10 giờ sáng hôm sau.
Phạm Diệp giới thiệu hai người với nhau, người kia là trưởng phòng Chiêu thương của khu phố thương mại.
“Cô Tô, khu Ba của phố Mã có một dãy cửa hàng vừa mới mở, diện tích đa phần từ 50 đến khoảng 10 mét vuông. Để tôi dẫn cô qua đó xem thử nhé?”
Tô Đề đồng ý: “Vâng, vậy làm phiền ông rồi.”
Trên đường đi, Phạm Diệp không kìm nổi tò mò, cứ hỏi tới tấp: “Cái tiệm hoa của em định đầu tư bao nhiêu? Có nguồn nhập hoa chưa?”
Tô Đề giơ điện thoại lên đỉnh đầu để che nắng.
Cô liếc anh ấy một cái, nhếch môi: “Em đã bảo với anh rồi, không phải em kinh doanh.”
Phạm Diệp: “Chẳng phải em có cổ phần sao? Em suy nghĩ đi, cho anh góp một chân với.”
Tô Đề: Hửm? Sao tự dưng lại có người mang tiền đến tận cửa thế này?
Phạm Diệp thấy vẻ mặt Tô Đề có vẻ lung lay, bèn cười xun xoe: “Không đùa em đâu, vừa hay gần đây trong tay anh có một chút tiền...” Bla bla bla.
Những lời sau đó, Tô Đề chẳng nghe lọt tai câu nào.
Toàn bộ sự chú ý của cô đều dồn vào câu nói “trong tay có một chút tiền”.
Khi đến khu mặt bằng mới mở ở khu Ba, Tô Đề vừa nhìn đã chấm ngay cửa hàng số 03 ngay mặt tiền.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)