"Tam Hà đờ người ra, hai mắt trợn trừng kinh ngạc.
Anh ấy thực sự bái phục vị tổng giám đốc nhà mình sát đất, cơ hội tốt như thế này mà anh cũng có thể biến nó thành ra nông nỗi này sao? Anh quả thực là... rất có năng lực!
“Cái đó, tổng giám đốc à, lời này của ngài đã khiến cô Giang hiểu lầm rồi, ngài mau giải thích đi.”
Tam Hà cảm thấy mình thật sự đã vì tổng giám đốc mà lo bạc cả đầu, đúng là nhận lương bán rau muống mà lại đi lo chuyện bao đồng.
Trong lòng Chiến Kiêu Thành cũng đang bực bội, nhất là khi nghe thấy những lời kia của Giang Vân Mị.
Cái gì mà cuộc đời và tôn nghiêm đều bị chôn vùi trong tay anh? Cái gì mà hai đứa trẻ không được chào đón? Cái gì mà để con cái đi theo cô phải chịu đựng hết mọi lời mắng nhiếc và nhạo báng?
Con của Chiến Kiêu Thành anh, người phụ nữ của Chiến Kiêu Thành anh, ai dám bắt nạt? Ai dám chê cười?
Giang Vân Mị đau khổ nhìn Chiến Kiêu Thành, đôi mắt cô ngấn lệ và thần sắc thê lương, cô vịnh vào cửa xe, dường như định quỳ xuống xin Chiến Kiêu Thành tha mạng.
Chiến Kiêu Thành không thể chịu đựng được bộ dạng này của Giang Vân Mị, bộ dạng khiến anh xót xa này.
Ở bên cô một năm, ngay cả khi Nhâm Thanh đánh cô, cô cũng chưa từng van xin anh như thế.
Hiện giờ chỉ nhìn bộ dạng lệ rơi như mưa này thôi cũng đủ khiến anh mềm lòng và động tình.
Anh không nói nên lời, Tam Hà ở bên cạnh vội vàng ra mặt dàn xếp.
“Cô Giang, cô hiểu lầm ý của tổng giám đốc chúng tôi rồi, đó cũng là con của anh ấy, sao anh ấy có thể không cần chứ? Nếu anh ấy không định để cô sinh chúng ra thì sao có thể đóng tiền khám thai cho cô được?”
Tam Hà vừa nói vừa đưa tay lên sờ đường chân tóc của mình.
Thôi xong rồi, mới có mấy ngày mà đường chân tóc dường như lại lùi về sau thêm một đoạn, ngoảnh đi ngoảnh lại khéo khi bị hói đầu khi đang tuổi thanh xuân thật mất.
Nghe thấy lời này, trong mắt Giang Vân Mị thoáng qua một tia vui mừng.
Cô đưa tay lau vội nước mắt, rõ ràng trong mắt vẫn còn lệ nhưng trên mặt đã nở nụ cười không giấu nổi.
“Thật sao? Chiến thiếu, anh thật sự tha cho tôi rồi sao?”
Nhìn thấy dáng vẻ ngây thơ đáng yêu này của Giang Vân Mị, anh thở dài một tiếng, giọng nói dịu dàng hơn rất nhiều.
“Tôi nói không tha cho cô bao giờ? Tôi...”
Lời còn chưa dứt, Giang Vân Mị đã cúi đầu chào anh một cái, sau đó nhanh như cắt nhảy lên xe, cứ thế khởi động máy rồi đạp ga lao đi mất hút.
Câu nói “Anh muốn em quay lại bên cạnh anh”, Chiến Kiêu Thành còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng.
Đứng ngây người nhìn chiếc xe của Giang Vân Mị rời đi, Tam Hà há hốc mồm.
“Chiếc Volvo này quả nhiên là bền thật đấy, bị đâm như thế mà vẫn chạy nhanh đến vậy!”
Chiến Kiêu Thành day day chân mày, bất lực nói: “Tam Hà, lời tôi vừa nói quá đáng lắm sao? Làm cô ấy sợ rồi à?”
Vốn dĩ Tam Hà không muốn nhiều lời, dù sao thì tổng giám đốc cũng đã làm hỏng chuyện rồi, giờ có nói vuốt đuôi thì cũng có ích gì đâu?
Nhưng vì tổng giám đốc đã hỏi nên anh ấy vẫn không nhịn được mà lẩm bẩm vài câu.
“Chẳng phải sao, tục ngữ có câu gặp mặt còn giữ chút tình cảm, ngài và cô Giang khó khăn lắm mới gặp lại nhau, lẽ ra nên hỏi han ân cần, dùng chân tình để cảm hóa cô ấy, kết quả ngài thì sao? Hay lắm, vừa mở miệng đã dùng cái giọng điệu lạnh lùng như băng, ai mà chịu cho thấu!”
“Tổng giám đốc, không phải tôi nhiều chuyện đâu, nếu ngài thực sự muốn nối lại tình xưa với cô Giang thì phương thức của ngài thực sự phải thay đổi một chút. Ngài có biết cô Giang thiếu thốn nhất là thứ gì không?”
Nghe câu hỏi này của Tam Hà, Chiến Kiêu Thành ngẩn ra, suy nghĩ một lát mới đáp: “Tiền? Dù sao cô ấy cũng làm về đầu tư.”
Tam Hà suýt chút nữa thì hộc máu, nếu không phải tố chất tâm lý của anh ấy cực tốt thì lúc này đã sớm tức chết rồi.
“Ngài cũng biết cô Giang là nhân tài hàng đầu trong ngành này, chỉ trong chớp mắt là có thể thu lời vài chục triệu, vài trăm triệu tệ, ngài nghĩ cô ấy có thể thiếu tiền sao? Chẳng phải tôi đã nói về hoàn cảnh gia đình của cô ấy rồi sao, thứ cô ấy thiếu nhất là sự quan tâm và ấm áp!”
Quan tâm? Ấm áp?
Nghe thấy hai từ xa lạ này, Chiến Kiêu Thành rơi vào trầm mặc, hóa ra họ lại là người cùng một hội.
Giang Vân Mị về đến Lê Mộc Đài đã là buổi chiều.
Tôn Cảnh Táp cũng vừa hay lái xe về nhà, nhìn thấy vết xước sơn ở đuôi xe của Giang Vân Mị, cô ấy giật mình kinh hãi.
“Cậu... bị đâm vào đuôi xe à?”
Giang Vân Mị khẽ “ừ” một tiếng: “Đúng vậy, bị đâm vào đuôi xe.”
“Bị đâm sau thì đó hoàn toàn là lỗi của đối phương, cậu phải bảo hắn đền tiền sửa xe chứ, đại tỷ à, cậu không ngốc đến mức thấy xe không sao là bỏ qua trách nhiệm của hắn đấy chứ?”
Tôn Cảnh Táp chống nạnh tức giận nói: “Kẻ đâm vào đuôi xe đó đúng là không biết xấu hổ, là bắt nạt cậu trẻ tuổi hay bắt nạt cậu là phụ nữ đây? Có phương thức liên lạc không? Tớ đi tìm hắn, không xử đẹp được hắn thì tớ không mang họ Tôn!”
“Là xe của Chiến Kiêu Thành đâm vào.”
Giang Vân Mị thản nhiên nói, cô còn chẳng thèm quay đầu nhìn Tôn Cảnh Táp lấy một cái.
Tôn Cảnh Táp: “...”
À, cứ coi như tớ vừa mới đánh rắm đi, ừm, tớ chưa nói gì hết, mọi người cũng chưa nghe thấy gì cả.
“Sáp Sáp, Chiến Kiêu Thành tìm tới tận cửa rồi.”
Quay lại trong sân, Giang Vân Mị mệt mỏi ngồi xuống ghế, cô day day chân mày rồi nói.
Tôn Cảnh Táp vẻ mặt căng thẳng hỏi: “Anh ta muốn làm gì? Sao nào, định ép cậu phá thai à?”
“Tớ chính là sợ anh ta bắt tớ phá thai nên vừa gặp mặt tớ đã chủ động tỏ ra yếu thế rồi giả vờ đáng thương, đi trước một bước để chiếu tướng anh ta, nhờ vậy mới tạm thời giữ được hai đứa nhỏ.”
Giang Vân Mị cười lạnh nói, đâu còn vẻ đáng thương khóc lóc như lúc ở trước mặt Chiến Kiêu Thành vừa nãy.
Hừ, đùa cái gì vậy? Đây là máu mủ của cô, là con của cô, cô thà chết chứ nhất định không để ai làm hại con mình!
“Tạm thời tớ cũng không nắm bắt được suy nghĩ của anh ta, nhưng chắc chắn anh ta chẳng ưa gì tớ đâu, dù sao thân phận này của tớ... phải không, làm gì có tư cách mang thai con của anh ta.”
Giang Vân Mị cười tự giễu, Chiến Kiêu Thành là thân phận gì chứ? Còn cô là thân phận gì?
Hồi đó Nhâm Thanh tìm đến tận cửa, vừa đánh đập dã man vừa chỉ vào mũi cô mà chửi: “Mày ngay cả xách dép cho Chiến Kiêu Thành cũng không đủ tư cách!”
Phải rồi, ngay cả tư cách xách dép cho người ta còn không có thì lấy đâu ra tư cách sinh con đây?
“Dẹp cái chuyện không có tư cách đi, theo tớ thấy thì là Chiến Kiêu Thành không có tư cách để cậu sinh con cho anh ta thì có, hừ, cái thứ gì không biết? Chúng ta đừng thèm để ý đến anh ta, nếu không ổn thì Mị Mị, tớ cùng cậu ra nước ngoài, chúng ta cũng đâu có thiếu tiền.”
Nói chung là phải tránh xa cái tên ôn thần này mới được.
Giang Vân Mị lắc đầu: “Chiến Kiêu Thành đã nhắm vào tớ rồi thì tự nhiên sẽ không cho tớ cơ hội rời đi đâu, nhưng Sáp Sáp này, cậu nói xem nếu anh ta không muốn cho tớ sinh con thì tại sao lại sắp xếp cho tớ khám thai ở phòng khám quốc tế của Bệnh viện Phụ sản Trung tâm, thậm chí còn đóng toàn bộ viện phí nữa.”
Suy nghĩ của người đàn ông này quá kỳ quặc, kỳ quặc đến mức một người giỏi phán đoán lòng người như Giang Vân Mị cũng không thể nhìn thấu được.
Cả hai im lặng một lúc, Tôn Cảnh Táp bỗng nhiên trợn tròn mắt, thấp giọng chửi thề một câu.
“Mị Mị, tớ có lẽ đã đoán được ý đồ của Chiến Kiêu Thành rồi!”
Tôn Cảnh Táp ngồi thẳng người dậy, gương mặt đầy vẻ phẫn nộ: “Bạch nguyệt quang kia của Chiến Kiêu Thành e rằng sau này không thể sinh con được nữa, cho nên anh ta định để cậu sinh con ra rồi cướp lấy, coi đó là con của anh ta và cô ta!”"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)