Hắn nhịn không được bèn đảo mắt quan sát một vòng. Trong hang trống huơ trống hoác, hoàn toàn không có dấu vết sinh hoạt của con người, có lẽ tiên nhân vốn chẳng cần ăn uống hay ngủ nghỉ.
Lúc này, vị tiên nhân đối diện lại cất lời. Tuy giọng nói hơi kỳ lạ nhưng hắn vẫn nghe hiểu được. Tiên nhân hỏi: “Lưu Đại? Đó là tên thật của ngươi sao?”
Lưu Đại gật đầu: “Bẩm tiên nhân, tên thật của tiểu nhân chính là Lưu Đại!”
Chu Nhất im lặng một thoáng, thầm nghĩ đây là giọng vùng nào vậy, chưa nghe bao giờ, nhưng may mắn là không đến mức giống tiếng địa phương của vài vùng quê, nói ra câu nào là mù tịt câu đó.
Chu Nhất lên tiếng: “Lưu Đại này, ta không phải tiên nhân, chỉ là một đạo sĩ thôi, ngươi cứ gọi ta là Chu đạo trưởng là được. Ngươi cũng không cần tự xưng là “tiểu nhân”, giữa chúng ta chẳng có sự phân biệt sang hèn tôn ti nào cả.”
Lưu Đại khúm núm vâng dạ: “Vâng... tiểu... Lưu Đại biết rồi ạ.”
Hắn hơi ngẩng đầu, đưa mắt liếc nhanh người đang ngồi đối diện. Một thân áo trắng thoát tục, dẫu chỉ nhìn lướt qua, hắn cũng nhận ra người nọ mang khí chất hoàn toàn khác biệt với hắn và những người trong thôn. Khác ở điểm nào thì Lưu Đại không diễn tả được, hắn chỉ cảm thấy dáng vẻ của tiên nhân hẳn là phải như vậy.
Hơn nữa, tiên... Chu đạo trưởng chỉ cần lắc nhẹ chiếc chuông đồng là xua đuổi được tinh quái trong sương mù, dẫu không phải tiên nhân thì ắt hẳn cũng là bậc cao nhân ẩn tu trong núi!
Khi Lưu Đại e dè cúi đầu, Chu Nhất cũng đang âm thầm quan sát hắn. Càng nhìn, lòng nàng càng trĩu nặng.
Mờ sáng hôm qua, Chu Nhất rời khỏi đạo quán, đến tảng đá lớn nàng vẫn thường lui tới để đả tọa tu luyện. Nói là tu luyện, thật ra đó là yêu cầu của sư phụ nàng. Từ năm lên năm tuổi, nàng đã cùng sư phụ rèn luyện, chớp mắt đến năm hai mươi sáu tuổi, mọi thứ đã trở thành thói quen. Dù chẳng tu ra được thành tựu gì to tát, nhưng dùng để tu tâm dưỡng tính thì cũng rất tốt.
Thói quen của nàng là tu luyện một tiếng đồng hồ vào buổi sáng, sau đó mới quay lại đạo quán ăn sáng.
Thế nhưng ngày hôm đó chẳng hiểu sao, trong lúc tu luyện, đan điền bỗng trào dâng một luồng nhiệt lưu, nàng vậy mà lại nảy sinh Khí cảm!
Phải biết rằng Chu Nhất đã rèn luyện suốt hai mươi mốt năm trời, chưa từng có một tia Khí cảm nào. Đừng nói là nàng, ngay cả vị sư phụ đã tạ thế quy tiên của nàng, dẫu dốc sức tu luyện cả đời cũng chẳng có được.
Chu Nhất vô cùng nghi ngờ bản thân đang sinh ra ngụy Khí cảm, đây tuyệt đối chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Nhưng nương theo dòng nhiệt lưu cuộn trào nơi đan điền, luồng Khí kia bắt đầu vận hành đủ một chu thiên. Sau khi kết thúc chu kỳ, trước mắt nàng bỗng bừng sáng, giữa bóng tối xuất hiện những sợi tơ mỏng màu trắng sữa trông như sương mù, lại tựa những cột sáng li ti đang chầm chậm xuôi chảy trong hệ thống kinh mạch.
Đợi đến khi nàng thoát khỏi trạng thái kỳ lạ mà huyền diệu ấy, chuẩn bị quay về đạo quán tìm đọc sổ tay tu luyện của sư phụ thì lại phát hiện đường về đã biến mất tăm. Nàng men theo trí nhớ đi tìm đạo quán, kết quả chẳng thấy gì ngoài một vùng rừng rậm bạt ngàn, lúc quay lại tìm tảng đá lớn, tảng đá kia cũng đã không cánh mà bay.
Tính cả hôm nay, nàng đã chật vật sinh tồn trong chốn rừng này được hai ngày. Những gian nan phải nếm trải thực sự là điều mà cả đời nàng chưa từng kinh qua.
Bởi thế, khi nhìn thấy Lưu Đại, nàng mừng rỡ vô cùng. Gặp được con người đồng nghĩa với việc nàng có hy vọng thoát khỏi chốn thâm sơn cùng cốc này, dẫu tệ nhất thì có người cùng bàn bạc, dẫu sao vẫn an tâm hơn là đơn độc chống chọi.
Nhưng giờ khắc này, nhìn Lưu Đại đang ngồi đối diện, niềm vui sướng trong lòng Chu Nhất đang dần nguội lạnh, dự cảm chẳng lành ngày một mãnh liệt hơn.
Đầu tiên, trang phục của Lưu Đại vô cùng kỳ quái, tuyệt đối không phải lối ăn mặc của xã hội hiện đại. Quần áo không có cúc, vạt áo đắp chéo sang phải, trên đó còn chi chít những mảnh vá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
