Phải biết rằng nàng vì gặp phải dị tượng khó lòng lý giải nên mới lưu lạc vào chốn rừng thiêng nước độc này, thế nên trên người vẫn mặc nguyên áo đạo bào trắng và mang giày thể thao. Nhưng nếu là dân phượt vào núi thám hiểm, tối thiểu cũng phải mặc áo khoác gió, mang giày leo núi, sau lưng phải đeo balo chuyên dụng, bên trong chuẩn bị sẵn lều bạt, túi ngủ.
Đúng rồi, còn phải có điện thoại vệ tinh để liên lạc với bên ngoài xin ứng cứu khi mất phương hướng nữa.
Ấy vậy mà Lưu Đại chỉ mặc một bộ quần áo cũ mèm mang phong cách từ mấy trăm năm trước, chân đi giày vải, bắp chân quấn xà cạp đen. Trên người hắn đeo một chiếc túi chéo làm bằng da, gia công rất thô sơ, kích thước lại nhỏ, hoàn toàn không giống như có thể nhét vừa lều bạt hay túi ngủ.
Thứ hai, Lưu Đại này thế mà lại để tóc dài.
Ánh sáng trong hang hơi tối, nhưng dọc đường dẫn hắn tới đây, nàng đã quan sát vô cùng tỉ mỉ. Nàng không hề nhìn thấy dấu vết đội tóc giả ở đường chân tóc của hắn, những ai từng xem phim cổ trang đều biết, thứ đó rất lộ liễu, nhưng Lưu Đại thì không. Điều đó đồng nghĩa với việc mái tóc dài của hắn là tóc thật!
Có lẽ xã hội hiện đại vẫn còn người tin vào sự tồn tại của những kẻ mang siêu năng lực, nhưng ở cái thời đại đã bước vào giai đoạn thám hiểm không gian vũ trụ, thần tiên chỉ còn là một biểu tượng mang tính tín ngưỡng, hiếm ai lại một mực tin tưởng sâu sắc vào sự hiện diện của thần tiên đến vậy.
Tất nhiên, giới chức sắc tôn giáo ở nước ngoài thì không tính.
Thêm nữa là từ “tiểu nhân”, cách xưng hô này Chu Nhất chỉ mới thấy qua trên phim cổ trang. “Mọi người đều bình đẳng” không phải là một khẩu hiệu sáo rỗng, mà đã trở thành quan niệm ăn sâu vào lòng người.
Cho dù là ông lão bảy tám mươi tuổi sống ở những thôn làng miền núi, khi đối mặt với quan chức cấp cao trên thành phố cũng sẽ không bao giờ thốt ra hai chữ thể hiện sự phân biệt tôn ti nặng nề đến thế.
Thân phận của Lưu Đại lại càng kỳ quái, thợ săn tức là người sống bằng nghề săn bắn. Tạm thời chưa bàn đến thu nhập, cứ tùy tiện vào núi săn bắt động vật hoang dã như vậy, không sợ lỡ tay làm thương động vật quý hiếm cần được bảo vệ rồi tự đưa mình vào tù hay sao?
Nghề nghiệp này ở xã hội hiện đại đã biến mất từ lâu. Cùng lắm chỉ còn một nhóm nhỏ có sở thích đam mê lĩnh vực này, mà nhóm người ấy cũng tuyệt đối chẳng bao giờ tự nhận mình là “thợ săn” cả.
Chu Nhất phóng tầm mắt ra bên ngoài. Trời đã nhá nhem tối, thấp thoáng vẫn có thể thấy làn sương mù dày đặc đang lởn vởn cách hang động không xa.
Phải rồi, đám sương mù này cũng chẳng hề tầm thường, nó cực kỳ quỷ dị. Ít nhất là trong hai ngày qua, nàng đã từng tận mắt chứng kiến làn sương này bao trùm lấy một con hươu sao. Đợi đến khi sương tan đi, trên mặt đất chỉ còn trơ lại một vũng máu đỏ tươi.
Hôm qua, đám sương mù này cũng phát hiện ra nàng, chực chờ nuốt chửng nàng vào bụng. Chu Nhất đã dùng đủ mọi cách, cuối cùng mới phát hiện ra rằng, nếu dùng thứ Khí không rõ từ đâu xuất hiện trong cơ thể để truyền vào chiếc chuông đồng mang theo bên người thì có thể xua tan sương mù. Nhờ thế, nàng mới may mắn giữ lại được cái mạng nhỏ này.
Vừa nãy, nàng cũng dùng cách đó để cứu Lưu Đại.
Lưu Đại, làn sương trắng quỷ dị, đạo quán biến mất, khu rừng nguyên sinh xa lạ... Vô vàn những dấu vết hiện hữu buộc Chu Nhất phải xem xét đến một khả năng, có lẽ nàng đã xuyên không rồi.
Chu Nhất không có người thân, từ nhỏ đã được lão đạo sĩ nuôi nấng. Một năm trước, khi sư phụ qua đời, nàng trở về quê nhà kế thừa đạo quán nhỏ. Vì vị trí quá hẻo lánh nên cả đạo quán cũng chỉ có mỗi mình nàng là quán chủ.
Vậy nên thật ra Chu Nhất chẳng có gì vướng bận. Nhưng dẫu có thế, nàng cũng không hề muốn xuyên không. Nàng đang sống ở một thời đại phồn thịnh nhất lịch sử, một thời đại thân thiện nhất với bách tính và nữ nhân, một thời đại ngập tràn các hình thức giải trí và chẳng bao giờ phải lo cái ăn cái mặc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
