Cái dáng vẻ chẳng có xíu tiền đồ này của Tưởng Thầm khiến Tô Đề không nhịn được, phải véo mạnh vào eo anh ấy một cái.
Nhưng tên cậu ấm này chẳng thèm đếm xỉa.
Hôm nay, anh ấy thà bỏ cái eo này cũng phải bắt tay được với Vinh Thiệu Đình.
Tô Đề cười khẩy, khẽ nói với người đàn ông: “Đây là anh họ của tôi, Tưởng Thầm.”
Vinh Thiệu Đình không hề tỏ vẻ bề trên, bắt tay với anh ấy bằng thái độ rất hòa nhã: “Hân hạnh, cậu Tưởng.”
Tưởng Thầm kích động đến mức suýt thì quỳ rạp xuống.
Vậy mà Vinh Thiệu Đình lại nói “hân hạnh” với anh ấy, cậu ấm cảm thấy nửa đời sau của mình có thể đi ngang* ở Cảng Thành rồi.
(*) "Đi ngang" (横着走) là một thành ngữ, ý chỉ có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, không sợ ai.
Nửa sau của buổi đấu giá.
Tô Đề không còn tâm trí nào để xem, tâm trí cô gần như đã bị người đàn ông bên cạnh cuốn đi mất rồi.
Nghĩ kỹ lại, cô cũng không biết mình đang nghĩ gì, chỉ là không tài nào tập trung được.
Còn chưa đầy 20 nữa là buổi đấu giá tối nay sẽ kết thúc.
Một luồng hơi thở ấm nóng chợt phả vào vành tai cô.
Vì cả hai cùng lúc nghiêng về phía đối phương nên đã vô tình phá vỡ khoảng cách xã giao thông thường.
Tô Đề nuốt nước bọt, lặng lẽ lùi về sau một chút: “Tạm thời thì không có, còn ngài Vinh thì sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Truyện hay
-495035.jpg&w=256&q=75)

