Liệu chân gã có bị chiếc bẫy thú kẹp gãy rồi không? Vừa nãy hình như gã nghe thấy tiếng răng rắc giòn giã, không biết là xương mình bị gãy nát hay là âm thanh do chiếc bẫy phát ra.
Vị trí bị bẫy thú kẹp trên chân gã đã đau đến mức tê dại, lẽ nào xương của gã thật sự gãy rồi sao?
Gã tự đưa tay nắm lấy hai đầu chiếc bẫy, dùng sức bẻ vài cái. Đáng tiếc chiếc bẫy này dùng để săn thú rừng cỡ lớn, lực kẹp quá mạnh cho nên căn bản không thể bẻ ra được.
Gã muốn Khương Mạn Mạn giúp mình.
Lúc này gã cũng chẳng màng tới việc bản thân đến đây để hãm hại Khương Mạn Mạn nữa, bắt buộc phải có người cùng hắn mở chiếc bẫy thú này ra mới được. Nhưng gã còn chưa kịp mở miệng thì Khương Mạn Mạn đã hướng về phía hàng xóm láng giềng xung quanh mà la hét ầm ĩ.
"Người đâu mau tới đây, mọi người mau tới đây! Có kẻ nửa đêm nửa hôm lẻn vào nhà tôi giở trò sàm sỡ, người đâu, người đâu, giúp tôi bắt kẻ sàm sỡ với. Mọi người mau tỉnh dậy đi, giúp tôi bắt kẻ sàm sỡ. Người đâu, người đâu..."
Gã em trai nhà họ Thái không hề muốn gánh lấy tội danh sàm sỡ, bởi vì sàm sỡ phụ nữ là một tội rất nặng.
Bây giờ chân gã đang bị chiếc bẫy thú kẹp chặt, nói không chừng chân đã gãy luôn rồi. Gã đã đủ thê thảm, nếu còn gánh thêm tội danh sàm sỡ nữa thì sau này biết sống thế nào đây?
Gã vội vàng ngăn Khương Mạn Mạn la hét: "Đừng, đừng, đừng, cô đừng la nữa, đừng la nữa. Tôi không phải là kẻ sàm sỡ, tôi không hề có ý định giở trò đồi bại với cô, cô hiểu lầm rồi. Tôi..."
Gã muốn bịa ra vài lời nói dối để giải thích với Khương Mạn Mạn, hòng ngăn không cho cô tiếp tục la hét. Nhưng Khương Mạn Mạn làm sao có thể nghe lời gã. Rõ ràng biết đối phương là kẻ xấu mà còn nghe lời gã, thế thì chẳng khác nào bị người ta đem bán mà vẫn còn vui vẻ đếm tiền giúp người ta sao?
"Anh đừng nói nữa, tôi sẽ không nghe anh đâu. Nửa đêm nửa hôm chạy đến nhà tôi, dù anh có giải thích thế nào thì cũng chỉ là lời dối trá mà thôi. Người đâu, cứu mạng với, có kẻ giở trò sàm sỡ, mau tới bắt hắn đi."
Nơi này tuy có hơi hẻo lánh một chút, nhưng vì giọng cô rất to, âm thanh vang đi rất xa nên dân làng quanh đó nhanh chóng nghe thấy.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, dù là có trộm hay có kẻ sàm sỡ, những người dân làng này vẫn sẽ nhanh chóng thức dậy để xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tiện thể giúp đỡ được chút nào hay chút ấy.
Đều là người cùng một làng, thông thường họ sẽ không trơ mắt đứng nhìn nhà người ta xảy ra chuyện mà khoanh tay đứng ngó.
Nơi Khương Đại Xuyên và Thái Kim Hoa sinh sống cách đây không xa. Bên ngoài ồn ào nhốn nháo, những người nửa đêm nghe thấy tiếng la hét liền chui ra khỏi chăn ấm, vừa đi trên đường vừa bàn tán về chuyện sàm sỡ gì đó, vô cùng náo nhiệt. Bọn họ ở trong nhà cũng nghe thấy rõ ràng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
