Ứng Quân thực sự là một người mù phương hướng.
Lúc xe chạy vào tầng hầm, cô đã kịp quan sát kỹ tòa nhà ẩn mình trong màn mưa này. Bầu không khí toát lên vẻ trang nghiêm tĩnh mạc. Nhìn dọc theo con đường vừa đi qua, nơi này chẳng giống những câu lạc bộ giải trí xa hoa lộng lẫy, mà giống với những trung tâm hội nghị thường xuất hiện trên bản tin thời sự hơn.
Dọc hành lang, ngoại trừ những bức tranh treo tường khác nhau, mọi thứ còn lại đều xấp xỉ như đúc. Trong mắt Ứng Quân, chúng gần như giống nhau như lột.
Bùi Tế Xuyên dẫn cô rẽ qua mấy khúc ngoặt. Ứng Quân bắt đầu lo lắng không biết lát nữa mình có tìm được đường ra không. Cô bước sát theo sau Bùi Tế Xuyên, chỉ sợ lỡ sẩy chân một nhịp là sẽ mù tịt lối ra.
Lại qua một khúc ngoặt nữa, khi cô bước xuống bậc thang, khung cảnh trước mắt rốt cuộc cũng đổi khác.
Đó là một sự thay đổi hoàn toàn khác biệt. Ứng Quân thậm chí còn hoang mang không rõ mình đã bước sang một tòa nhà khác hay chưa. Những tấm kính sát đất trải dài, bao quanh là một rặng trúc xanh mướt. Cảnh quan bên ngoài cửa sổ được thiết kế vô cùng tinh xảo, bất kể nhìn từ góc độ nào trong phòng cũng đẹp tựa một bức bích họa.
Ở Bắc Thành, Ứng Quân rất hiếm khi nhìn thấy trúc. Có một khoảnh khắc, cô còn lầm tưởng mình đã quay về vùng sông nước Giang Nam. Những cành trúc lắc lư dữ dội trong cuồng phong bão táp, bị đè rạp xuống rồi lại bật lên dai dẳng, khiến người ta bất giác sinh lòng kính sợ trước thiên nhiên.
Bên ngoài mưa sa bão táp, bên tai lại văng vẳng những bản nhạc cổ điển du dương đan xen cùng tiếng mưa rơi. Một lớp kính dường như đã phân tách khung cảnh trước mắt thành hai thế giới riêng biệt.
Thu hồi tầm mắt, Ứng Quân lơ đãng ngước lên, vừa vặn va thẳng vào đôi con ngươi sâu thẳm kia. Cô thoáng sững người, thầm nghĩ, anh nhìn mình từ lúc nào vậy?
Dẫu khoảng cách ngày một thu hẹp, ánh mắt Diệp Gia Hoài vẫn không hề dời đi. Bị anh nhìn chằm chằm đến mức mất tự nhiên, Ứng Quân cúi đầu tự kiểm tra lại trang phục của mình. Rất đoan trang lịch sự mà, anh cứ nhìn mãi làm gì thế.
Ngượng ngùng đưa tay vén lọn tóc vương bên tai, cô khẽ rụt mặt sâu hơn vào cổ áo. Hành động rụt rè tựa đà điểu giấu đầu kia rơi trọn vào mắt Diệp Gia Hoài khiến nụ cười nơi khóe môi anh càng thêm sâu sắc.
Mới xa nhau có vài ngày mà da mặt dường như lại mỏng hơn rồi.
Sảnh tiếp khách không quá lớn, chỉ cần đảo mắt là có thể nhìn thấu từ đầu đến cuối. Tính từ lúc cô bước xuống bậc thang cho tới khi dừng bước trước mặt anh, bất kể là sự rung động thất thần trước cảnh sắc tuyệt mỹ, hay cái mím môi trong vô thức của cô, tất thảy đều bị anh thu trọn vào tầm mắt.
Cô nhóc hôm nay có ăn diện.
Dường như đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy dáng vẻ Ứng Quân xõa tóc. Khí chất càng thêm phần dịu dàng nhưng chẳng kém bề kiên cỏi, vô tình lại vô cùng ăn nhập với rặng trúc ngoài kia. Tâm trạng vốn đang bình lặng như mặt nước tĩnh dường như cũng bị cơn mưa xối xả này tác động, làm dấy lên những gợn sóng đầy sảng khoái nơi lồng ngực.
"Cậu đang nhìn gì đấy?" Người đứng đối diện hiển nhiên cũng phát hiện ra sự xao nhãng của Diệp Gia Hoài, khó hiểu quay đầu lại.
Bùi Tế Xuyên ngày nào cũng kè kè bên cạnh thì có gì đáng để nhìn chứ. Thế nhưng rất nhanh, khuôn mặt non mịn của Ứng Quân đang theo sát phía sau Bùi Tế Xuyên đã lộ ra.
Cao Tích Tinh hơi nhướng mày, bừng tỉnh đại ngộ. Chà, hóa ra là đang ngắm mỹ nhân. Dáng vẻ này của cậu ta hiếm thấy thật đấy.
"Đến rồi à." Diệp Gia Hoài hờ hững hất cằm về phía cô.
Dừng lại ở khoảng cách cách anh một bước chân, Ứng Quân điều chỉnh lại tâm trạng, ngoan ngoãn mỉm cười:
"Chào ngài, chủ tịch Diệp."
Cao Tích Tinh cứ thấy cô gái này quen quen, vừa định sán lại gần nhìn cho kỹ thì một ánh mắt lạnh lẽo của Diệp Gia Hoài đã quét tới. Anh ta thức thời phanh gấp, khoanh tay trước ngực, hậm hực "chậc" một tiếng.
Người ta còn đang gọi một tiếng "chủ tịch Diệp", xa cách đến mức tám sào cũng chẳng tới bờ, thế mà cái tên Diệp Gia Hoài này đã vội quản đông quản tây rồi. Huống hồ anh ta chỉ lại gần nhìn một cái thôi, người ta có rớt miếng thịt nào đâu cơ chứ.
Cao Tích Tinh quay sang Ứng Quân, cợt nhả hỏi:
"Cô em này trông quen mắt quá, chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi thì phải."
Nghe sặc mùi một lời tán tỉnh buông tuồng. Thế nhưng Ứng Quân vẫn nhớ anh ta, lịch sự nhắc nhở:
"Lần trước ở Hội quán Cửu Đường, ngài đi cùng chủ tịch Diệp có giúp đỡ tôi một lần."
Bị câu nói thình lình chặn đứng, Cao Tích Tinh ngẩn tò te. Anh ta bảo có việc lúc nào cơ chứ? Mang theo vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi nhìn sang, chỉ thấy đôi môi mỏng của Diệp Gia Hoài đang mím chặt, ném trả lại một ánh nhìn sắc lẹm.
Cái lườm buốt sống lưng ấy, nếu không phải hai người lớn lên cùng nhau, chưa rèn đủ công lực thì chắc đã run bần bật rồi.
Thôi được rồi, hiểu rồi, chê anh ta nói nhiều chứ gì. Nhìn xem, anh em chí cốt là thế đấy.
"Được rồi cô gái, không làm phiền nữa, hai người cứ từ từ nói chuyện, tôi còn có việc." Bốn chữ cuối cùng anh ta nghiến răng nghiến lợi rặn ra từng chữ.
Bước đi được vài bước, Cao Tích Tinh vẫn nuốt không trôi cục tức này nên phải quay lại khịa Diệp Gia Hoài một câu. Anh ta ghé sát tai bạn:
"Lão Diệp, tôi mới nói chuyện với người ta có một câu, từ bao giờ mà độ lượng của cậu hẹp hòi thế hả."
Diệp Gia Hoài thong dong liếc nhìn anh ta một cái, chậm rãi nhả chữ:
"Tôi hẹp hòi đấy. Miếng ngọc mấy hôm trước cậu lấy chỗ tôi, ngày mai nhớ mang trả lại."
Bàn về khoản đấu võ mồm, từ nhỏ đến lớn Cao Tích Tinh chưa bao giờ thắng nổi con cáo già Diệp Gia Hoài này. Há miệng mắc quai, chân lý này ngàn đời vẫn không hề thay đổi.
Tâm lý Cao Tích Tinh xoay chuyển cực kỳ nhanh nhạy. Giây trước còn đang ôm hận bất bình, nháy mắt đã lại biến thành người anh em mặc chung một cái quần lớn lên. Hà tất phải câu nệ mấy cái lễ nghi viển vông này, bị xỉa xói vài câu cũng có chết ai đâu.
"Có việc thật, đi đây." Anh ta vui vẻ vỗ vỗ vai Diệp Gia Hoài, câm như hến không nhắc một chữ nào đến miếng ngọc nữa: "Đúng rồi, chầu nhậu tối nay đừng có quên đấy nhé."
Diệp Gia Hoài thiếu kiên nhẫn phẩy tay, hất hàm ra hiệu cho anh ta mau biến đi.
Lúc hai người họ nói chuyện, Ứng Quân vô cùng biết điều cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình. Nhưng khổ nỗi đứng gần quá, dẫu có bịt tai lại thì âm thanh vẫn lọt vào nghe mồn một. Nhất là câu đòi ngọc của Diệp Gia Hoài, phối hợp cùng sự lật mặt nhanh như chớp của Cao Tích Tinh, nghe chẳng khác nào tấu hài.
Không kìm nén nổi, cô cắn môi khẽ uốn cong khóe miệng.
Vốn dĩ Ứng Quân định đợi thêm vài giây nữa mới ngẩng đầu. Ngộ nhỡ Cao Tích Tinh quay lại bắt gặp cô đang che miệng cười trộm thì xấu hổ chết đi được.
"Trong cái đầu nhỏ đó đang nghĩ gì đấy?"
Một giọng nói thình lình cất lên dọa Ứng Quân giật nảy mình. Cô lắp bắp:
"Không… không có gì ạ."
Nhiệt độ lò sưởi trong phòng khá cao, cộng thêm việc hóng hớt bị bắt tại trận, khi ngẩng đầu lên, sự chột dạ đã viết rõ mồn một trên mặt cô. Gương mặt nhỏ ửng hồng, đôi mắt ướt át cố gắng hết sức để bày ra vẻ chân thành.
Ứng Quân quả thực không giỏi nói dối. Cũng giống như bao đứa trẻ khác, lúc biện minh cho bản thân, cô cực kỳ thích việc mở to hai mắt không chớp lấy một cái để chứng minh sự trong sạch. Nếu là bình thường, Diệp Gia Hoài cười xòa một cái là cho qua.
Ngặt nỗi hôm nay Ứng Quân lại mặc một chiếc áo khoác cổ lọ. Khoan hẵng bàn đến vẻ dịu dàng đáng yêu, sợi thắt lưng mảnh mai nơi vòng eo đột ngột thít chặt, siết ra đường cong eo tuyệt mỹ của cô. Dáng người cao ráo mảnh khảnh đứng ở đó đủ để khiến người ta chẳng thể nào rời mắt.
Sự thuần khiết trong trẻo và nét kiều diễm mềm mỏng, hai loại khí chất hoàn toàn trái ngược, trong khoảnh khắc này lại dung hòa trên người cô một cách hoàn hảo. Hương thơm thanh nhã vốn mờ ảo trên người cô gái nhỏ, ngay khoảnh khắc hơi nóng dâng trào kia bỗng tựa như nụ hoa e ấp được gió xuân thôi thúc mà bung nở. Mùi hương ngào ngạt, mãnh liệt, cào xé tâm can người đối diện.
Cổ họng Diệp Gia Hoài bỗng chốc nghẹn lại. Sự kích động muốn kéo cô vào lòng để ôm ấp suýt chút nữa đã chạm tới đỉnh điểm.
Đôi con ngươi đen kịt như bị sương mù che phủ, bốc lên sự u ám sâu thẳm mà cô chẳng thể nào đọc thấu. Ứng Quân bị anh nhìn đến nhũn cả chân. Chắc chỉ tầm vài giây nữa thôi là cô không chống đỡ nổi, giậu đổ bìm leo mà hất cằm thừa nhận: "Thôi được rồi, tôi đang xem chuyện cười của ngài đấy, muốn chém muốn giết thế nào ngài cứ tùy ý đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)