10 giờ rưỡi đêm.
Tô Đề và Vinh Thiệu Đình rời khỏi hội quán.
Dưới màn đêm dày đặc, ba chiếc xe nối đuôi nhau chạy về phía Vịnh nước cạn Repulse.
Nói đúng hơn, không phải là nắm tay.
Chỉ là mu bàn tay cô được bao trọn trong lòng bàn tay anh, theo kiểu tay lớn bọc lấy tay nhỏ.
Hơi ấm truyền đến, giống như một sự che chở thật đặc biệt.
Nửa tiếng sau, Vịnh nước cạn Repulse.
Lúc chiếc xe từ từ dừng hẳn, Tô Đề đã ngủ thiếp đi.
Đầu cô cứ gật gà gật gù, ngủ say sưa không chút phòng bị.
Tài xế định lên tiếng thì đã bị ánh mắt của anh ngăn lại.
Ông ấy không dám nói thêm, bèn tháo dây an toàn rồi lặng lẽ xuống xe.
Cửa xe tự động đóng lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Ok

-250407.png&w=256&q=75)