Anh cái gì?
Tô Đề mãi mà không nói ra được.
Cô chỉ dùng đôi mắt trong veo ươn ướt ấy nhìn thẳng vào người đàn ông đang bình thản, ung dung.
Trong mắt người đàn ông thoáng hiện ý cười, anh thì thầm hai chữ: “Cô gái ngốc.”
Ngay sau đó, anh rút một tờ khăn giấy, lật bàn tay nhỏ mềm mại của Tô Đề lại, rồi đặt tờ giấy vào lòng bàn tay cô.
Cảnh tượng này lọt vào mắt người tài xế ngồi ở ghế trước, trong lòng ông ấy dấy lên sóng to gió lớn.
Ông ấy là tài xế được nhà họ Vinh đào tạo chuyên nghiệp và đã đi theo ngài Vinh nhiều năm, ông ấy chưa từng thấy anh gần gũi dễ gần đến thế. Ngay cả khi đối diện với mấy vị trưởng bối trong nhà họ Vinh, ngài Vinh cũng chưa từng hạ mình.
Tối nay, vì một cô gái, anh không chỉ nhường ghế riêng, mà còn hạ mình lau tay cho cô.
Người tài xế vô cùng chấn động, lòng khó mà bình tĩnh lại được.
Bên này, vệt đỏ ửng trên vành tai Tô Đề đã không kiểm soát được mà lan đến tận gò má.
Cô nắm chặt tờ khăn giấy, rụt tay về, cúi gằm mặt lẩm bẩm: “Để tôi tự làm.”
Vinh Thiệu Đình khẽ xoa nhẹ đầu ngón tay, trong lúc nhắm mắt dưỡng thần, khóe môi anh đã cong lên một đường cong rất nhỏ.
Khoảng nửa tiếng sau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)