hai người chuẩn bị bước vào là người trong ảnh trên báo.
Ngay lúc đầu cô sắp nổ tung, cánh cửa nhà hàng cuối cùng cũng mở ra.
Tất nhiên Triệu Ngôn Uy và Nghiêm Thanh Thanh cũng nhìn thấy Tô Miểu đang đứng cạnh sô pha, không thể buông tha, gặp thoáng qua sẽ bị nói khổ tâm, không thèm để ý bị nói giả vờ.
Ngược lại Nghiêm Thanh Thanh mở lời trước: “Miểu Miểu, vẫn không có cơ hội nói xin lỗi cậu.”
Không có cơ hội nói xin lỗi cậu nhưng lại có cơ hội quyến rũ bạn trai người khác lên giường.
Tô Miểu cười khinh, không nói gì.
“Miểu Miểu.”
Triệu Ngôn Uy: “Đi ăn một mình à ?”
Tô Miểu không muốn trả lời mà cũng không kịp trả lời.
Cô muốn làm lơ trực tiếp đi đường vòng nhưng không ngờ chỗ bả vai bỗng được bao chọn bởi bàn tay thon dài, tiếng người đàn ông chín chắn nói nhỏ: “Xin lỗi, trả lời tin nhắn xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Anh đứng lên, khí thế lập tức áp đảo, nhờ vóc dáng cao lớn mét chín của anh đã đè ép Triệu Ngôn Uy nửa cái đầu, khó khăn lắm Tô Miểu chỉ chạm được đến ngực anh.
Không chỉ có khí thế mạnh mẽ, sắc mặt nghiêm túc, tuy đã ba mươi nhưng không quá già, ngược lại do sự nghiêm nghị đó mà anh có sức quyến rũ riêng, có sự chín chắn cuốn hút của người trưởng thành, anh rất khéo bắt bài, chỉ thấy anh giả vờ không biết: “Em quen à ?”
Thực ra anh nghe hết tất cả, rõ ràng vừa rồi khi cô đứng cạnh anh, Tô Miểu thấy anh hơi nghiêng người, cô nghĩ anh đã thấy hoàn cảnh khó khăn của mình, muốn để cô tự xoay sở giải quyết.
Dù sao cuộc gặp mặt hôm nay của họ không được vui lắm, anh còn chưa kịp uống cốc cà phê mà phục vụ đã bê lên.
Anh ra mặt giúp cô, điều này khiến Tô Miểu rất ngạc nhiên.
Cô thông minh khẽ nhận bậc thang xuống: “Không biết.”
“Vậy —-”
Ánh mắt anh sâu kín nhìn về phía Triệu Ngôn Uy: “Đừng chắn đường.”
Triệu Ngôn Uy hơi thay đổi sắc mặt, chó khôn biết tránh đường, anh ta bực bội chưa kịp nghiêng người nhường, thân hình người đàn ông cao lớn đã ôm Tô Miểu nhỏ xinh đi ra ngoài, khi đi qua anh ta còn rất tự nhiên thay đổi vị trí của cô, vốn hai người sẽ sượt qua nhau.
Nhưng hiện tại biến thành anh ta và Thẩm Kiến Thanh.
Không biết có phải do cố ý không, căn bản anh ta không tránh nhiều, trên đường đi ra ngoài lúc rẽ ngoặt, Triệu Ngôn Uy sợ bị đụng vào anh, nghiêng người theo bản năng.
Miệng nói ‘Đừng chắn đường’ như so anh với chó.
Anh ta bực tức không tránh, theo bản năng lại tránh, khác gì tự nhận mình là thế.
Triệu Ngôn Uy đang tức giận, Nghiêm Thanh Thanh lại nói: “Anh ta là người ở Bắc Kinh kia sao ?”
“Người Bắc Kinh gì ?” Triệu Ngôn Uy khó hiểu, Nghiêm Thanh Thanh ngạc nhiên: “Hóa ra anh không biết? Có thể Tô Miểu sẽ lấy chồng ở Bắc Kinh, mấy hôm nay báo chí Hồng Kông đều đang đưa tin.”
Sao Triệu Ngôn Uy biết được, mấy hôm nay anh ta không dám lên mạng, tất cả đều mắng anh ta ăn cây táo rào cây sung, có Tô Miểu còn đi tìm tiểu tam, đã thế tìm phải người không bằng Tô Miểu.
Ngay cả nhóm bạn tốt cũng nói anh ta ngốc.
“Ở bên Tô Miểu, nhà họ Tô người ta là gia đình thế lực mạnh, ở Hồng Kông anh ta có thể giúp anh ta dễ dàng giành được quyền thừa kế nhà họ Triệu một cách thuận lợi, ở bên Nghiêm Thanh Thanh, anh ta được gì ?”
“Dáng vẻ, khí chất, có chỗ nào cô ta thắng được Tô Miểu.”
Cho dù Nghiêm Thanh Thanh có ăn mặc cầu kỳ đến đâu, vừa rồi khi cùng đọ nhan sắc với Tô Miểu ăn mặc đơn giản vẫn kém một khoảng lớn.
Triệu Ngôn Uy quay đầu nhìn Thẩm Kiến Thanh, không thể không thừa nhận, khí chất của người này rất tốt, anh ta càng nghĩ càng giận, trong lòng nóng như lửa đốt, anh ta vốn đang chờ cô đến khóc lóc tìm mình rồi thuận theo nhân cơ hội muốn tiến thêm một bước.
Chỉnh đốn lại cái tính công chúa của cô.
Nhưng không ngờ Tô Miểu không đến trách mình, không tức giận mắng anh ta, quay đầu thân thiết với người khác.
Cảm giác kích thích khi vụng trộm đã dần tắt ngấm khi có sự xuất hiện của người thứ tư.
Anh ta càng nghĩ càng giận, vậy anh ta là gì ?
......
Sau khi rời khỏi nhà hàng, xe Tô Nguyên Khải không còn ở đây, Tô Miểu không biết ba đi đâu.
Hiếm hoi lần này cô không quên lời ba nhắc nhở, phải lễ phép: “Anh Thẩm, cảm ơn anh.”
Thẩm Kiến Thanh tự nhiên thu tay lại, thật ra ảnh trên báo màu sắc rực rỡ, ảnh có độ nét phân giải cao, hai người kia có liên quan gì đến cô, Thẩm Kiến Thanh biết rõ vô cùng nhưng anh không hỏi, không nhiều chuyện.
Trong lòng Tô Miểu thầm cảm ơn anh, dù sao mấy hôm nay mọi người đều bàn tán xung quanh việc cô bị cắm sừng, chỉ trỏ như thể việc ngoại tình do nguyên nhân từ phụ nữ.
Cô mới nói xong, Thẩm Kiến Thanh cười khẽ, anh không nói không sao cũng không theo như thường nói không cần cảm ơn mà tiếp tục nói chủ đề vừa nãy đang dở, thực ra không phải chưa nói xong là cô đơn phương rời đi, anh không kịp nói và giờ mới có cơ hội.
Anh nói: “Tôi không thể cho em tình yêu.”
Tô Miểu không ngờ Thẩm Kiến Thanh còn nói chuyện quan trọng này.
Càng ngạc nhiên với sự thẳng thắn của anh.
“Mặc dù không thể cho em tình yêu nhưng tôi có thể cho em một cuộc sống ổn định sau hôn nhân, và cả —–” Thẩm Kiến Thanh hơi dừng lại, đưa mắt nhìn vào trong nhà hàng, “Anh ta không thể cho em sự trung thành nhưng tôi có thể.”
Lúc anh nói mấy lời này, Tô Miểu nhìn theo hướng anh, nhìn biểu cảm của Triệu Ngôn Uy trong nhà ăn. Buồn cười hơn ở trong đó, Nghiêm Xanh Xanh đang kéo anh ta kề sát nhau chụp ảnh mà ánh mắt ngắn ngủi của Triệu Ngôn Uy nhìn ra ngoài chỗ họ.
Ngay lúc hắn nhìn ra đây, Tô Miểu đã thu ánh nhìn lại, trong lòng chán ghét không chịu được, cô bỗng nhớ đến tấm ảnh trên báo, Triệu Ngôn Uy ôm eo Nghiêm Thanh Thanh đứng trước cửa khách sạn hôn say đắm.
Mà lúc đó cô đang làm gì ?
Cô đang trả lời tin nhắn chúc ngủ ngon hắn gửi đến, tin thật rồi để thua thảm hại.
Cô bĩu môi, dáng vẻ có chút đang yêu, do bị Thẩm Kiến Thanh nói không thể phản bác lại, dù sao cũng đã đội nón xanh trên đầu nhưng vẫn muốn vớt vát mặt mũi, tự thấy không thể bị anh xem thường cười nhạo được: “Sự trung thành của anh Thẩm vô dụng với tôi.”
“Nhưng anh Thẩm hẳn có chỗ dùng cho em.” Anh cười, ý tứ không rõ.
Tô Miểu nghe không hiểu, hơi ngơ ngác, chỉ thấy anh lấy thuốc lá từ trong túi, thong thả rút ra một cái: “Hình như hắn chuẩn bị đi ra.”
“Chắc muốn đến tìm em.”
Anh châm thuốc, rít một hơi: “Muốn lên xe của tôi không.”
Tô Miểu muốn từ chối, cô chẳng muốn đi nhờ xe đàn ông nhưng trên kính đen xe Rolls-Royce trước mắt phản chiếu hình ảnh trong nhà ăn, có thể thấy bóng Triệu Ngôn Uy đang đi ra cửa.
Đến thật hả ?
Đến làm gì ?
Mặc kệ làm gì Tô Miểu cũng không muốn lôi kéo nói chuyện với hắn trên đường.
Mấy hôm nay cô đã mất mặt đủ rồi.
Thẩm Kiến Thanh đứng cạnh xe hút thuốc, Tô Miểu bất giác nhớ đến câu của anh khi nãy.
—- nhưng anh Thẩm hẳn có chỗ dùng cho em.
Anh đúng kiểu thâm sâu, kiểu người đàn ông từng trải.
Tô Miểu hít sâu, ở thời khắc mấu chốt Tô Nguyên Khải bắt cô bỏ trang sức, hôm nay cô mặc theo phong cách thanh lịch, cũng phải cảm ơn người ba yêu quý đã ép cô đổi đồ, không thì cô đã có thể đè bẹp Nghiêm Thanh Thanh.
Nếu không phải vừa nãy có Thẩm Kiến Thanh giải vây, cô không có cách nào rời đi một cách toàn vẹn.
Ở đây bắt taxi chỉ tổ bị người ta cười thêm, vẫn nên ngồi lên chiếc xe Rolls-Royce sang trọng của người khí thế mạnh trước mặt đây. Tô Miểu đủ tỉnh để phân biệt thiệt hơn, càng tỏa sáng cô càng có lợi, cô đổi sắc mặt rất nhanh, còn rất sĩ diện nói: “Thịnh tình khó từ chối, vất vả cho anh rồi.”
Thịnh tình khó từ chối, Thẩm Kiến Thanh nói thầm lại mấy từ này, rõ anh chỉ nói một lần.
Cô cần anh giúp còn thể hiện anh không cần giúp.
......
Rolls-Royce khởi hành, Triệu Ngôn Uy chậm một bước.
Tô Miểu nhìn tình hình qua kính chiếu hậu, Triệu Ngôn Uy tức giận đấm vào tay vịn.
Cô không nhìn nữa: “Đưa tôi đến Thủy Loan, tôi sẽ bảo trợ lý đến đón.”
Cô nói trước, người ta qua sông mới chặt cầu còn cô vừa qua sông vừa chặt cầu, vội muốn chết chỉ mong thoát khỏi anh.
“Tôi đưa cô về.” Thẩm Kiến Thanh nói.
“Không cần!”
Tô Miểu khôi phục lại tính công chúa của mình, còn lâu mới cần anh đưa cô về, sao có thể để anh làm việc đó.
Thẩm Kiến Thanh giơ điện thoại lên, mở khung trò chuyện: “Xin lỗi, tôi đã nói với chú Tô.”
Thẩm Kiến Thanh: [Chú Tô, giờ cháu sẽ đưa Tô Miểu về nhà]
Tô Nguyên Khải: [Được, vất vả cho cháu]
Tô Miểu trừng lớn hai mắt, tạm thời không bàn đến hai câu nói này, hai câu trước đó của cuộc hội thoại mới thu hút sự chú ý của cô. Cô lập tức đoạt lấy điện thoại của Thẩm Kiến Thanh, hành động hơi không tốt nhưng cô không để ý được nhiều như thế.
Mấy phút trước.
Tô Nguyên Khải: [Kiến Thanh, nói chuyện sao rồi ?]
Thẩm Kiến Thanh: [Tốt lắm]
Tô Nguyên Khải: [Chú về trước đây, hai đứa cứ từ từ nói chuyện tìm hiểu thêm]
Thì ra lúc nãy anh nói xin lỗi vừa trả lời tin nhắn xong không phải tìm cớ mà là thật.
Tô Miểu bùng nổ, trả điện thoại lại cho anh, ngồi ở ghế sau khoanh tay tức giận, không thèm để ý anh.
Thẩm Kiến Thanh cũng không nói gì, không khí im lặng kéo dài đến khi về nhà họ Tô.
Tô Miểu xuống xe trước, căn bản không nghĩ tới vừa rồi anh đã giúp mình thế nào, công chúa nhỏ không nhớ, lại càng không cần nhớ, vẫn chưa đi xa Tô Miểu chợt nghe thấy tiếng anh nói với Tô Nguyên Khải: “Hôm nay không làm phiền nữa ạ, mai cháu sẽ đến chính thức chào hỏi ?”
Mai ?
Nội tâm Tô Miểu gào thét chói tai, không phải hôm nay đã nói rồi ư ?
Là anh sẽ nói với ba cô, họ không hợp!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


