Chiếc Bentley giảm tốc độ, từ từ dừng lại trên lối vào biệt thự số 53.
Lúc này, Tô Đề đang bị ép phải ngắm mưa.
Lúc ra khỏi nhà trời chỉ mới âm u, vẫn còn vài tia nắng len lỏi qua kẽ mây.
Ai mà ngờ được chỉ trong 20 phút, mưa đã trút xuống xối xả như vậy.
Cô định chạy về biệt thự số 77 nhưng mưa quá lớn, chỉ trong nháy mắt, chiếc áo chống nắng đã ướt hơn nửa.
Cô thử gọi cho Tưởng Thầm nhưng cũng như lần trước, vẫn không thể kết nối.
Cô định gọi cho mẹ hoặc cô, nhưng suy đi tính lại một hồi lại thôi.
Hôm nay ở nhà họ Tưởng, buổi chiều chỉ có hai người giúp việc ở lại.
Tài xế và cả quản gia đều đã được cử đến nhà hàng tổ chức tiệc mừng thọ vào ngày mai để giám sát và phụ giúp sắp xếp.
Mà các bậc trưởng bối hai nhà vẫn đang bàn chuyện, nếu tùy tiện gọi điện, có khi lại làm mọi chuyện rối tung lên, tự dưng gây thêm phiền phức.
Tô Đề nép vào bên cột cổng nhường đường, vừa ngước mắt lên thì xe đã dừng lại, cửa sổ sau từ từ hạ xuống.
Bên cửa sổ, thứ đầu tiên hiện ra là gương mặt sặc sỡ của Lâm Tông.
Ánh mắt cô khẽ dời đi, bóng hình cao ráo cao quý ở phía trong khiến Tô Đề có cảm giác hoang đường như không biết đây là thời nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)