"Mạn Mạn, sao cô lại bướng bỉnh như thế? Chị nói cho cô biết, điều kiện của người này vô cùng tốt. Người ta là phó xưởng trưởng nhà máy dệt, phó xưởng trưởng đấy, bao nhiêu người cầu còn chẳng được. Người ta còn không chê cô mang theo hai đứa con, đây là chuyện tốt biết bao nhiêu."
"Muốn lấy thì chị đi mà lấy, tôi không thèm."
"Cô." Sắc mặt Thái Kim Hoa tức đến xanh mét, thầm nghĩ nếu cô ta có thể lấy thì chắc chắn là cô ta đã tự mình lấy rồi, còn để món hời này rơi vào tay Khương Mạn Mạn sao?
Khương Mạn Mạn mới không tin những lời dối trá đầy miệng của cô ta.
Người chị dâu này luôn tính toán chuyện bắt cô đi lấy chồng. Những năm qua, dù đối tượng cô ta nhờ người giới thiệu có điều kiện bản thân ra sao, nhưng nhà có tiền vẫn luôn được đặt lên hàng đầu. Cho nên, đây lại là muốn đem cô đi đổi lấy tiền rồi.
"Chị dâu, tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi không muốn đi bước nữa, cũng sẽ không đi bước nữa, là chị cứ cố tình phí lời ở đây thôi."
"Cô, cô thật sự không suy nghĩ thêm sao? Nếu cô theo phó xưởng trưởng, sau này chỉ việc chờ hưởng phúc thôi. Hai đứa trẻ cũng không cần phải chịu khổ theo cô nữa, chúng còn có bố."
"Bọn trẻ cũng không thèm. Điều kiện tốt như vậy, chị thích cho ai thì cho, tôi cũng không thèm."
"Mạn Mạn."
"Chị dâu, nhà tôi nấu cơm còn thiếu lương thực, chị mang cho tôi chút lương thực đi."
Câu nói này lập tức chặn đứng những lời Thái Kim Hoa định nói tiếp nơi cổ họng. Con ranh chết tiệt này không chịu đồng ý đề nghị của cô ta, thế mà còn muốn đòi lương thực từ cô ta sao?
"Ây da, Mạn Mạn, lương thực ở nhà bên đó cũng không còn nhiều. Chị, chị đột nhiên nhớ ra còn có việc, chị dâu đi trước đây."
Cô ta quay đầu, lủi thủi bước ra ngoài. Nhưng ra đến bên ngoài, cô ta lại không cam lòng. Đó chính là phó xưởng trưởng, phó xưởng trưởng đấy. Có thể làm thông gia với phó xưởng trưởng, nhận được ba trăm tám mươi đồng tiền sính lễ, lại còn có thêm một suất làm việc ở nhà máy dệt.
Trời ạ, đến khi nào mới gặp được vận may tốt như thế này.
Con ranh chết tiệt này đầu óc chẳng linh hoạt chút nào.
Thái Kim Hoa hầm hầm tức giận trở về nhà. Thấy Khương Đại Xuyên đã về, trong lòng cô ta ôm cục tức cho nên liền trút giận lên đầu Khương Đại Xuyên một trận.
"Anh nhìn đứa em gái chết tiệt của anh xem, đúng là đồ óc heo, đến khi nào cô ta mới sáng dạ ra một chút? Tôi đã nói nhiều như thế, sao cô ta vẫn không chịu đồng ý."
Khương Đại Xuyên nghe cô ta chửi em gái mình thì há miệng định nói, nhưng cuối cùng vẫn không phản bác lại.
"Nói đi, cô đã nói gì với nó?"
"Tôi bảo cô ta gả cho phó xưởng trưởng trong nhà máy của dượng hai tôi, thế mà cô ta còn không chịu. Người ta có thể cho ba trăm tám mươi đồng tiền sính lễ, lại còn không chê cô ta mang theo hai đứa con. Anh nói xem chuyện này tốt biết bao."
"Ba trăm tám mươi đồng sính lễ, lại còn là phó xưởng trưởng sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)