Người đàn ông nghe tiếng lẩm bẩm của Tô Đề, khóe môi khẽ cong, nụ cười hiểu ý lướt qua.
Anh đã quen với tính cách của cô nên chẳng buồn tranh luận mấy chuyện vặt vãnh với cô làm gì.
Không gian lặng im trong chốc lát.
Vinh Thiệu Đình rút ra điếu thuốc, gương mặt tuấn tú ẩn sau làn khói mỏng trở nên mơ hồ và sâu xa.
“Cô định lưu lại ở Cảng mấy ngày?”
“Khoảng hai ngày, chắc ngày kia về.” Tô Đề cong mắt cười, làm như vô tình hỏi: “Còn ngài Vinh thì sao?”
Người đàn ông khẽ nhả khói, ánh mắt dịu dàng, giọng cũng chậm rãi: “Giống cô, ngày kia về Bình Giang.”
Mắt Tô Đề sáng bừng lên.
Trong lòng hơi vui.
Vài hôm trước anh không có ở Bình Giang, cô cũng ngại chẳng dám chủ động nhắn tin cho anh.
Anh khẽ nhếch môi, giọng trầm thấp vang lên: “Chuyện gì mà khiến cô vui vậy?”
Rõ ràng là anh biết mà còn cố tình hỏi.
Tô Đề đáp là không có gì, rồi cúi đầu uống trà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)