“Tần Nghị cũng muốn đi Hồng Kông ạ?”
Trong phòng khách, Tô Đề tiện tay đặt hộp quà xuống, khó hiểu nhìn bố mẹ.
Bố Tô cúi đầu nhấp trà, vẫn giữ cái điệu bộ tôi đây là chủ gia đình, quyết không thèm đếm xỉa gì đến cô.
“Con không mở ra xem thử quà Tiểu Tần tặng à?” Mẹ Tô thì lại dán mắt vào chiếc hộp nhỏ, ánh mắt ánh lên nụ cười hài lòng: “Thằng bé này, mấy năm không gặp mà vẫn chu đáo, biết điều như xưa.”
Quả thực Tô Đề chẳng có hứng thú mở quà.
Cô chỉ lặp lại câu hỏi: “Mẹ à, sao anh ấy lại đi cùng chúng ta thế?”
“Dù sao trên xe vẫn đủ chỗ, thằng bé đi cùng, hai đứa có bạn có bè, chẳng phải tốt quá rồi còn gì.”
Tô Đề thầm nghĩ, tốt nỗi gì chứ, cô và Tần Nghị chỉ là quan hệ xã giao đơn thuần. Nói với nhau chưa được ba câu là đã rơi vào im lặng, ngượng ngùng rồi.
Vả lại, Tần Nghị đang để ý Hạng Tình, cô phải biết đường mà tránh chứ.
Vẻ mặt Tô Đề trở nên thờ ơ, hứng thú với chuyến đi Hồng Kông cũng vơi đi quá nửa.
Tô Đề “ồ” một tiếng, cô cũng chẳng thèm liếc hộp quà, chỉ chào một câu rồi lên lầu sắp xếp đồ đạc.
Mẹ Tô nhìn theo bóng con gái, trầm ngâm nói: “Ông nói xem, có phải Tần Kiến Lễ muốn gán ghép Tần Nghị với con gái mình không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)