Người trẻ tuổi trước mặt đây, người có dáng vẻ và khí thế mạnh mẽ này là vị hôn phu gặp vấn đề sinh lý của cô.
—– Thẩm Kiến Thanh ?
Sực tỉnh lại, toàn bộ những ca ngợi và yêu thích vừa rồi biến mất hoàn toàn, chỉ còn sự tức giận.
Là anh. Người đàn ông khiến cô bị Tô Nguyên Khải mắng suốt hai hôm nay.
Là tên đàn ông mà ba mẹ cô khen không dứt lời, khó trách bọn họ chưa bao giờ chủ động nói về vẻ ngoài của anh, có lẽ trong suy nghĩ của họ, mặt mũi không phải thứ quan trọng nhất, căn bản không cần coi nó là điều ưu việt.
Dù anh đẹp trai đi nữa, cô cũng không muốn lấy một người đàn ông ba mươi tuổi.
Cô đánh giá anh và anh cũng vậy.
Người đàn ông ung dung cúi mắt xuống, thậm chí tận dụng thời gian trong lúc cô ngẩn người, đưa chiếc áo khoác đang vắt trên khuỷu tay cho người đàn ông chừng năm mươi tuổi đằng sau, nhìn giống trợ lý đi theo.
Anh khẽ nâng cánh tay lên, khoảnh khắc lộ ra ngoài, nơi cổ tay dưới ánh đèn thủy tinh lóe lên ánh sáng, trong tầm mắt thoáng hiện chiếc đồng hồ Patek Philippe Grandmaster Chime trị giá 210 triệu, toàn cầu chỉ bán ra sáu chiếc.
Thiết kế của mẫu đồng hồ không được tinh xảo cho lắm nhưng nó lại có giá trị sưu tầm rất cao.
Cô từng xem một bài viết, khi nhìn đàn ông, đừng chỉ nhìn vẻ ngoài của họ, hãy nhìn đồng hồ họ đeo là sẽ nhận ra sự khác biệt về gu thẩm mỹ.
Tô Miểu biết chiếc đồng hồ này, vì ngày xưa cô muốn mua tặng cho ba nhưng không mua được.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi anh đưa áo khoác, hương thuốc lá mùi nicotine vương đầu ngón tay kéo cô về thực tại. Khi nhận ra mình vừa vô thức thất thần, vốn đã bực giờ còn bực hơn, nguyên nhân do chính mình.
“Cô Tô, lần đầu gặp mặt.” Thẩm Kiến Thanh khách sáo, vô cùng lịch sự, đối diện với ánh mắt của Tô Miểu, nhẹ nhàng nói: “Không biết cô Tô có thể nể mặt ăn một bữa cơm không ?”
Anh đến với khí thế rất lớn, cấp trên đặc biệt nể mặt anh tổ chức tiệc chào đón, pháo hoa trên cảng bắn vì anh, ngay cả tầng cao nhất của khách sạn Rosewood hiếm khi mở cũng vì anh mà phá lệ. Nhìn là biết không ai dám đắc tội anh.
Tô Nguyên Khải đứng sau sợ cô tùy hứng giở thói vô lý, phản ứng nhanh đồng ý thay: “Cậu Thẩm đã mời, đương nhiên Miểu Miểu có thời gian —-“
Ông vẫn coi thường Tô Miểu quá, chỉ thấy vừa dứt lời.
Tô Miểu hơi dương cằm lên nhìn thẳng vào anh, rất có điệu bộ đại tiểu thư, cô đã sớm quên sạch lúc nãy hứa sẽ không chưng bộ mặt khó chịu với nhân vật lớn, chỉ thấy cô thẳng thừng từ chối: “Anh là Thẩm Kiến Thanh phải không ?”
Thẩm Kiến Thanh, cô gọi thẳng tên anh.
Thẩm Kiến Thanh hơi nghiêng đầu ý bảo, từng cử chỉ nhấc tay đều toát lên phong thái điềm đạm ung dung.
Tô Miểu không để ý mọi người trong bữa tiệc, không quan tâm nói: “Tôi không rảnh.”
Chỉ là tiếng phổ thông không được chuẩn lắm, hơi cứng ngắc nhưng cô vẫn kiên trì dùng tiếng phổ thông nói cho anh biết.
“Miểu Miểu!” Tô Nguyên Khải tức giận
Tô Miểu không thèm nhắc lại, chuyện không muốn kết hôn nghẹn trong họng.
Chú Tần đứng sau Thẩm Kiến Thanh rớt cằm.
Chưa có người nào dám nói chuyện như thế với Thẩm tổng ở Kinh Thành.
Không phải lần đầu ông ta thấy Tô Miểu, từ sau khi quyết định chọn cô làm con dâu nhà họ thẩm, toàn bộ ảnh chụp và tài liệu liên quan được đưa đến văn phòng. Nhưng lần đầu gặp người thật, không ngờ tính tình còn lớn hơn cả những gì báo Hồng Kông đã viết.
Câu trả lời rất ngạo mạn vô lễ nhưng vì vẻ ngoài hoàn mỹ đã giảm bớt tội cô, khiến người khác phải ngạc nhiên như thể thấy một búp bê Tây mở miệng nói chuyện. Có điều búp bê này nói tiếng phổ thông hơi buồn cười, không chuẩn lắm.
Nếu anh là đứa trẻ hơn hai mươi tuổi dễ xúc động, chắc sẽ thấy mặt mũi quan trọng nhất.
Nhưng anh đã ba mươi tuổi, thấy cô ngang ngược kiêu ngạo, anh không tức giận cũng không trách cứ, rất trưởng thành nói, thay mọi người giảm bớt xấu hổ: “Do tôi suy nghĩ không toàn vẹn, lần đầu gặp mặt chọn trường hợp lớn như hôm nay đã dọa em rồi.”
“Đợi hai ngày nữa, tôi sẽ tự mình tìm em xin lỗi.”
Ý trên lời cô có thể đi.
Anh sẽ không tiếp tục ngăn cô lại.
Tô Miểu đi thì đi, trước khi đi cô còn liếc mắt nhìn anh một cái, nén giận.
Trong thoáng chốc chạm phải ánh mắt anh, hoa hồng và tuyết tùng xen lẫn nhau.
Anh cúi đầu nhìn cô công chúa ngạo mạn, có thể thấy vợ sắp cưới của anh tính tình kiêu ngạo, đàn ông rất khó hầu hạ.
Đang nghĩ vậy cô đã quay người để lại bóng lưng hoàn mỹ.
Từ khách sạn Rosewood ra, sắc trời đã tối, trên cửa khách sạn tráng lệ xuất hiện bóng dáng màu đỏ xinh đẹp, dáng người lưu loát, khuôn mặt đẹp khiến người qua đường ngỡ ngàng.
Ngay khi chiếc giày cao gót màu đỏ buộc dây bên trái bước lên xe, khóe mắt thấy ở cửa khách sạn, trên bãi cỏ dưới ánh sáng màu cam của đèn đường hắt lên, chiếu sáng bóng tượng vàng nhỏ lấp lánh. Rolls-Royce không hiếm nhưng cảnh tượng đó thu hút ánh nhìn.
Hiếm ở chỗ, bên cạnh chiếc xe Roll-Royce là một hàng mười chiếc xe Audi biển công vụ, thấy rõ để mở đường cho chiếc Roll-Royce kia. Ở Hồng Kông, người có thể khiến xe công vụ ra mặt dẹp đường chắc hẳn là rồng giữa loài người, nghĩ lại màn bắn pháo hoa trên cảng hôm nay, nghĩ đến người đàn ông trên tầng kia.
Cô bỗng thấy hồ đồ, tự nhiên cho rằng anh ta đeo chiếc đồng hồ kia là thể hiện gu thẩm mỹ.
Giờ mới hiểu ra, người cần xe công vụ mở đường, đeo Patek Philippe chỉ cho có mặt mũi thôi.
......
Về đến nhà đã hơn mười một giờ đêm.
Hiển nhiên mẹ Tô đã biết chuyện hôm nay, kéo tay Tô Miểu đến ghế sô pha ngồi, nói rất nhiều, cuối dùng dịu dàng khuyên: “Con không nên giở thói làm mất mặt cậu Thẩm trước nhiều người như thế, không lễ phép.”
Từ nhỏ đến lớn gặp qua nhiều trường hợp như hôm nay, cô biết mình vừa rồi vô lễ do được nuông chiều, đối với gia đình họ Tô, họ Thẩm hay cả với chú Trang đều không đúng. Nhưng cô thật sự không muốn ngoài mặt thì tuân theo nhưng trong lòng chống đối, nếu đã không muốn lấy thì giả vờ vui vẻ làm gì chứ.
Cô không làm được, không muốn khiến mình uất ức.
Không lễ phép, vậy thế nào mới là lễ pháp, khiến bản thân tủi hờn mới là lễ phép ư ?
Từ lúc ngồi xuống đến giờ mẹ Tô đều nói những lời chỉ trách, họ trách mắng cô vì Thẩm Kiến Thanh, cô càng khó chịu, tức giận không vui. Bình thường cô là bảo bối của họ cơ mà, chỉ vì tên đàn ông kia mà bỏ sức mắng cô mấy lần.
Cô chỉ không muốn lấy người nhiều tuổi, cái này có gì sai ?
“Hơn nữa cậu Thẩm đẹp trai thành thục, con đã gặp rồi không lẽ không thay đổi chút tâm ý nào ?” Mẹ Tô thử hỏi.
“Gặp rồi con cũng không muốn lấy, tuổi tác cách xa như thế, ba năm một thế hệ.” Tô Miểu vươn ba ngón tay, “Con và Thẩm Kiến Thanh cách nhau ba thế hệ, dù sao ai thích cưới thì cưới, con sẽ không lấy chồng.”
Mẹ Tô không nói được, lấy ra con bài cuối cùng chưa mở: “Ba con rất tức giận gọi cho mẹ bảo con đợi ba về nhà, không cho con về phòng trước, nếu mẹ nói con không nghe thì để ba con nói.”
Tô Nguyên Khải tức giận.
Trong lòng Tô Miểu giật thót, thoạt nhìn ngày thường Tô Nguyên Khải chiều chuộng cô vô điều kiện nhưng khi thực sự tức giận vẫn dọa sợ người khác. Tô Miểu tự an ủi mình, tức giận thì tức giận, để ông ấy mắng nhiều chút sau đó chuyện cho qua thôi.
Xe vừa dừng lại, Tô Nguyên Khải chưa bước vào cửa, Tô Miểu chợt nghe tiếng giận dữ của ông: “Cục xá xíu kia đâu ?”
Châu Giang tam giác châu có câu: “Sinh ra miếng xá xíu còn hơn sinh ra mày”
(Đây là kiểu chửi nghĩa: đứa con vô dụng, sinh ra chỉ tổ phí công, thà sinh ra cục thịt (xá xíu) còn có ích hơn. Câu này ý chỉ có đứa con gái như Tô Miểu không nên thân, thịt xá xíu ăn còn ngon, còn Tô Miểu chỉ biết chọc Tô Nguyên Khải tức chết thôi.)
Mẹ Tô nhanh chóng đứng dậy đến trước mặt ông ngăn đón, không để ông tìm Tô miểu, ý bảo ông đừng có hung ác như thế, đừng dọa Tô Miểu: “Được rồi được rồi, có chuyện gì từ từ nói.”
Nhưng rất dễ dàng nhận thấy Tô Miểu bị dọa rồi, vốn muốn trộm lên tầng lại bị Tô Nguyên Khải quát dừng lại.
Cô dừng bước chân, sau khi bình tĩnh, mắt đỏ: “Ba quát dữ làm gì ?”
“Miểu Miểu.” Mẹ Tô quay lại nháy mắt với cô, đứng ra hòa giải: “Con ở trước mặt nhiều người cư xử như thế với cậu Thẩm là không đúng, con mau xin lỗi ba nhanh lên.”
“Nói gì đi nữa, cậu Thẩm là khách quý của chú Trang, khách quý của Hồng Kông, về tình về lý con đều không nên —–“
“Khách quý gì chứ.” Tô Miểu nhìn Tô Nguyên Khải với đôi mắt đỏ hoe, cô và Thẩm Kiến Thanh vốn chưa từng gặp mặt, nếu không phải vì mối quan hệ hợp tác vững chắc thì Tô Nguyên Khải đã không đồng ý nhanh như vậy. Ở đất Hồng Kông này số lượng trai gái nhà giàu liên hôn vì lợi ích kinh doanh có rất nhiều, “Ba tưởng con không biết sao, nói là khách quý của chú Trang nhưng thật ra chắc chắn mọi người đã thỏa thuận ngầm việc gì đó, không thì sao có thể để con lấy người ở nơi xa vậy chứ, bắt con lấy tên già đó. Rõ ràng ba đang bán con gái vì lợi ích, ba là người không có tim —-“
“Nói linh tinh!” Mấy từ bán con gái lấy lợi ích khiến Tô Nguyên Khải tức giận thêm, ông còn không biết Tô Nguyên Khải đây phải đến mức đấy, gằn giọng, “Nếu ba thật sự muốn bán con gái thì đối phương phải có của cải tài sản nhiều đến mức nào mới đủ cho năng lực tiêu của con.”
Đúng rồi, cả cái Hồng Kông này có ai không biết bản lĩnh tiêu tiền của cô công chúa khó hầu hạ nhà họ Tô.
Không có một món trang sức nào dù lộng lẫy đến đâu, dù là món xa xỉ phiên bản giới hạn thế giới đi nữa cũng không thể nằm yên trong tủ quá một giờ. Chỉ cần trong thành phố, trên thế giới xuất hiện bất cứ món trang sức hoặc triển lãm nào thì đều rơi vào tay cô.
Cô không quan tâm dù tốn nhiều tiền bao nhiêu.
Không chỉ như thế, cô còn thích mua đảo.
Trong thành phố, trên thế giới chỉ cần có đảo nhỏ nào được bán ra, nếu có thể lấy về tay, cô tuyệt đối sẽ không bỏ.
“Đến giờ ba thấy con vẫn không hiểu tại sao ba lại chọn nhà họ Thẩm, nói về gia thế, nhà bọn họ ở Kinh Thành, tổ tiên đều là những nhân vật lịch nổi tiếng, có chỗ dựa vững chắc hơn bất kỳ gia tộc nào ở Hồng Kông, thanh danh và tiếng tăm ngang ngửa nhau mặc dù khoảng cách hơi xa.”
“Con hỏi ba tại sao không chọn một người ở đây cho con, ở đây có tên công tử nào đến tuổi lấy vợ mà không lăng nhăng gian xảo? Chính con đã tự mình chọn, ba có ngăn cản con không? Kết quả con chọn thằng nhà họ Triệu thế nào.”
“Con cứ nhất định muốn nói đến lợi ích, thì đó cũng không phải bán con gái lấy lợi như con nghĩ. Đó là hợp tác vui vẻ, ba có dự án ở Kinh Thành, cậu ta muốn nhà họ Thẩm đánh vào thị trường bên này, mang đến rất nhiều dự án mới nhưng tuyệt đối không giống như con nghĩ. Dù quan hệ có tốt đến đâu, thân thiết đến đâu thì phải có lợi ích đi cùng mới có thể lâu dài được. Ba cắm rễ ở Kinh Thành, con qua đó không phải có chỗ dựa thì sao ?”
“Những người khác ở nhà họ Thẩm ba không dám chắc nhưng ba dám đảm bảo cả đời này Thẩm Kiến Thanh sẽ không làm chuyện phản bội con, cũng sẽ không để con phải trải qua những sóng gió như mấy ngày trước, truyền thống ông bà tổ tiên còn đó. Nhìn người, trước nói hoàn cảnh, sau nói nhân phẩm, con vừa gặp Kiến Thanh, dáng vẻ dáng người, cách nói năng cử chỉ có gì kém cái thằng nhà họ Triệu kia. Tóm lại người ba chọn luôn tốt hơn người con tự chọn.”
Tô Nguyên Khải không phải người dễ giao con gái như vàng như ngọc cho người khác, ông rất vừa lòng về người này: “Ba đã điều tra Thẩm Kiến Thanh, không có tin gì về mấy ong bướm xung quanh, không có mấy mối quan hệ tình nhân các thứ, giữ mình trong sạch.”
Ông nói xong lời khuyên nhủ, nói hết những gì có thể nói.
Ai ngờ, Tô Miểu buông một câu khiến Tô Nguyên Khải tức điên lên: “Đó là do anh ta bị bất lực! Chứ không phải anh ta giữ mình trong sạch, báo Hồng Kông đã nói rõ rồi, không cứng được! không cứng được! không cứng được!”
Tô Nguyên Khải phát bực, nhịn lại cảm xúc nóng giận: “Con bớt xem mấy cái tin tức linh tinh đó lại, cuộc hôn nhân này trừ khi người bên nhà họ Thẩm không muốn, không sẽ không có chuyện con được bỏ. Ba đã hẹn Kiến Thanh tối mai đi ăn tối, con ngoan ngoãn đến đó xin lỗi người ta cho tử tế, nếu để ba phát hiện con dám đùa giỡn giở trò, đừng trách ba xử lý con.”
Tô Miểu không muốn đi, vừa định mở miệng từ chối bỗng nhớ trong bữa tiệc khi nãy anh đã nói sẽ dành thời gian đến nhận lỗi, nói năng hùng hồn thế giờ nghĩ lại đó là dấu hiệu của cuộc gặp gỡ tiếp theo.
Trốn không được, cô ngoan hơn: “Được ạ.”
Vậy gặp đi.
......
Trên đường đến khách sạn Rosewood, một chiếc Rolls-Royce lướt qua.
Bên trong xe im ắng đến lạ, Thẩm Kiến Thanh ngồi ngay ngắn ở ghế sau, khẽ khép mắt một lát, đài phát trong xe không phát nhạc, hiếm khi thấy nó không phát tin tức tài chính kinh tế mà lại phát những tin tức giải trí ở Hồng Kông.
Thực ra họ nghe không hiểu tiếng Quảng Đông lắm nhưng may có thể chuyển sang tiếng phổ thông.
Trong xe vang lên tiếng cười thảo luận của hai người dẫn.
“Nghe tin gần đây nói cô chủ nhà họ Tô sẽ lấy chồng ở Kinh Thành, với tình tính khó chiều của cô ấy không biết nhà họ Thẩm ở bên đó có thể chăm sóc được không? Nhỡ may tính khí bộc phát có khi nào nhà họ Tô phải từ Hồng Kông chạy đến Kinh Thành để giải quyết mớ rắc rối gây ra không.”
“Việc đó không cần anh quan tâm, giờ điều tôi muốn biết là người nào đó họ Triêu có đang hối hận vì bắt cá hai tay không, vốn có thể được làm rể nhà giàu nhưng lại gây họa ầm ĩ khắp nơi, làm mất hết mặt mũi của hai nhà Nghiêm – Triệu.”
“Có điều trước khi nhà họ Thẩm chọn đối tượng không tìm hiểu qua ư, cố tình chọn một tổ tông khó chiều như thế. Nghe nói trong một tháng đổi hơn mười quản gia riêng, có người hỏi lý do, cô ta bảo trong lúc dọn dẹp phát ra tiếng ồn ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô ấy.” Tiếng cười của nữ MC vang vọng, “Nhưng lúc đó đã là một giờ chiều, người khác ăn xong đều đi ngủ trưa.”
Trong lời nói của người dẫn có ý chế nhạo, lấy Tô Miểu làm đề tài để hấp dẫn người nghe. Chú Tần đã ở trong giới nhiều năm, những nơi khác có lẽ được chứ nếu ở Kinh Thành, không ai dám lấy nhà họ Thẩm ra để nói.
Chú Tần tắt radio hỏi: “Kiến Thanh, hôm nay gặp cô Tô xong thấy thế nào ?”
Người ngồi sau không nói gì, từ trước đến nay anh không thích bình luận về người khác.
Chú Tần im lặng một lúc, đứng ở góc độ Thẩm Kiến Thanh tự hỏi sâu sắc, thực ra tính cách của Tô Miêu không quá hợp với Thẩm Kiến Thanh, anh cần một người phụ nữ dịu dàng biết chăm sóc chứ không phải người như Tô Miểu, nói năng yểu điệu, lúc không vui sẽ không thèm quan tâm trường hợp xung quanh, trước mắt mọi người giở giọng, bị chiều đến ngang ngược.
Chú Tần tự hỏi xong: “Cô Tô có vẻ khó chiều, cần suy nghĩ lại chọn người khác không ?”
Nói xong những lời này, chú không nhận được đáp án.
Vì có điện thoại gọi đến phá vỡ không gian yên lặng.
Cúi đầu nhìn, tên người gọi: Thẩm Triết Mậu.
Đôi mắt hẹp dài của Thẩm Kiến Thanh khẽ động, tay cầm điện thoại thoáng dùng sức, ước chừng khoảng mấy giây sau mới bấm nhận, xe tiếp tục chạy, chú Tần nâng tấm vách ngăn lên.
Khi tấm ngăn được kéo lên, chú Tần như vô tình nhìn qua thái độ của Kiến Thanh, không biết do anh không quan tâm hay đang nghĩ gì đó. Giống như chuyện họ mới bàn không phải về đối tượng anh sẽ kết hôn trong tương lai mà đang đàm phán lợi ích trên thương trường.
Chú Tần hỏi lại mình, chẳng lẽ không đúng.
Từ di động truyền đến tiếng ho khan của ba Thẩm.
“Gặp mặt chưa ?”
Rõ đang nói chuyện cùng ba ruột, không biết còn tưởng đang báo cáo tiến độ công việc vì khi họ nói chuyện không có cảm giác thân thiết như người nhà. Đôi mắt hẹp của Thẩm Kiến Thanh sâu như không đáy, trong trẻo mà lạnh lùng, anh trả lời xa cách: “Gặp rồi.”
“Lần này con đến tìm để bàn chuyện liên hôn cho nhà họ Thẩm, ba thực sự rất vui. Trong ba đứa chỉ có con là người hiểu ba nhất, biết mấy năm nay nhà họ Thẩm không thiếu cái gì, chỉ thiếu quan hệ với bên Hồng Kông. Nếu con có thể giúp nhà họ Thẩm đứng vững trên đất Hồng Kông, coi như đã hoàn thành giấc nguyện bấy lâu nay của ba.” Thẩm Triết Mậu gằn ho, nói tiếp, “Đợi sau khi hôn nhân của con được quyết định xong xuôi, con bé bước chân vào nhà mình, ba anh em con thử tiếp quản công ty, ba già rồi không sống được lâu nữa, mấy hôm nữa lại phải đi hóa trị —–”
Hiển nhiên Thẩm Kiến Thanh không muốn nghe ông nói về bản thân, những tình cảm cha con còn sót lại chút ít không biết bị tiêu hao hết từ bao lâu, anh ngắt lời: “Yên tâm, tôi sẽ ổn định mối quan hệ với bên này.”
Trong đó, mối quan hệ ổn định và bền chặt nhất là liên hôn.
Khi mới đến, tuy nói đoàn người lớn nhưng anh mất khoảng một tháng, hao tổn không biết bao tâm huyết, dùng không ít tài chính và mang theo khá nhiều tài nguyên đến Hồng Kông mới đổi được sự coi trọng bên ngoài.
Không còn cách nào khác, tài nguyên nhà họ Thẩm rất lớn và mạnh nhưng tất cả đều ở Kinh Thành.
Chỉ cần qua được khu Phúc Điền, Thâm Quyến. Anh không cần phải bỏ ra một khoản lớn thế nữa.
Đèn đường chiếu qua cửa kính xe rải xuống những vệt sáng vụn vặt, phản chiếu lên gương mặt người đàn ông. Khuôn mặt anh được bao phủ trong tối trong sáng, rất vừa vặn.
Điện thoại đặt qua một bên, anh cầm thuốc lá trong tay, mùi thuốc lá tỏa ra tràn ngập trong xe. Chất nicotine dễ khiến người nghiện, đây là thứ duy nhất anh nghiện. Trong lúc rảnh rỗi hoặc nghỉ ngơi anh sẽ dung túng cho bản thân buông thả.
Nghiện nicotine là thú vui ít ỏi của anh.
Nhớ lại câu hỏi của chú Tần trước khi nhận điện thoại.
Đổi người khác ?
Đổi thế nào được đây.
Trong đầu tự hiện lên gương mặt của cô gái, cô rất xinh đẹp nhưng nhưng nếu dùng từ phụ nữ để hình dung thì chưa đủ, cô chỉ là cô bé ‘chưa dứt sữa’ mà thôi.
Cho dù cả người cô phát ra sự không hợp với anh nhưng về thân phận, cô là người thích hợp nhất để chọn liên hôn.
Không đổi được, mà cũng không thể đổi, bỏ qua chuyện đầu tư ở Hồng Kông, anh đã tiêu tốn khá nhiều trên người Tô Miểu. Không phải tiền bạc mà là thời gian, phải biết rằng đối với người kinh doanh, thời gian còn quan trọng hơn cả tiền bạc.
Người kinh doanh còn thế, huống chi là anh.
Anh là một thương nhân coi trọng lợi ích đến mức cực đoan, không nói thủ đoạn chỉ cần kết quả. Từ lúc chọn vợ đến quyết định đến Hồng Kông lần này, anh chỉ cho mình một tuần nhưng yêu cầu lợi ích phải thu về phải gấp đôi.
......
Tối hôm sau.
Tô Nguyên Khải tự mình lái xe đưa Tô Miểu đi, không để cô có cơ hội trốn. Đến nơi, Tô Nguyên Khải nói: “Ngoan ngoãn nói xin lỗi với cậu Thẩm nghe không, nói hôm qua do tâm trạng con không tốt, nghe chưa ?”
Trước khi đến cô mặc váy dài rực rỡ, đeo đầy trang sức kim cương, nhìn muốn khoa trương thế nào đủ thế đấy, cực kỳ xa hoa lãng phí. Nhưng bị Tô Nguyên Khải ép đi thay đồ, tháo toàn bộ trang sức xuống.
Chiếc váy dài lộng lẫy, những món trang sức kim cương giờ đây biến mất, chỉ còn bộ đồ màu đen, quần bò phối với đôi boot ngắn, đôi chân dài cân đối thon đẹp, khoác thêm chiếc áo da nâu ngắn, từ eo nhỏ đến mông, đường cong chữ S hấp dẫn vô số ánh mắt người qua đường.
Gọn gàng thoải mái, tóc dài xõa ra tung bay theo gió mỗi khi bước chân.
Tô Miểu vừa bước vào nhà hàng, bên trong trang hoàng theo phong cách cổ điển, Thẩm Kiến Thanh quay lưng về cửa, vẫn kiểu tóc ba bảy như trước, bóng mượt gọn gàng, áo vest giày da, đôi chân cao quý vắt chéo, trên tay anh không cầm những thiết bị công nghệ như điện thoại, ipad.
Mà là vật dành cho người lớn tuổi, anh cầm báo đọc.
Tô Miểu bĩu môi, ấn tượng về anh càng già hơn.
Cúi đầu xuống nhìn, Tô Miểu muốn cướp lấy tờ báo đó.
Vì báo trên tay anh thấy rõ tiêu đề tin tức cô bị cắm sừng mấy ngày nay.
# Cậu ấm Triệu cõng gái trẻ đi ăn cỏ non, khiến bạn gái bị đội mũ xanh # (Tiếng Quảng Đông)
(Cậu ấm Triệu ăn vụng sau lưng bạn gái khiến cô ấy bị cắm sừng)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


