Sống trong đạo quán, muốn ăn gì mặc gì đều có thể đặt hàng trên mạng, thứ nào không mua online được thì cứ tự lái xe xuống núi vào thành phố.
Quay vài đoạn video đăng lên mạng dạy người ta đánh Thái Cực quyền, bán chút đồ thủ công mỹ nghệ, no ấm chẳng phải lo. Nàng thực sự không thể mường tượng ra cuộc sống nào tốt đẹp hơn thế nữa.
Nếu quả thực đã xuyên không, mọi thứ kia đối với nàng giờ chỉ còn là hoa trong gương, trăng dưới nước mà thôi.
Chu Nhất trút một tiếng thở dài.
Nghe thấy tiếng thở dài của nàng, Lưu Đại có phần đứng ngồi không yên, cất giọng rụt rè: “Tiên... Chu đạo trưởng.”
Chu Nhất bừng tỉnh: “Sao vậy?”
Nhìn Lưu Đại đứng dậy bước đến đống củi, nàng làm ngơ trước bộ dụng cụ đánh lửa bằng cách khoan cưa gỗ thô sơ của hắn, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
…
Ánh lửa cam rực sáng cả hang động, xua tan bóng tối, cũng xua tan luôn cả những mối nguy hiểm rình rập khuất lấp bên trong.
Chu Nhất ngồi cạnh đống lửa, tay cầm một chiếc bánh bột ngô do Lưu Đại đưa cho. Chiếc bánh được xỏ xuyên qua một cành cây đã tước vỏ, hơ nướng trên ngọn lửa hồng.
Lưu Đại bảo bánh nướng nhà hắn hơ nóng lên ăn sẽ ngon hơn.
Ánh mắt Chu Nhất chằm chằm dán vào chiếc bánh. Đợi đến khi vỏ bánh nướng hơi cháy xém, nàng lập tức rút ra, chu môi thổi phù phù, thấy môi chạm vào không còn bỏng rát nữa, nàng mới háo hức cắn một miếng.
Nhờ được hơ lửa, lớp vỏ bánh trở nên giòn rụm, phần ruột bên trong dẫu chẳng mấy mềm mại nhưng cũng không còn cứng ngắc như ban nãy. Vừa nhai, hương thơm của lúa mì tỏa ra, ngập tràn mùi vị thơm ngon trong khoang miệng.
Nàng đưa tay nhận lấy ống tre do Lưu Đại lục lọi từ trong túi ra, bên trong chứa nước vừa được chắt từ túi nước da. Chu Nhất ngửa cổ uống cạn một hơi.
Đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được, hóa ra nước lọc cũng có thể ngọt lành đến vậy.
Chu Nhất buông một tiếng thở dài thỏa mãn, cảm thấy bản thân cuối cùng cũng sống lại rồi.
Dẫu lớn lên trên núi từ bé, nhưng nàng thực sự chẳng phải chuyên gia sinh tồn nơi hoang dã. Về việc thứ gì trong núi ăn được, thứ gì không, có lẽ nàng rành rọt hơn người thành phố đôi chút, nhưng cũng chỉ có giới hạn. Vì lẽ đó, suốt hai ngày qua nàng ăn rất ít.
Thêm nữa là do không nhóm được lửa, nên dù có tìm thấy nước suối nàng cũng chẳng dám uống, e sợ nuốt phải vi khuẩn, virus hay ký sinh trùng, khéo lại đẩy nhanh cái chết của chính mình.
Nếu chẳng may không gặp được Lưu Đại, nàng sẽ phải tiếp tục chịu đựng cảnh đói khát bủa vây, nói không chừng hai ngày nữa là chầu trời rồi.
Ở phía đối diện, Lưu Đại thấy Chu Nhất đang thực sự ăn bánh nướng, nỗi căng thẳng trong lòng cũng vơi đi ít nhiều. Hắn thầm nghĩ, vị Chu đạo trưởng này hẳn không phải là tinh quái trong núi. Tinh quái vốn chỉ ăn thịt người, chứ xưa nay hắn chưa từng nghe nói có tinh quái nào lại thích xơi bánh nướng cả.
Hắn lại rót thêm nước cho Chu Nhất, xé một miếng bánh nhét vào miệng mình, rồi nhịn không được bèn cất tiếng hỏi: “Chu đạo trưởng, sao ngài lại ở trong núi này? Lẽ nào sâu trong núi còn có đạo quán sao?”
Chu Nhất khựng lại, lắc lắc đầu, nuốt miếng bánh trong miệng xuống, tu thêm ngụm nước rồi đáp: “Ta đi lạc vào vùng núi lớn này, mất phương hướng, chẳng hiểu sao lại đi đến tận đây.”
Tình hình vẫn chưa rõ ràng, mặc dù đã ăn uống đồ của Lưu Đại, nhưng có những chuyện tuyệt đối không thể tiết lộ.
Huống hồ những lời nàng vừa nói cũng chẳng tính là lừa gạt.
Lưu Đại thở dài. Vì sống ngay dưới chân núi nên hắn biết rõ, năm nào cũng có khá nhiều người đi lạc vào tận sâu trong núi Vân Vụ, thậm chí còn có mấy vị lão gia, công tử của những nhà quyền quý bảo là vào núi tìm tiên, kết quả là một đi không trở lại.
Hắn an ủi: “Trong núi quả thực rất dễ lạc đường. Tuy nhiên, vị trí này có lẽ chưa vào quá sâu đâu, chỉ cần sáng mai sương tan, ta có thể tìm được đường xuống núi.”
Chu Nhất nhìn hắn chằm chằm: “Thật sao?”
Lưu Đại gật đầu chắc nịch: “Là thật!”
Hắn nói tiếp: “Chu đạo trưởng, ngài cứu ta một mạng, ta chẳng biết lấy gì báo đáp, nếu ngài muốn xuống núi, ta xin tình nguyện dẫn đường.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
