"Giang Vân Mị cảm nhận được chấn động phía đuôi xe và nghe thấy tiếng "loảng xoảng" có chút đáng sợ kia.
Qua gương chiếu hậu, cô thấy đầu chiếc Rolls-Royce dán chặt vào đuôi xe mình, hiện lên thật đột ngột trên con đường vắng vẻ này.
Nhưng cô vẫn giữ sắc mặt không đổi. Hừ, Rolls-Royce thì sao chứ? Dù sao cô cũng là người bị đâm từ phía sau nên đối phương phải chịu hoàn toàn trách nhiệm, đến lượt cô lo lắng chắc?
Đồ khốn, mọi chuyện đã đường ai nấy đi rồi mà anh còn quấn lấy cô làm gì chứ? Sao đây, anh vẫn còn muốn đưa cô về rồi để cho bạch nguyệt quang của anh hành hạ một trận nữa sao? Thật sự tưởng Giang Vân Mị cô là người hiền lành dễ bắt nạt à?
Nghĩ đến đây, Giang Vân Mị mở cửa xuống xe rồi hùng hổ đi thẳng về phía chiếc xe phía sau.
Bên trong chiếc Rolls-Royce, vì vụ va chạm bất ngờ này mà Tam Hà hoảng hốt và Chiến Kiêu Thành cũng hoảng hốt theo.
"Cậu điên rồi phải không? Cậu có biết như thế nguy hiểm lắm không? Cô ấy đang mang thai, nếu cậu làm cô ấy bị thương thì phải làm sao?"
Chiến Kiêu Thành lớn tiếng quát, vẻ mặt có chút mất kiểm soát khiến Tam Hà cảm thấy kinh hồn bạt vía.
Ngay cả khi đánh mất đơn hàng trị giá mấy trăm triệu trước đây cũng chưa từng thấy tổng tài phẫn nộ như thế này, cũng chưa từng quát tháo lớn tiếng như vậy.
Thiết lập hình tượng của tổng tài là phong cách lạnh lùng vô tình, tuyệt đối không phải kiểu gào thét hung tợn như lúc này.
Tam Hà há miệng định lên tiếng giải thích thì thấy Giang Vân Mị bước xuống từ chiếc xe phía trước với vẻ mặt không mấy thiện cảm, trông có vẻ là đến để tìm chuyện.
"Cái đó... thưa tổng tài, Giang tiểu thư đi tới kìa!"
Chiến Kiêu Thành cũng nhìn thấy rồi.
Anh có chút căng thẳng và thậm chí chẳng biết phải làm sao cho phải, thế là cứ ngồi ngây ngốc ở đó, trân trối nhìn Giang Vân Mị đi tới rồi tận mắt chứng nhìn cô mở cửa xe ra.
"Anh muốn làm gì!"
Giang Vân Mị mở cửa xe và chất vấn Chiến Kiêu Thành bằng giọng điệu đầy giận dữ.
Khi bốn mắt nhìn nhau và thấy cô vẫn bình an vô sự, trong khoảnh khắc này, trái tim Chiến Kiêu Thành bỗng trở nên bình lặng và thỏa mãn, giống như được thứ gì đó lấp đầy, vô cùng vẹn tròn.
"Mới không gặp bao lâu mà cô đã giỏi lên rồi, dám nói chuyện với tôi bằng thái độ này sao?"
Vẻ mặt Chiến Kiêu Thành đã khôi phục lại sự lạnh lùng điềm tĩnh. Anh ngồi tựa lưng vào ghế, giọng nói nhàn nhạt không nghe ra vui hay giận.
"Giang Vân Mị, khi ở bên cạnh tôi, cô vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời. Mỗi lần tôi đến tìm, cô đều tươi cười rạng rỡ, dịu dàng nũng nịu, lẽ nào tất cả đều là giả vờ sao?"
Nghe những lời này, Giang Vân Mị cười lạnh, trong lòng chỉ cảm thấy phẫn nộ.
"Phải, đó đương nhiên là diễn cho anh xem rồi. Anh bỏ tiền ra cho tôi thì tôi đương nhiên phải làm cho ngài vui vẻ chứ? Bỏ tiền mua dịch vụ mà, tôi rất có đạo đức nghề nghiệp."
Ngừng một chút, Giang Vân Mị cười nhạo hỏi ngược lại: "Sao thế? Chiến thiếu thật sự tưởng tôi sẽ yêu anh sao? Thật sự tưởng tôi sẽ mãi khúm núm trước anh à? Để tôi nói cho anh biết, thỏa thuận giữa chúng ta đã kết thúc rồi. Anh bây giờ đối với tôi mà nói chẳng khác gì cái rắm!"
Giang Vân Mị thật sự tức điên rồi. Cô vốn tưởng người đàn ông này đến bệnh viện thăm mình, thậm chí thanh toán hết chi phí khám thai là vì vẫn còn chút thương xót, ít nhất là nể tình hai người từng chung chăn gối lâu như vậy.
Nhưng bây giờ, tên khốn này đang nói cái gì thế? Đúng là một con lợn tự luyến và tự đại!
Đối mặt với cơn giận của Giang Vân Mị, Chiến Kiêu Thành có chút ngây người và không vui, nhưng nhiều hơn cả là sợ cô tức giận sẽ làm ảnh hưởng đến thai khí.
Tam Hà ôm mặt gục xuống vô lăng, hận không thể cạy nắp hộp sọ của tổng tài nhà mình ra để nhồi nhét vào đó một chút kỹ năng tán gái.
Tổng tài đại nhân ơi, sao ngài có thể nói chuyện như vậy chứ? Sao lại cứ nhắm vào chuyện không nên nhắc mà nói thế? Ngài chẳng phải đang cố ý xoáy vào nỗi đau của người ta sao?
Đúng không, đã gặp mặt rồi thì những chuyện không vui năm xưa còn nhắc lại làm gì?
Đáng lẽ ngài nên không nói hai lời mà xuống xe ôm chặt Giang Vân Mị vào lòng, dù không có tường để dồn vào thì ngài cũng có thể ép sát vào xe mà, trao cho cô ấy một nụ hôn kiểu Pháp nồng cháy để cô ấy tan chảy trong nụ hôn rực lửa của ngài.
Kết quả là ngài đã làm cái gì vậy?
"Cô... mang thai rồi sao?"
Chiến Kiêu Thành không còn gì để nói. Cuối cùng anh cũng được nhìn thấy phần bụng hơi nhô lên của Giang Vân Mị ở khoảng cách gần, nơi đó đang nuôi dưỡng con của anh.
Nghe nhắc đến đứa trẻ, Giang Vân Mị càng thêm cảnh giác.
"Chẳng phải anh đều biết cả rồi sao? Anh muốn làm gì? Có liên quan gì đến anh chứ?"
Thấy vẻ mặt phòng bị và sự hoảng loạn trong đáy mắt Giang Vân Mị, Chiến Kiêu Thành cảm thấy xót xa.
Anh muốn nói: "Đừng sợ, tôi không phải đến tìm rắc rối đâu, tôi chỉ muốn đến chăm sóc cô thôi."
Ngặt nỗi cái miệng và bộ não của anh chưa bao giờ đồng bộ với nhau, những lời vị tổng tài bá đạo này nói ra thực sự có chút ăn đòn.
"Cô tưởng ai cũng có thể mang thai con của tôi sao? Cô mang thai con tôi đã thông qua sự đồng ý của tôi chưa?"
Nghe thấy câu này, trong mắt Giang Vân Mị tràn đầy đau đớn và oán hận.
Cô hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn bụng dưới, một lúc sau cô nghiến răng nói: "Phải, tôi chỉ là một đứa tình nhân thấp kém không ra gì, là một con hồ ly tinh không biết xấu hổ, tôi không xứng mang thai con của anh!"
Nói đến đây, giọng nói của Giang Vân Mị có chút run rẩy.
"Được thôi, nếu anh đã đuổi theo đến tận đây thì tôi sẽ nghe theo sự sắp xếp của anh. Bây giờ tôi sẽ theo anh quay lại bệnh viện để phá bỏ hai đứa trẻ này!"
Khi thốt ra bốn chữ "phá bỏ đứa trẻ", Giang Vân Mị đã nghẹn ngào.
Hốc mắt cô lấp lánh ánh lệ nhưng vẫn cố kìm nén không để nước mắt rơi xuống.
"Tôi cũng nghĩ thông suốt rồi, thay vì cưỡng ép sinh ra hai đứa trẻ không được chào đón này, thay vì để con đi theo tôi rồi phải chịu đủ mọi lời nhục mạ và chế giễu, chi bằng cứ thế này mà kết thúc đi, một mình tôi chịu đựng những thứ này là đủ rồi."
Nói xong, nước mắt cô cuối cùng cũng tuôn rơi lã chã.
Khi bị nhiều người lăng mạ như vậy cô chưa từng khóc, khi bị Liễu Tiêu Tiêu vu khống cô chưa từng khóc, khi bị Nhâm Thanh đánh đập đau đớn cô cũng chưa từng khóc.
Nhưng lúc này, khi nghĩ đến việc các con phải rời xa mình, cô phải đích thân bóp chết hai sinh mạng nhỏ bé này, cảm giác giống như dao cứa vào tim, từng nhát từng nhát đều cắt vào nơi mềm yếu nhất trong lòng khiến cô đau đớn đến mức gần như ngất đi.
Nước mắt cứ thế lăn dài, từng giọt từng giọt rơi vào lòng bàn tay Chiến Kiêu Thành.
Nước mắt của cô nóng hổi, đốt cháy trái tim anh một cách tàn nhẫn.
Khoảnh khắc này, anh hận không thể bất chấp tất cả mà ôm cô vào lòng, hôn đi những giọt lệ của cô và nói với cô rằng đừng sợ, tất cả đã có anh ở đây rồi.
"Chiến Kiêu Thành, quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp nhất của tôi đều đã trao cho anh, cuộc đời và lòng tự trọng của tôi đều chôn vùi trong tay anh. Bây giờ, tôi cũng sẽ nghe lời anh mà phá bỏ hai đứa trẻ này, cầu xin anh hãy tha cho tôi, được không?"
Giang Vân Mị thực sự sợ rồi. Cô đã chịu đủ những ngày tháng không có tôn nghiêm, chịu đủ những ngày tháng bị người ta coi như món đồ chơi.
"Đường đời của tôi còn dài như vậy, tôi không muốn phải gánh vác gánh nặng nặng nề này mà sống hết cả đời, anh hãy để tôi, hãy để tôi ích kỷ lần cuối cùng này đi!"
Chiến Kiêu Thành nhìn Giang Vân Mị nước mắt như mưa, nghe từng lời như rỉ máu đầy nghẹn ngào của cô, trong lòng anh tràn ngập sự chấn động và đau xót.
Hóa ra đối với cô, một năm thời gian đó đều là nỗi đau sao? Hóa ra đối với cô, anh chính là một kẻ đao phủ vô tình vô nghĩa, tùy ý giết chết cốt nhục của chính mình sao?
Trong lòng cô, anh lại tồi tệ đến mức đó sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
