"Đúng vậy, đợi gả qua đó, người ta có thể sắp xếp công việc cho anh ở nhà máy dệt. Nhưng con ranh chết tiệt đó bướng bỉnh lắm, nói thế nào cũng không chịu đi bước nữa. Cô ta cứ chờ đợi tên A Ngưu đó. Tên A Ngưu đó có mà về bằng mắt, nếu về được thì đã về từ lâu rồi."
Khương Đại Xuyên đã sững sờ. Hắn hoàn toàn chìm đắm trong ba trăm tám mươi đồng tiền sính lễ và suất làm việc ở nhà máy dệt.
Ba trăm tám mươi đồng, còn nhiều hơn số tiền mà hắn dành dụm cả đời. Lại thêm một suất làm việc, có được những thứ này, hắn chắc chắn là người đứng trên vạn người ở cái làng này rồi.
"Mạn Mạn nói thế nào cũng không chịu đồng ý sao?"
"Đúng thế, đúng là đồ con lừa bướng bỉnh. Cô ta cũng không xem lại bản thân mình có điều kiện gì, phó xưởng trưởng có thể để mắt tới cô ta, đó chắc chắn là phúc khí nó tu mấy đời mới có được."
Khương Đại Xuyên nhất thời nảy sinh suy nghĩ muốn tự mình đi khuyên nhủ em gái, thế là hắn bất giác bước về phía cổng lớn.
Thái Kim Hoa thấy hắn hành động thì chắc chắn rằng hắn đã bị mình thuyết phục, cho nên mới chuẩn bị đi khuyên nhủ Khương Mạn Mạn. Anh trai ruột đích thân đi nói, dù sao thì cũng tốt hơn người chị dâu như cô ta đi nói.
Nhưng bước chân Khương Đại Xuyên còn chưa ra khỏi cổng lớn thì hắn lại đột nhiên quay vào.
"Này, sao anh lại quay vào rồi?" Thái Kim Hoa cản Khương Đại Xuyên đang đi ngược trở lại: "Anh đi khuyên em gái anh đi, cơ hội hiếm có thế này, chúng ta không thể để vuột mất được."
"Anh." Khương Đại Xuyên vẫn ấp úng: "Tính tình em gái thế nào em biết rồi đấy, nó nói không lấy tức là không lấy, tôi đi nói cũng vô ích thôi."
"Này, dù sao thì anh cũng là anh trai cô ta. Anh xem cái tính tình nhu nhược của anh kìa, sao tôi lại lấy một kẻ vô dụng như anh cơ chứ? Ba trăm tám mươi đồng, một suất làm việc, cứ như vậy mà bay mất sao?"
Thái Kim Hoa vô cùng tiếc nuối, Khương Đại Xuyên cũng cảm thấy đáng tiếc.
Thái Kim Hoa mắng: "Còn không phải do anh tầm nhìn hạn hẹp sao. Năm xưa nếu anh không tham chút sức lực của A Ngưu, bỏ thuốc hắn, để hắn và Mạn Mạn ngủ với nhau thì Mạn Mạn cũng sẽ không có con với hắn. Có khi chúng ta đã tìm được một nhà tử tế cho Mạn Mạn, được hưởng ké phúc lợi của cô ta rồi. Bây giờ thì hay rồi, tên A Ngưu đó đi mất, mãi không chịu về. Chúng ta không nói đến chuyện hưởng phúc của Mạn Mạn nữa, ngược lại ba mẹ con cô ta đã trở thành gánh nặng của chúng ta."
"Anh không đi nói chuyện với em gái anh, tôi sẽ đi tìm người khác. Con vịt béo như thế này tuyệt đối không thể để bay mất, bắt buộc phải nắm chặt trong tay chúng ta."
Cô ta vừa nói vừa bước ra ngoài.
"Cô đi đâu đấy?" Khương Đại Xuyên hỏi một câu.
Thái Kim Hoa dừng bước: "Không cần anh quản!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
