"Vâng.”
Hai đứa trẻ rúc vào trong lòng cô, rồi nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Khoảng mười giờ hơn, Khương Mạn Mạn cũng không trụ nổi nữa. Cô bước xuống giường, cầm ba chiếc bẫy thú ra bên ngoài rồi lần lượt đặt ở cửa ra vào và trước hai bệ cửa sổ.
Cô thầm nghĩ kẻ có thể lẻn vào giở trò đồi bại, liệu có Khương Đại Xuyên hay không?
Cô từ từ nhắm mắt lại.
Chẳng mấy chốc đã đến nửa đêm, những ngày đầu tháng không có trăng, khắp nơi đều tối đen như mực, em trai của Thái Kim Hoa nghe theo lời dặn dò của chị gái mà mò đến thôn Khương gia.
Khoảng sân nhà Khương Mạn Mạn chỉ có bức tường đất thấp lè tè, gã rất dễ dàng trèo vào trong.
Thái Kim Hoa bảo gã chỉ cần tạo ra chút tiếng động trong sân, dọa cho ba mẹ con trong nhà sợ hãi là được.
Lúc mới đến gã cũng nghĩ như vậy, gã chỉ muốn giúp chị gái ép Khương Mạn Mạn gả cho phó xưởng trưởng xưởng dệt, để gã có thể chia chác được chút tiền. Nhưng trên đường đi, vì thèm khát nhan sắc của Khương Mạn Mạn, gã đột nhiên thay đổi chủ ý.
Giữa đêm hôm khuya khoắt tối lửa tắt đèn thế này, ba mẹ con lại sống ở nơi hẻo lánh như vậy, cho dù gã có làm gì cô thì cô cũng chẳng biết gã là ai, người khác lại càng không thể biết được. Thế là, gã quyết định sau khi vào trong sẽ không chỉ dọa nạt Khương Mạn Mạn, mà gã còn muốn chiếm đoạt cô.
Sau khi bị gã bắt nạt, chắc chắn là Khương Mạn Mạn sẽ càng thêm sợ hãi, lúc đó chẳng phải cô vẫn sẽ ngoan ngoãn gả cho phó xưởng trưởng hay sao?
Quả là một kế hoạch hoàn hảo.
Vừa dọa được Khương Mạn Mạn, lại vừa đạt được mục đích ban đầu của mình, quả thực là một mũi tên trúng hai đích, một công đôi việc.
Dù sao thì một mỹ nhân xinh đẹp như vậy, sau này gả cho phó xưởng trưởng rồi, gã có muốn chạm vào cũng chẳng thể chạm được nữa.
Gã bước vào trong sân, xung quanh tĩnh lặng như tờ, cũng chẳng nhìn thấy thứ gì. Trong bóng tối lờ mờ, gã chỉ có thể phân biệt được đâu là cửa ra vào, đâu là cửa sổ.
Rốt cuộc là nên đi vào từ cửa chính, hay là chui qua cửa sổ đây?
Cửa chính thì cần phải cạy từ bên dưới, còn cửa sổ thì chỉ cần dùng sức giật tung ra là xong.
Thế là gã quyết định chọn cửa sổ.
Chui vào từ cửa sổ, có khi gã lại nhảy thẳng được lên giường bên trong, ôm trọn lấy mỹ nhân ấy chứ.
Gã thầm nghĩ với vẻ đắc ý, rồi rón rén đi về phía cửa sổ phía tây.
Khương Mạn Mạn luôn giữ lòng cảnh giác, hai đêm nay cô chưa từng ngủ ngon giấc, ngay khi trong sân vừa vang lên tiếng bước chân thì cô đã bừng tỉnh.
Kẻ xấu thực sự đã đến.
Trong bóng tối, cô liếc nhìn hai đứa nhỏ đang ôm trong lòng, bọn trẻ vẫn đang ngủ rất say sưa cho nên cô tạm thời không đánh thức chúng, quyết định cứ im lặng quan sát tình hình trước đã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

