"Dịch vụ của khoa khám bệnh quốc tế quả nhiên tương ứng với mức chi phí đắt đỏ. Bất kể là bác sĩ hay y tá thì thái độ phục vụ đều tận tâm đến mức khiến Giang Vân Mị có cảm giác thoải mái như đang ở nhà mình.
Từ việc lấy máu cho đến siêu âm, y tá luôn đi cùng cô trong suốt quá trình. Cô hoàn toàn không cần lo lắng hay phải xếp hàng chờ đợi mà chỉ việc đi theo chỉ dẫn của y tá là được.
Không những thế, cô y tá còn chăm sóc cô vô cùng chu đáo và luôn dùng xe lăn để đẩy cô đi. Điều này khiến Giang Vân Mị mấy lần phải hoài nghi không biết có phải bản thân mình thật sự bị tàn phế rồi hay không.
Buổi kiểm tra diễn ra rất thuận lợi và kết quả cũng vô cùng tốt đẹp. Thai nhi phát triển bình thường, đồng thời các chỉ số cơ thể của Giang Vân Mị cũng nằm trong phạm vi ổn định.
Trong lúc siêu âm, bác sĩ còn xoay màn hình về phía Giang Vân Mị rồi tận tình chỉ dẫn và giải thích cặn kẽ cho cô.
Dẫu chỉ hiểu lờ mờ nhưng trong lòng Giang Vân Mị vẫn trào dâng một cảm giác kỳ diệu. Đó chính là niềm hạnh phúc và sự tự hào của một người lần đầu được làm mẹ.
Cô khẽ chạm tay lên bụng dưới để cảm nhận một mầm sống nhỏ bé đang dần thành hình. Trái tim cô vào khoảnh khắc ấy bỗng trở nên dịu dàng và mềm mại hơn bao giờ hết.
"Cô Giang, sau này khi đến khám thai thì cô không cần phải qua khoa khám bệnh thông thường nữa đâu. Cô cứ trực tiếp tới đây tìm tôi là được."
Cô y tá mỉm cười nói rồi đưa cho Giang Vân Mị một tấm danh thiếp.
"Cứ mỗi khi đến lịch khám thai, tôi sẽ chủ động thông báo cho cô trước hai ngày. Nếu trong khoảng thời gian này cô gặp bất cứ vấn đề gì hay cảm thấy không khỏe thì hãy liên lạc với tôi bất cứ lúc nào. Tôi luôn sẵn sàng giải đáp thắc mắc cho cô suốt 24 giờ."
Giang Vân Mị đón lấy tấm danh thiếp rồi im lặng một lát mới ngập ngừng hỏi: "Vậy còn chi phí thì sao..."
"À, toàn bộ chi phí khám thai trong suốt thai kỳ của cô đã được thanh toán xong xuôi rồi. Vì thế cô không cần phải bận tâm về vấn đề tiền nong nữa đâu."
Cô y tá cười đáp nhưng khi nhìn Giang Vân Mị, ánh mắt bà ấy lại lộ rõ vẻ cảm thán như thể đang nhìn một "con cừu béo" mà nếu không tranh thủ kiếm chác chút đỉnh thì thật là uổng phí.
Giang Vân Mị thầm hiểu ra mọi chuyện nên cũng không hỏi han gì thêm. Cô bình thản ngồi trên xe lăn và để mặc cho y tá đẩy mình xuống lầu đi về phía bãi đỗ xe.
Cùng lúc đó tại phòng siêu âm, Chiến Kiêu Thành đang đứng trước màn hình với gương mặt không chút biểu cảm để lắng nghe bác sĩ giải thích.
"Thưa ngài, ngài nhìn xem, đây chính là thai nhi. Đây là đầu, đây là phần thân và đây là tứ chi..."
Trên màn hình hiện ra những hình ảnh được chụp lại lúc Giang Vân Mị làm kiểm tra vừa rồi. Trong khi bác sĩ đang giải thích tỉ mỉ thì Tam Hà lại đứng tựa vào khung cửa và quan sát bóng lưng của vị tổng tài nhà mình.
Chậc chậc, cái lưng kia hình như đang căng ra hơi cứng nhắc thì phải. Chẳng lẽ anh đang căng thẳng sao?
Ơ? Đầu ngón tay kia dường như đang run rẩy, hay là do anh đang xúc động quá nhỉ?
Diễn! Cứ tiếp tục diễn đi! Nhìn thấy con của chính mình, chắc hẳn trong lòng anh đang vui như mở hội rồi chứ gì?
"Hiện tại số tuần tuổi của thai nhi vẫn còn nhỏ nên chưa thể xác định được giới tính. Nếu ngài muốn biết thì có lẽ phải chờ thêm một thời gian nữa."
Bác sĩ vốn đã biết rõ thân phận của Chiến Kiêu Thành nên cũng không hề có ý định giấu giếm điều gì.
Những gia đình hào môn thế gia từ trước đến nay luôn coi trọng việc có người nối dõi, đặc biệt là một tổng tài quyền lực như Chiến Kiêu Thành thì lại càng cần phải có con trai.
Với những gia đình bình thường mà còn trọng nam khinh nữ thì người ta thường hay mỉa mai rằng: "Bộ nhà các người có ngai vàng để kế vị hay sao?"
Thế nhưng đối với Chiến Kiêu Thành thì đúng là như vậy thật. Nhà anh thực sự có "ngai vàng" cần người kế vị, bởi vì thân phận người thừa kế của tập đoàn Chiến thị chính là một kho báu vô giá.
"Không sao cả, con trai hay con gái đều không quan trọng. Chỉ cần là do cô ấy sinh ra thì đều tốt cả."
Chiến Kiêu Thành xưa nay vốn lạnh lùng mà giờ đây trong giọng nói lại mang theo chút dịu dàng hiếm thấy. Người ngoài có lẽ không nhận ra nhưng Tam Hà thì lại nghe rõ mồn một.
"Đúng vậy, đứa con đầu lòng thì giới tính nào cũng tốt cả, sau này hai người vẫn có thể sinh thêm mà."
Bác sĩ cũng lên tiếng phụ họa. Dù sao thì ở trong chốn hào môn, chắc chắn họ sẽ không chỉ dừng lại ở một đứa con. Những vị phu nhân nhà giàu sinh đến đứa thứ hai, thứ ba hay thậm chí là thứ tư cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ gì.
Sau khi rời khỏi khoa khám bệnh quốc tế, tâm trạng của Chiến Kiêu Thành dường như đang rất tốt. Ánh mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây dường như đã phảng phất ý cười, ngay cả bước chân của anh cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
"Thưa tổng giám đốc, vậy bây giờ chúng ta... quay về tập đoàn chứ ạ? Buổi trưa nay ngài còn một cuộc họp dự án vô cùng quan trọng nữa."
Tam Hà lẽo đẽo đi theo phía sau rồi cẩn trọng lên tiếng hỏi.
Ngay sau đó, Tam Hà đã phải chạm mặt với ánh nhìn của Chiến Kiêu Thành. Anh ấy bỗng cảm thấy ánh mắt mà vị tổng tài nhà mình đang dành cho mình chẳng khác nào đang nhìn một kẻ ngốc.
"Cuộc họp đó quan trọng đến mức nào chứ? Tôi bỏ ra số tiền lớn để nuôi đám quản lý cấp cao đó chẳng lẽ là để bọn họ chỉ biết ngồi không ăn bám thôi sao?"
Chiến Kiêu Thành lạnh lùng buông một câu rồi sải bước thật nhanh về phía chiếc xe.
Tam Hà vội vàng bám theo. Ngay khi vừa đóng cửa xe lại, anh ấy đã thấy chiếc xe của Giang Vân Mị đang từ phía góc cua đi tới.
Hóa ra tổng giám đốc vội vàng như thế là vì đã nhìn thấy cô Giang. Cái điệu bộ này rõ ràng là đang chột dạ vì sợ bị người ta phát hiện đây mà.
Chậc, đúng thật là phiên bản hiện đại của anh hùng Lôi Phong, làm việc thiện mà chẳng thèm để lại danh tính!
Chỉ riêng ngày hôm nay tại khoa khám bệnh quốc tế, anh đã chi ra tới hàng triệu tệ. Không chỉ thanh toán hết phí khám thai mà ngay cả căn phòng VIP để Giang Vân Mị nằm lúc sinh nở cũng đã được anh đặt trước từ sớm.
Thế nhưng tổng giám đốc cứ lẳng lặng làm việc tốt như vậy, lỡ như cô Giang không chịu nhận tấm chân tình này thì phải làm sao đây? Chẳng phải lúc đó anh sẽ vô cùng khó xử hay sao?
Tam Hà thật sự cảm thấy sốt ruột thay cho vị tổng tài nhà mình. Tỉnh táo lại đi anh ơi, thời đại này làm việc tốt là phải để cho người ta biết chứ!
"Bám theo!"
Vừa thấy xe của Giang Vân Mị lăn bánh rời khỏi bệnh viện, Chiến Kiêu Thành liền trầm giọng ra lệnh.
Tam Hà vội vàng thu hồi những dòng suy nghĩ đang bay bổng của mình rồi nhanh chóng khởi động xe để bám theo.
Anh ấy vừa lái xe vừa thầm nghĩ, không được rồi, với cái tính cách ngoài lạnh trong nóng của tổng giám đốc thì việc theo đuổi phụ nữ chắc chắn sẽ gặp nhiều bất lợi. Có lẽ sau này anh ấy phải tìm cách mở một lớp đào tạo đặc biệt cho sếp mình mới được, tất nhiên là với điều kiện sếp không đánh chết anh ấy!
Lúc này đã là mười một giờ trưa nên lượng xe cộ lưu thông trên đường cũng không quá đông đúc. Tam Hà chủ động giữ một khoảng cách nhất định với xe của Giang Vân Mị rồi cứ thế lững thững di chuyển trên con đường vắng vẻ.
Đúng vậy, chiếc xe thực sự đang bò đi một cách chậm chạp với vận tốc chỉ ba mươi dặm một giờ thì có khác gì rùa bò đâu cơ chứ? Ngay cả mấy chiếc xe đạp ở làn đường bên cạnh cũng lần lượt vượt qua họ, cảnh tượng đó thật khiến người ta phát bực.
Tiếng còi xe "píp píp" hối thúc vang lên liên hồi từ phía sau khiến Tam Hà cảm thấy kỹ năng lái xe của mình đang bị sỉ nhục một cách nghiêm trọng.
Ngày thường anh ấy vốn là người hay bóp còi giục giã xe phía trước nhưng hôm nay vì phải bám đuôi Giang Vân Mị mà anh ấy lại trở thành kẻ bị người khác bấm còi thúc vào mông suốt cả quãng đường!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, còi cái gì mà còi chứ, có giỏi thì lên mà bấm còi chiếc xe Volvo phía trước kia kìa!
"Thưa sếp, kỹ năng lái xe của cô Giang thật sự... khiến người ta lo lắng quá. Hay là chúng ta sắp xếp cho cô ấy một tài riêng đi ạ?"
Nghe thấy sếp dọa đuổi việc, Tam Hà lập tức xốc lại tinh thần và tập trung cao độ để bám sát mục tiêu.
Ngay khi sắp đến một ngã tư, chiếc xe vốn đang bò như sên của Giang Vân Mị đột nhiên tăng tốc rồi lao vút qua vạch dừng ngay trước một giây khi đèn vàng chuyển sang đỏ.
Tam Hà sửng sốt. Khi nhìn thấy đèn đỏ phía trước, theo bản năng anh ấy định nhấn phanh dừng lại, nhưng rồi qua gương chiếu hậu thấy gương mặt âm u đáng sợ của sếp mình, anh ấy bèn nghiến răng đạp ga vượt đèn đỏ luôn.
Tội lỗi quá, vượt đèn đỏ là không đúng đâu, mọi người ngàn vạn lần đừng có học theo anh ấy nhé!
Vừa mới đạp ga vượt đèn đỏ để đuổi kịp đèn hậu của Giang Vân Mị, Tam Hà còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã thấy đèn phanh của xe cô đột ngột sáng rực lên.
Chiếc xe đang lao nhanh như bay bỗng nhiên khựng lại, cứ thế dừng ngay giữa đường...
Tam Hà không kịp trở tay và cũng chẳng màng tới việc nhấn phanh gấp có thể làm sếp mình bị văng ra ngoài hay không. Anh ấy dồn hết sức bình sinh, tung một cú đạp phanh lún sàn.
Mặc dù anh ấy đã phản ứng kịp thời nhưng vì tốc độ xe đang quá nhanh, cộng thêm khoảng cách bám đuôi quá gần, nên chiếc Rolls-Royce đen bóng trị giá hàng chục triệu tệ của vị tổng tài vẫn "vô liêm sỉ" mà hôn thẳng vào mông chiếc Volvo trắng của Giang Vân Mị.
Sau một tiếng "rầm" chói tai, Tam Hà - người vốn luôn tự đắc về kỹ năng lái xe vô đối của mình - đã phải đón nhận vụ tai nạn giao thông đầu tiên trong đời cầm lái.
Ôi trời ơi, đúng là tông đuôi xe người ta thật rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

