Dưới gối cô còn giấu sẵn một cái cuốc và một con dao phay, nếu kẻ đó thực sự dám xông vào thì cô nhất định sẽ khiến đối phương đầu rơi máu chảy.
Gã em trai họ Thái đắc ý đi về phía cửa sổ, gã bước đi cực kỳ nhẹ nhàng, chỉ sợ sẽ đánh động đến người bên trong, khiến họ sinh lòng cảnh giác. Đợi lúc gã bất ngờ ôm chầm lấy đối phương, bịt chặt miệng lại, thì đối phương có muốn kêu cứu cũng chẳng thể phát ra tiếng.
Còn về hai đứa nhỏ kia...
Chỉ cần đánh ngất là xong chuyện.
Gã chắc chắn rằng, một thanh niên cường tráng như gã thì không thể nào lại không khống chế nổi ba mẹ con gầy gò ốm yếu kia.
Ánh mắt gã khóa chặt vào khung cửa sổ lờ mờ, hoàn toàn không chú ý gì đến dưới chân.
Một bước, hai bước, ba bước...
Mắt thấy đã sắp bước đến ngay dưới bệ cửa sổ.
Đột nhiên.
"Phập" một tiếng.
"Mẹ ơi."
Hai đứa nhỏ không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, cả hai đều theo bản năng mà ôm chặt lấy mẹ.
"Đừng sợ, đừng sợ." Khương Mạn Mạn vỗ về các con: "Lát nữa mẹ sẽ ra xem bên ngoài xảy ra chuyện gì."
Cô chắc chắn rằng kẻ xấu bên ngoài đã bị bẫy thú kẹp trúng chân rồi.
Hừ, đồ tồi tệ.
Đây chính là quả báo của gã.
Gã em trai họ Thái bị bẫy thú kẹp chặt lấy chân phải, sau vài tiếng gào thét đau đớn, âm thanh dần biến thành những tiếng rên rỉ ngắt quãng. Gã không thể ngờ được Khương Mạn Mạn lại đặt bẫy thú ngay dưới cửa sổ, khiến chân gã đau đớn như sắp gãy lìa.
Cơn đau dữ dội khiến gã đứng cũng không đứng nổi, chỉ đành tạm thời nằm bò rạp trên mặt đất.
Ở trong phòng, hai đứa nhỏ vẫn đang ôm chặt lấy Khương Mạn Mạn.
"Mẹ ơi, mẹ ơi, có phải kẻ xấu đến ngoài kia không ạ?"
Giọng Viên Viên nhỏ xíu, bé chỉ sợ kẻ xấu bên ngoài sẽ nghe thấy lời mình nói.
"Mẹ ơi."
Đoàn Đoàn cũng rất sợ hãi, nhưng cậu vẫn cố lấy dũng khí, cậu bé là người đàn ông duy nhất trong nhà, cậu phải giống như bố, đầu đội trời chân đạp đất.
Cậu phải bảo vệ em gái và mẹ.
"Mẹ... mẹ ơi, để... để con ra xem."
"Con đừng ra đó." Khương Mạn Mạn vội kéo cậu bé lại: "Con còn nhỏ thế này, làm sao mà đối phó được với kẻ xấu, để mẹ ra xem, con ở trong nhà bảo vệ em gái cho tốt, nếu mẹ không gọi thì các con tuyệt đối không được ra ngoài."
"Nhưng mà, mẹ ơi."
"Không nhưng nhị gì cả, mẹ đã đặt bẫy thú ở bên ngoài rồi, chắc là kẻ đó đã bị bẫy kẹp trúng, mẹ ra ngoài xem sao, hắn không làm hại được mẹ đâu."
Khương Mạn Mạn khoác thêm một chiếc áo rồi bước xuống giường. Hai đứa nhỏ ôm chặt lấy nhau trên giường, còn Khương Mạn Mạn thì thắp đèn dầu lên, soi sáng rồi mở cửa bước ra ngoài.
Lúc bước ra cửa, cô đặc biệt chú ý đến chiếc bẫy thú đặt trước thềm, cẩn thận kẻo chính mình lại giẫm phải. Cô đá chiếc bẫy thú sang một bên, sau đó bước đến trước mặt cậu em trai nhà họ Thái, dùng đèn dầu soi sáng để nhìn rõ khuôn mặt đối phương.
Không ngờ lại là em trai của Thái Kim Hoa.
Tên em trai họ Thái kia tự biết Khương Mạn Mạn đã nhìn thấy diện mạo của mình nên vô cùng xấu hổ. Nửa đêm nửa hôm xông vào nhà người ta, sau này gã biết giấu mặt đi đâu. Nhưng bây giờ thể diện dường như không phải là điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là cái chân của gã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
