Từ nhỏ đến lớn, Ứng Quân đã nghe không ít những lời khen ngợi kiểu này. Theo lý mà nói, ít nhất cô cũng có thể đối đáp lại một câu "cảm ơn" một cách dễ dàng.
Nhưng chẳng hiểu sao, có lẽ là do mấy lần trước từng chịu thiệt thòi ngoài miệng. Bây giờ đột nhiên nghe được lời khen ngợi thẳng thắn như vậy từ Diệp Gia Hoài, chút kiêu kỳ của người con gái tận sâu trong lòng Ứng Quân bỗng chốc bị kích thích.
Đầu óc nóng lên, cô đỏ mặt lí nhí đáp: "Tôi biết rồi."
Lời vừa thốt ra khỏi miệng hoàn toàn không qua não, đến khi phản ứng lại thì cô mới bắt đầu hối hận. Ứng Quân liếc nhìn gương mặt mang ý cười như có như không của Diệp Gia Hoài, vội vàng chữa cháy: "Cảm ơn chủ tịch Diệp đã khen, ngài cũng rất đẹp trai."
Diệp Gia Hoài không để câu nịnh nọt gượng gạo thiếu thành ý này rơi vào khoảng không, anh hùa theo lời cô: "Vậy tôi cũng cảm ơn lời khen của cô Ứng."
Ứng Quân cười gượng một tiếng: "Ngài đừng khách sáo."
Bùi Tế Xuyên đi theo Diệp Gia Hoài bao nhiêu năm nay, đừng nói là trong quan hệ yêu đương, ngay cả khi ông cụ ở nhà vung gậy đòi đánh, anh ta cũng chưa từng thấy sếp mình phối hợp và dễ nói chuyện đến vậy. Đứng nghe hai người họ kẻ xướng người họa, trong đầu Bùi Tế Xuyên chợt nảy ra một cụm từ vô cùng lạc quẻ với Diệp Gia Hoài - tán tỉnh, trêu ghẹo.
"Ngài Diệp, vậy tôi xin phép xuống trước." Bùi Tế Xuyên rất biết nhìn sắc mặt, nhận ra khung cảnh này không còn thích hợp để mình tiếp tục nán lại.
Diệp Gia Hoài gật đầu, lại nhìn sang Ứng Quân, ung dung đưa tay chỉ về phía chiếc sô pha phía sau cô: "Ngồi đi."
Đợi anh ngồi xuống, Ứng Quân mới ngồi vào phía đối diện.
Diệp Gia Hoài nâng tay pha trà, tráng cốc, rót trà… Một quá trình rườm rà phức tạp nhưng anh lại thực hiện trơn tru như nước chảy mây trôi, vô cùng thuận mắt. Gọi đó là một môn nghệ thuật cũng chẳng ngoa.
"Uống trà không?" Diệp Gia Hoài hỏi.
"Không cần đâu ạ, nước lọc là được rồi." Ứng Quân xua tay, thầm nghĩ, cô làm sao dám uống trà anh rót chứ.
Ứng Quân nhìn về hướng Bùi Tế Xuyên vừa rời đi, ngập ngừng lên tiếng: "Chủ tịch Diệp, quần áo… ngài không cần kiểm tra lại sao?"
Diệp Gia Hoài lặng lẽ thở dài. Lẽ nào trong lòng cô, anh thực sự sẽ vì một bộ quần áo mà sư tử ngoạm há miệng đòi tiền cô chắc? Anh đẩy cốc nước bốc khói nghi ngút tới trước mặt cô, mặt không biến sắc đáp: "Tế Xuyên sẽ kiểm tra."
"Vâng, được ạ." Ứng Quân nói tiếng cảm ơn rồi bưng cốc lên. Dòng nước với nhiệt độ vừa phải chạm vào môi, trượt qua đầu lưỡi, đọng lại chút dư vị ngọt ngào.
Lúc ngồi xuống đầu óc cô đang lơ mơ rối bời, đến khi định thần lại mới nhớ ra bản thân vẫn còn một bữa tiệc tối phải chạy vội đi. Mặc dù cũng chẳng muốn đi cho lắm, thậm chí so với việc ngồi đây cùng Diệp Gia Hoài thưởng trà nghe mưa còn khiến cô thấy phiền chán hơn.
Nhưng dù sao cũng đã nhận lời rồi. Nếu cô không đi, bà ta lại chạy đến chỗ ông bà ngoại mách lẻo. Cả hai bên đều là củ khoai lang phỏng tay.
Ứng Quân uống miếng nước nhuận họng, vừa ấp ủ xong từ ngữ định mở miệng xin phép rời đi trước thì điện thoại của Diệp Gia Hoài lại reo lên.
"Tôi nghe điện thoại đã." Anh nói.
"Vâng, được ạ."
Giọng nói trầm thấp vang lên cách cô chỉ vài bước chân. Nội dung cuộc gọi là chuyện công việc, nghe có vẻ vô cùng nghiêm túc và lạnh nhạt. Ứng Quân cúi đầu nhìn điện thoại, chuẩn bị gọi xe trước.
Người ở đầu dây bên kia chẳng rõ đã phạm phải lỗi gì mà chọc anh bật cười lạnh một tiếng: "Nếu đến cả những vấn đề đơn giản như vậy mà cũng không kiểm tra ra được, vậy cái ghế này ngài cũng không cần ngồi nữa đâu, làm báo cáo xin nghỉ hưu sớm đi là vừa."
Ngữ điệu lơ đãng bâng quơ, nhưng lời thốt ra lại sắc lạnh và tuyệt tình.
Ứng Quân vểnh tai lên nghe, ngón tay đang lướt trên màn hình khẽ khựng lại. Cô thầm cắn răng may mắn, cũng may đây không phải sếp của cô. Nhập điểm đến vào ứng dụng xong xuôi, vòng tròn chờ đợi cứ xoay vòng hết vòng này đến vòng khác.
Ứng Quân thoát ứng dụng, chuyển sang nhắn tin cho Tô Lệnh Nghi trước: "Đường hơi kẹt, con có thể sẽ đến muộn một chút."
Tin nhắn vừa gửi đi đã lập tức có hồi âm.
"Không vội, mẹ đợi con, đi đường chú ý an toàn nhé."
Ứng Quân chỉ nhìn lướt qua, không trả lời lại.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua. Mặc áo khoác nán lại quá lâu trong căn phòng bật lò sưởi ấm áp, khó tránh khỏi cảm giác nóng bức. Hai bên thái dương của Ứng Quân đã lờ mờ có dấu hiệu rịn mồ hôi.
Quần áo thu đông mặc vào cởi ra đều bất tiện, thêm vào đó chắc cô cũng chẳng ngồi lại lâu, Ứng Quân ngẫm nghĩ một lát rồi vươn tay cởi hai chiếc cúc trên cổ áo. Cổ áo mở rộng đến tận xương quai xanh, vừa vặn để lộ ra chiếc cổ thon dài. Luồng gió mát mẻ lùa vào trong, vệt ửng đỏ trên mặt cô cũng nhờ thế mà tản đi không ít.
Cuộc điện thoại của Diệp Gia Hoài vẫn chưa kết thúc.
Những lời lưu manh mà Thư Lạc Nhất từng lải nhải bên tai bỗng nhiên đồng loạt ùa về. Cô còn học đi đôi với hành mà liên tưởng thẳng lên người Diệp Gia Hoài. Tinh thần thả lỏng, suy nghĩ cũng bắt đầu trở nên táo bạo, thậm chí còn lờ mờ có xu hướng mất kiểm soát.
Ứng Quân hít sâu một hơi, tự cảnh cáo bản thân phải mau chóng kìm hãm lại những ý nghĩ viển vông ngày càng nóng bỏng này. Cô mất tự nhiên chớp chớp mắt. Vừa định dời tầm nhìn, nào ngờ ngước lên đã chạm ngay phải ánh mắt anh.
Lúc này nếu giả vờ như không thấy thì ngược lại càng giống như cô đang làm chuyện mờ ám. Ứng Quân xốc lại tinh thần, nhoẻn miệng cười với anh. Chẳng đợi anh phản hồi, cô đã làm như không có chuyện gì mà quay đầu ngắm nhìn màn mưa ngoài cửa sổ.
Làm vậy trông rất tự nhiên, cô thầm nghĩ.
Hành động lạy ông tôi ở bụi này của cô mang theo chút nét trẻ con. Diệp Gia Hoài cong môi, trong mũi bật ra một tiếng cười khẽ.
Người ở đầu dây bên kia khựng lại, còn tưởng mình đã nói sai điều gì.
"Xong chưa?" Diệp Gia Hoài nhíu mày hỏi.
"Vẫn chưa ạ." Giọng báo cáo khô khan bên tai lại bắt đầu vang lên.
Diệp Gia Hoài kìm nén sự thiếu kiên nhẫn để nghe tiếp, nhưng ánh mắt lại chưa từng dời khỏi người Ứng Quân.
Rõ ràng là anh cố ý. Gương mặt nhìn nghiêng đang cố tỏ ra bình tĩnh của cô gái nhỏ thực sự quá đỗi thú vị. Làm người ta nhịn không được muốn trêu chọc một phen.
Ứng Quân làm sao đoán thấu được ý đồ của Diệp Gia Hoài, cô chỉ nhận ra anh đang nhìn mình. Sự chột dạ quấy phá, Ứng Quân nắm chặt cốc thủy tinh, nhấp từng ngụm nước nhỏ, cố gắng dùng cách này để tiếp thêm chút can đảm cho bản thân.
Cánh môi hồng hào ướt đẫm ánh nước long lanh, cô theo thói quen vươn đầu lưỡi liếm nhẹ khóe môi.
Nhịp thở của Diệp Gia Hoài chợt trở nên nặng nề hơn vài phần. Huyệt thái dương giật giật, tâm trí vốn đang tỉnh táo bỗng chốc bị sắc hồng diễm lệ kia xâm chiếm hơn phân nửa.
Báo cáo trong điện thoại vừa vặn kết thúc, đang đợi chỉ thị tiếp theo từ anh.
Thế này là sao đây? Tự vác đá đập vào chân mình à? Loại trải nghiệm này đối với anh mà nói vẫn là lần đầu tiên, huống hồ lại còn xuất phát từ một cô gái nhỏ.
Diệp Gia Hoài vừa thấy mới lạ vừa buồn cười. Anh quay lưng lại, day day sống mũi, để trái tim tĩnh lặng lại trong hai giây. Khi cất lời, chút dấu vết thất thần ban nãy đã bay biến sạch, giọng điệu lại trở về với vẻ trong trẻo lạnh lùng như thường lệ.
Đợi anh gọi xong điện thoại thì đã là năm phút sau. Lúc Diệp Gia Hoài ngồi xuống đối diện, Ứng Quân đang ngẩn ngơ nghĩ xem bao giờ cơn mưa này mới tạnh.
"Xin lỗi, để cô đợi lâu."
"Không sao ạ."
Miệng thì nói vậy nhưng thực sự không còn thời gian để chậm trễ nữa. Ứng Quân đặt cốc xuống, ngập ngừng nhìn anh: "Chuyện là… chủ tịch Diệp, tôi…"
Diệp Gia Hoài chú ý tới nét mặt khó xử của cô, những khớp tay đang nâng chén trà khẽ khựng lại, anh hỏi: "Lát nữa cô còn có hẹn à?"
Ứng Quân giật mình kinh ngạc. Sao anh biết cô định nói gì?
Lúc gọi điện ban nãy Diệp Gia Hoài đã nhìn thấy Ứng Quân liên tục xem giờ mấy lần rồi. Mấy lần tiếp xúc trước đây, ngoại trừ lần đi làm việc ra thì đa số cô đều để mặt mộc.
Vậy nên hôm nay ăn diện lộng lẫy thế này cũng là để đi gặp người đó sao? Trời mưa to thế này, có ai đủ sức khiến cô mặc kệ mưa gió cũng phải đi gặp bằng được cơ chứ?
"Vâng, đúng vậy ạ." Ứng Quân gật đầu, mang theo chút áy náy nói: "Ngại quá, chủ tịch Diệp, hôm nay không thể tiếp chuyện ngài rồi, chắc tôi phải về trước."
Vừa nói, tay cô vừa nắm chặt quai túi xách bên người.
Diệp Gia Hoài không nói được, cũng không bảo không. Nhìn dáng vẻ vội vã của cô, anh chỉ thấy tâm trạng bỗng trở nên bực bội khó hiểu.
Anh lạnh lùng cười nhạt một tiếng: "Cô Ứng bận rộn quá nhỉ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
