Màn đêm buông xuống, Hồng Kông rực rỡ ánh đèn.
Nhạc jazz nhẹ nhàng và tao nhã vang vọng trong phòng tiệc.
Tất cả các nhân vật quyền quý, danh môn thế gia đều tụ họp trong đại sảnh mang phong cách cung đình châu Âu cổ điển. Họ lượn lờ giữa chốn danh lợi, trong bầu không khí nghiêm túc bỗng vang lên tiếng nói nhỏ.
“Đồ điên —–“
Tô Miểu mắng xong vứt điện thoại xuống bàn.
Trên màn hình hiện rõ tiêu đề mới nhất.
#Cục trưởng Tô của Bộ quản lý đất đai dạo này không ra ngoài, cũng chẳng đi mua sắm, không phải bận đi khảo sát ở Hồng Kông. Có phải đang đau khổ vì tình, không chấp nhận được chuyện trâu nhà ăn vụng cỏ xanh không ?#
(Cục trưởng Tô của Bộ quản lý đất đai dạo này không ra ngoài, cũng chẳng đi mua sắm, không phải bận đi khảo sát ở Hồng Kông. Có phải đang đau khổ vì tình, không chấp nhận được chuyện trâu nhà ăn vụng không ?)
Dạo gần đây truyền thông Hồng Kông ngày càng đưa tin lung tung, mấy hôm nay nơi nơi đều là tin tức của cô, lan rộng khắp chốn, khí thế ngất trời.
Nguyên nhân gây ra do mấy ngày trước tên bạn trai cũ yêu được một năm của cô ngoại tình, con giáp thứ mười ba chính là đối thủ một mất một còn từ nhỏ đến lớn của cô – Nghiêm Thanh Thanh. Ảnh hai người ở khách sạn bị phóng viên chụp được, hôm sau không thấy ai có chút hối hận, thậm chí Nghiêm Thanh Thanh còn đăng tấm ảnh chung.
#Tình yêu theo ý trời#
Mẹ nó chứ, Tô Miểu chửi thầm: Đồ cũ bỏ đi còn yêu cho được.
Cúi đầu nhìn tin tức lần nữa, vẫn tức không chịu được.
Bộ quản lý đất đai, mấy từ này, đến nay Tô Miểu thấy chỉ có truyền thông Hồng Kông mới nghĩ ra được. Nguyên nhân trong đó do Tô Miểu chỉ biết đi dạo phố mua sắm, không làm việc, cô đã đi qua tất cả các ngã tư và mọi nẻo đường ở đây, nên mới nói cô là cục trưởng bộ đi nghiên cứu địa hình.
Trâu nhà ăn vụng cỏ xanh.
Khen cho báo chí lại nghĩ ra được cái tên tổ hợp sắc bén, niềm vui mới của Triệu Ngôn Uy tên Nghiêm Thanh Thanh – cỏ xanh, cỏ xanh*. Dạo gần đây, mọi người trong giới đặt biệt danh cho hai người đó, chị cỏ xanh, anh ăn cỏ xanh.
(*) Chỗ này tác giả có chơi chữ từ tên nhân vật, trong tên Nghiêm Thanh Thanh có chữ Thanh, cũng có nghĩa là xanh.
“Ra ngoài bị nói, không ra ngoài cũng bị nói.”
Tô Miểu tức nói, càng nghĩ càng không thoải mái: “Do bị cắm sừng nên thành ra Tô Miểu không giữ được đàn ông phải không ?”
Cô bị cắm sừng trở thành chuyện cười, hơn nửa người trên đảo chế giễu và mong chờ phản ứng của cô, cô biết mọi người đang rất để ý mình nên hôm nay khi tham dự tiệc rượu, Tô Miểu mặc bộ trang phục sang trọng, không điểm nào chê.
Không có chút tâm trạng đau lòng, trước sau như một, phô trương nhất có thể, thể hiện khí chất tuyệt vời như thể đây là sân nhà của mình.
Nhà điều chế hương đỉnh nhất Hồng Kông đã đích thân làm nước hoa riêng cho cô. Cô mặc bộ váy dạ hội nhung đỏ cổ điển cao cấp trên người, váy dài đến mắt cá chân ôm trọn đường cong trên người. Cô thoải mái phô bày vóc dáng tuyệt mỹ, thân hình ưu mỹ, không ái dám dùng ánh mắt khinh nhìn cô.
Chiếc váy đỏ càng làm nổi bật làn da trắng nõn như lòng trắng trứng mới bóc vỏ. Trên cổ đeo viên kim cương xanh ‘Trái tim biển cả’ có giá hàng tỷ đồng, cùng chiếc vòng kim cương bao quanh chiếc cổ thiên nga trắng ngần thon dài, dưới ánh đèn thủy tinh tỏa sáng chói lóa.
Trang sức quý được cô đeo mới thể hiện giá trị của nó.
Cô thoải mái an nhàn lắc lắc ly rượu, lơ đãng.
Chẳng sợ chuyện xấu xảy ra, cô vẫn là công chúa được chiều như trước, cả đảo này không ai không biết cô con gái nổi tiếng của nhà họ Tô.
Tô Miểu thờ ơ nghe những lời chúc mừng liên tục của mọi người xung quanh, ba Tô đứng bên cạnh khách sáo cười đón nhận, không ai dám nói cô không lễ phép, vì không ai dám đắc tội với cô công chúa này.
Duy chỉ có Tô Nguyên Khải.
Ông ấy đứng bên cạnh, nói nhỏ: “Không lễ phép, người ta đến chúc mừng con, con lại không đáp lại người ta.”
Chỉ nghe thấy tiếng cười kiêu ngạo của cô: “Con đáp lại cái gì ?”
“Ba giới thiệu cho con một lão già không vợ không con còn hơn tận mười tuổi, còn muốn con cười đồng ý á? Con không làm được.” Cô đã mở miệng nói là không ngừng, rất bực dọc: “Nói chung ba đừng hy vọng nữa, con sẽ không lấy. Đến giờ ngay cả ảnh chụp người ta thế nào ba cũng không cho con xem, chắc mặt không cân xứng, dáng người xấu, mắt nhỏ, mũi tẹt, miệng như cái lạp xưởng, mập béo, thấp lùn tè.”
Tuần trước vừa biết mình bị cắm sừng, hôm qua lại biết tin mình bị đính hôn.
Như trường hợp trước đó, cảm ơn cánh đưa tin Hồng Kông đã có bài để cô biết được.
Ba Tô thấy khó chấp nhận: “Không —-“
“Tất nhiên không rồi.” Tô Miểu nghĩ đến cái tin kia, chớp mắt cười đầy duyên dáng, tin kia viết như thế nào nhỉ ?
Tô Miểu cẩn thận nhớ lại. À, nhớ ra rồi.
#Con gái nhà họ Tô lấy chồng xa làm dâu vào giới quý tộc ở Kinh Thành! Chú rể bị đồn ‘chưa từng yêu ai + bất lực’, chuyện phòng the gây chấn động giới thượng lưu!#
Cô cười giả dối: “Bởi vì cao thấp gầy béo không phải khuyết điểm nữa rồi, không cương được mới là vấn đề.”
Dù cho chuyện ngoại tình hay việc lớn lấy chồng, cô đều biết từ trên mạng.
Càng không nghĩ đến về người chồng sắp cưới, cái đầu tiên cô biết không phải mặt mũi trông thế nào mà là chuyện anh ta không có khả năng sinh lý.
Vậy nên, sao có thể!
Sao cô có thể lấy một người đàn ông chưa từng gặp mặt, lại còn là lão già lớn hơn cô mười tuổi bị liệt dương.
“Từ nhỏ con đã lớn lên ở đây, lúc nào lại đi tin mấy bài báo viết giật tin linh tinh.” Chuyện này không nên thảo luận nhiều nữa, ông ấy quay lại nói: “Ba từng gặp người ta rồi, con tin ba, người chững chạc đáng tin hơn kẻ phụ tình họ Triệu kia. Người nhà họ Thẩm là lựa chọn tốt.”
Tô Miểu nghe không nổi, vào tai trái ra tai phải, cô chỉ biết Tô Nguyên Khải quyết tâm muốn để cô lấy người đàn ông không được kia, Tô Miểu thấy bực mình vì mãi đến hôm nay cô vẫn chưa thấy qua hình hài của người nhà họ Thẩm đó.
Phản kháng không tác dụng, Tô Miểu không còn tâm trạng, không tiếp tục phản ứng lại ba Tô.
Tô Nguyên Khải cũng dừng lại, không chấp nhặt nói mãi chuyện này, không khuyên gì thêm chỉ bảo: “Được rồi được rồi, bữa tiệc hôm nay do chú Trang đặc biệt sắp xếp đấy—–“
Chú Trang, bữa tiệc này ?
Mấy từ này thật khó tin.
Vì thân phận nhạy cảm nên ông ấy không chủ động tổ chức tiệc.
Nghe ba lấy chú Trang ra nói khiến cô không thể dừng dở tính tình, Tô Miểu có thể không cho ba mặt mũi nhưng chú Trang đối xử với cô vô cùng tốt, huống chi đây là lần đầu chú tổ chức tiệc, không muốn để chú ấy tức giận: “Biết rồi biết rồi, tiệc của chú Trang, một lát nữa con đảm bảo sẽ không tỏ thái độ với mấy nhân vật lớn nữa được chưa ?”
Tô Miểu nói vậy nhưng không thèm để ý Tô Nguyên Khải, cô vẫn đang thấy không vui vì chuyện đính hôn.
Bỗng có tiếng ‘Bụp’ vang lên gây động tĩnh không nhỏ. Trong thoáng chốc phòng tiệc sáng rực như ban ngày vụt cái tối tăm, khó lắm mới thu hút sự chú ý của Tô Miểu đang chán nản, cô chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất bên tay phải.
Tấm kính thủy tinh lớn lờ mờ phản chiếu hình ảnh ngược của chiếc đèn chùm pha lê, đứng ở chỗ này có thể quan sát toàn bộ cảng Victoria. Ngoài cửa sổ, pháo hoa liên tiếp nổ rộ trên
mặt biển, không ngừng nối đuôi nhau.
Từ nhỏ cô đã xem rất nhiều lần bắn pháo hoa ở cảng Victoria, không có gì ngạc nhiên.
Nhưng giờ phút này không hiểu sao có chút muộn phiền.
Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần, hai chữ ‘phiền muộn’ không dính dáng đến cô.
Rõ ràng cô biết nỗi buồn phiền này từ đâu mà đến, ‘đầu sỏ gây tội’ là lão già kia, nhớ không nhầm thì ông ta ở Kinh Thành, cô đơn không kiếm được vợ ở đó nên đến Hồng Kông kiếm người.
Loáng thoáng có người tụ tập ở cửa sổ bên này, một số người tai to mặt lớn quen thuộc, họ không hề chen chúc để xem pháo hoa mà đứng rất ngăn nắp theo thứ tự, tay nâng rượu và thảo luận về màn bắn pháo hoa đột ngột.
Có người nói: “Hôm nay là ngày gì mà ở trên tổ chức tiệc còn bắn pháo hoa trên cảng, địa điểm ở tầng tiệc sang trọng, có vẻ đoàn người không nhỏ.”
Ở cảng chỉ bắn pháo hoa vào các ngày Tết âm lịch, ngày lấy lại được Hồng Kông hoặc vào các đêm giao thừa. Giờ nhân vật lớn kia đến, cảng phá vỡ quy định bắn pháo hoa để đón tiếp.
Mà đại sảnh tiệc ở tầng cao sang trọng này, mọi người đều biết không mở cửa cho bên ngoài. Dù có quyền thế hay gia thế, nhà giàu cũng không ai được mở rộng cửa. Ngay cả Tô Miểu, hôm nay là lần đầu tiên được bước vào đây.
Chỗ này không bán vì thể diện của chú Trang mà vì nhân vật thần bí kia.
Có thể để chú Trang đứng ra chủ trì, suy cho cùng rất hiếm.
Muốn biết ở đất Hồng Kông này, còn ai khác khiến chú Trang – người nắm một nửa trời ở đây phải hết sức tận tâm tận lực như thế, và cũng khiến nhà họ Tô – thế lực nắm nửa trời còn lại, Tô Nguyên Khải phải đến sớm và chờ ở đây.
Pháo hoa bắn liên tục, trong lúc đó chú Trang đến, ông xấp xỉ tuổi Tô Nguyên Khải, hai người quen nhau từ nhỏ, tuy hai mà một, tiếng Tô Miểu vang lên trước “Chú Trang.”
Trang Thịnh cười nói: “Miểu Miểu đã gặp công tử nhà họ Thẩm chưa ?”
Từ lúc bắt đầu vào đây, các khách khứa đều đến nói chúc mừng, Tô Miểu không thấy có chỗ nào đó không đúng. Nhưng giờ phút này chú Trang chủ động nói đến vị kia nhà họ thẩm, còn chỉ đích danh nhắc đến họ, hỏi cô gặp mặt chưa, cuối cùng Tô Miểu cũng thấy lạ chỗ nào đó, tại sao lại hỏi cô như vậy —–
Cô quay sang nhìn Tô Nguyên Khải, ông ấy không nhìn cô.
Cô hiểu rồi, hóa ra tiệc này để cho cô!!
Suy nghĩ vừa mới nhen nhóm, chưa kịp để cô chất vấn. Bỗng có tiếng xôn xao vang lên, cánh cửa lớn kiểu Âu vốn đang đóng chặt được mở rộng sang hai bên để chào đón nhân vật có một không hai của tối nay, người mà ngay cả chú Trang và nhà họ Tô lép vế hào quang.
Dường như tất cả mọi người biết người đến tối nay là ai, chỉ có Tô Miểu không biết.
Chú Trang vội xoay người, thậm chí không kịp nói tạm biệt, bóng người đã chen đến trước cửa.
Nhưng doanh nhân vốn máu mặt ở Hồng Kông giờ đây cũng đang hạ mình xuống chen chúc đứng ngay ngắn trước cửa Âu, giống như ai cũng muốn giành lấy chút sự ưu ái từ nhân vật lớn này, được nói chuyện đôi ba câu để lần sau khi tham dự những buổi tiệc khác có thể thản nhiên buông một câu: “À, anh nói người kia ư, tôi từng may mắn được nói chuyện mấy câu.”
Tầm mắt Tô Miểu bị hấp dẫn theo, ít khi thấy trận địa lớn như thế.
Sự tò mò không được thỏa mãn bởi giữa đám người xung quanh, người đến bị vây quanh như trăng được các vì sao nâng đỡ, căn bản không thể thấy gì. Chỉ thấy thấp thoáng bóng lưng cao lớn, vững chắc, nhìn kỹ hơn còn thấy mấy vệ sĩ mặc vest đứng ngay cửa, như thể người đến là một vị khách quý quan trọng.
Giống lãnh đạo đến kiểm tra, muốn kín đáo nhưng lại thu hút nổi bật ở mọi nơi.
Tô Miểu không có tâm trạng, bắt lấy Tô Nguyên Khải: “Ba, tên già kia cũng đến ạ ?”
Tô Nguyên Khải lại trả lời một nẻo, nhấp ngụm rượu vang: “Không phải con không biết dáng vẻ Kiến Thanh ra sao ư? Tối nay, hai đứa có thể gặp nhau.”
“Bảo sao nói đưa con đến tham gia tiệc rượu giải sầu.” Tô Miểu tức giận, khó chịu khi bị coi như con cờ, lửa giận rực cháy trong lòng: “Hóa ra bày mưu con.”
Mượn cái cớ này để sắp xếp cô gặp Thẩm Kiến Thanh, cố tình bày vẽ trường hợp long trọng, mời chú Trang, mời các nhân vật lớn đến. Đến lúc đó trong bữa tiệc muốn ép cô không được thể hiện sắc mặt khó chịu trước nhiều người.
Nhưng Tô Nguyên Khải đã xem thường Tô Miểu, chỉ thấy cô đặt chiếc ly chân dài xuống, dáng vẻ muốn rời đi và không quan tâm mọi người đang bắt đầu dồn về hướng nào đó, lại càng không để ý mọi người hay nhân vật lớn kia đang làm gì.
Hoàn toàn quên vữa nãy đã đồng ý với Tô Nguyên Khải không làm chuyện mất mặt.
Cô ngang ngạnh thế đó, lúc vui còn dễ nói chuyện, dễ thương lượng.
Khi không vui, mấy lời hứa hẹn đều thành phế liệu.
Cô nhấc tà váy dài, giày cao gót chuyển hướng, hùng hổ xoay người bước đi, tính công chúa nói đến là đến, tức giận nói lại: “Con nói rồi, con không gặp, cũng không lấy, nếu muốn con lấy trừ khi cảng Victoria được chuyển đến Kinh Thành —–“
Nói xong, cô quay người, mùi hương hoa hồng không tầm thường theo hành động của cô tỏa ra giữa không trung.
Chỉ trong chớp mắt.
Nếu chậm hơn một giây có thể cô đã bước ra thẳng cửa.
Cũng may, thời gian vừa kịp lúc, trong nháy mắt khi cô vừa xoay người, Tô Miểu chợt nghe có tiếng bước chân, giọng nói trầm thấp, không nhanh không chậm: “Cô Tô, xin dừng bước.”
Giọng trầm ấp có từ tính, không quá già dặn cứng ngắc, ngược lại hơi ấm áp.
Cô dừng bước thầm nghĩ ai có gan lớn dám bảo cô dừng.
Cô nghiêng đầu nhìn lại, trong đồng tử đen láy phản chiếu bóng người đàn ông đã bảo cô dừng bước. Giữa đám người vây quanh, anh như vầng trăng sáng được bảo vệ bởi các ngôi sao, bước ra nổi bật, thong thả nhàn nhã bước về phía này, tùy ý vắt áo khoác trên tay.
Qua khóe mắt, cô thấy đôi chân dài đang sải bước, tỷ lệ hoàn mỹ.
Dù đã từng gặp nhiều người đẹp, trẻ có, già có, khí chất có, nội hàm có nhưng chưa bao giờ gặp người như này.
Dừng từ đẹp trai ưa nhìn để miêu tả anh chắc không đủ một phần mười để diễn tả vẻ ngoài ấy.
Dùng từ nho nhã quý ông để nói về anh, về khí phách quanh người như đang bất kính với thần linh.
Nhưng nếu nói anh nghiêm túc, lại không có.
Tất nhiên đi mấy bước đã đến trước mặt cô. Anh đứng đó, không khí như ngột ngạt, cảm giác quanh người toát ra biên giới xa cách. Rõ ràng trong đôi mắt sâu thẳm chứa tình nhưng có chút lạnh lùng, khiến người khác không dám vi phạm, không dám đắc tội.
Là ai ?
Một đám người phía sau, chú Trang đứng đầu.
Hóa ra là nhân vật lớn kia.
Cô từng thấy và cũng gặp qua không ít nhân vật lớn nhưng trong ấn tượng của cô, những người có thể đứng ra chỗ cao một mình không ai trẻ tuổi cả, ít cũng phải năm sáu mươi tuổi, phải đấu tranh nửa đời người mới đổi lại được một cái nhìn kính trọng, cho nên để có khí thế rất tàn bạo, nửa đời trước không rực rỡ gì.
Cho đến vừa rồi, cô vẫn giữ suy nghĩ đó.
Không ngờ người trước mặt còn khá trẻ, dáng điệu đã lớn như vậy.
Ngay cả chú Trang cũng phải khiêm nhường mấy phần, cô không dễ dàng đắc tội, quan hệ trong giới thượng lưu vốn không nên rút dây động rừng, không nhất thiết rước lấy chuyện không vui.
Cô thu hồi ánh mắt, khuôn mặt thả lỏng, không so đo hai chữ ‘dừng bước’ vừa nãy.
Cô phải đi, không muốn gặp người kia.
Ai ngờ, Tô Nguyên Khải ở phía sau nói: “Miểu Miểu, còn không mau chào Kiến Thanh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


