Bên ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh.
Tô Đề gấp áo vest lại, lòng phơi phới đẩy cửa xuống xe.
Cô đi vòng qua đầu xe, ngoảnh lại nhìn vào trong xe qua cửa sổ đã hạ xuống.
Người đàn ông với dáng ngồi thẳng thớm mà ung dung, ánh mắt vẫn chưa từng rời khỏi người cô.
Một lát sau, anh mở lời, không hiểu sao giọng nói lại mang theo sự cưng chiều: “Vào trong đi. Có gì muốn nói, tối nay nói cũng không muộn.”
Câu nói này có nghĩa là tối nay anh chắc chắn sẽ tham gia buổi đấu giá.
Thời xưa có Chu U Vương đốt lửa hiệu trêu chư hầu.
Còn thời nay, những hành động này của anh cũng chẳng khác là bao.
Bên ngoài cửa xe, tài xế đi tới: “Ngài Vinh, bây giờ mình về ạ?”
Tài xế là trợ lý của Lâm Tông.
Thấy Tô Đề đã đi xa, anh ta mới dám bước lên hỏi.
Tài xế đã theo Lâm Tông nhiều năm nên đương nhiên cũng tiếp xúc không ít với Vinh Thiệu Đình.
Trong ấn tượng của anh ta, ngài Vinh là một quý ông thực thụ nhưng đồng thời anh cũng thực sự lãnh đạm.
Lịch lãm là tiêu chuẩn đối nhân xử thế của anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)