Cớ sao lại không làm chứ?
Hắn coi như không biết chuyện gì rồi cúi đầu quay về phòng.
Dù sao có người muốn làm gì em gái, nhưng không phải do hắn ra tay thì cũng chẳng liên quan gì đến hắn. Cứ đợi xem bên phía Thái Kim Hoa có thể đưa ra chủ ý gì, kết quả sẽ ra sao vậy.
Thái Kim Hoa đi đến nhà đẻ ở thôn Thái gia. Vừa bước qua cửa, cô ta đã khóc lóc kể lể với người nhà mẹ đẻ chuyện Khương Đại Xuyên vô dụng, chuyện Khương Mạn Mạn bướng bỉnh không chịu gả cho phó xưởng trưởng.
Người nhà mẹ đẻ tự nhiên cũng thèm thuồng ba trăm tám mươi đồng tiền sính lễ và suất làm việc kia. Nếu họ giúp đỡ Thái Kim Hoa, chắc chắn là họ sẽ được hưởng sái lợi lộc vô cùng lớn.
Trong lòng Thái Kim Hoa đã có chủ ý, cô ta gọi đứa em trai không học vấn không nghề ngỗng của mình tới.
"Tối nay em đến ngoài cửa nhà bọn họ dọa dẫm một phen, chỉ cần dọa dẫm bọn họ là được rồi. Bây giờ bọn họ đang sống ở bên ngoài, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay chắc chắn là sẽ sợ chết khiếp. Đợi con tiện nhân đó cảm thấy sợ hãi, biết trong nhà không có đàn ông là không được, tự nhiên sẽ ngoan ngoãn đồng ý đi bước nữa thôi."
Em trai họ Thái nghe xong liền nhếch môi.
"Chuyện này dễ ợt, tối muộn em qua đó, tạo ra chút tiếng động bên ngoài nhà bọn họ là được."
"Đúng, cứ làm như vậy đi."
Thôn Khương gia.
Khương Mạn Mạn ở trong nhà đếm lại số tiền còn lại. Nhân sâm bán được một trăm đồng, mua đồ ăn vặt, mua lương thực và công cụ cho bọn trẻ đã tiêu mất hai mươi đồng. Tám mươi đồng còn lại, cô cất hết trên người. Dù sao thì ở cái nhà này, cô để tiền ở đâu cũng không yên tâm.
Cô đã tính toán qua, việc dẫn hai đứa trẻ đến Kinh thị ít nhất phải tiêu tốn bốn trăm đồng. Khoản này bao gồm tiền xe cộ, tiền ăn uống mỗi ngày, tiền trọ khi đến Kinh thị. Cũng không biết phải ở lại Kinh thị bao lâu, nên tiền trọ cũng là một con số ẩn.
Trước khi đi còn phải mua cho mỗi đứa trẻ một bộ quần áo mới. Bọn chúng sắp đi gặp bố của mình cho nên không thể ăn mặc rách rưới được. Thêm vào đó là những khoản chi tiêu lặt vặt chưa biết trước, nếu nhận người thân không thành công thì chắc chắn là phải quay trở lại.
Để đề phòng vạn nhất, cô phải cân nhắc đến tất cả những chuyện có thể xảy ra.
Về đến nhà thì trên người cũng không thể không có tiền, cho nên phải chuẩn bị nhiều thêm một chút.
Kiếm tiền rất quan trọng, nhưng cô vẫn còn chuyện khác phải làm.
Cô gọi hai đứa trẻ lại.
"Chúng ta đến nhà ông trưởng thôn một chuyến nhé."
Hôm nay Thái Kim Hoa đến tìm cô để khuyên cô tái giá, người chị dâu đó vốn là kẻ hám lợi, mờ mắt vì tiền, anh trai lại là người nhu nhược, cô chỉ sợ Thái Kim Hoa sẽ nghĩ ra trò hèn hạ nào đó để ép cô đi bước nữa.
Bọn họ đến nhà trưởng thôn, Khương Mạn Mạn ngỏ ý với trưởng thôn rằng cô muốn mua bẫy thú.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


