"Nói chuyện thì ít nhất cũng phải dùng đến cái đầu chứ? Hiện giờ chỉ có ba người dẫn đường siêu cấp S, mà trong đế quốc Odin cũng chỉ có một người là đại nhân Tinh Nhược. Sao? Cậu là người nhà của vị siêu cấp S nào thế?"
Khương Vưu chậc một tiếng, chống cằm, chậm rãi nói: "Tôi nói thật thì các cậu lại không tin? Sao, chẳng lẽ tôi phải nói mình là người thường thì các cậu mới hài lòng à?"
"Đã có định kiến sẵn rồi thì còn hỏi làm gì? Để thể hiện cái gọi là ưu việt của người dẫn đường à? Tôi cũng không biết, hóa ra giờ người dẫn đường giờ cũng biết khinh thường người thường rồi."
Khương Vưu gật gù: "Nếu vậy thì tôi phải hỏi thử đại nhân Seris mới được, xem có phải..."
"Đủ rồi Khương Vưu." Tô Nguyệt nhận ra lời nói của cô có thể gây bất lợi với họ, nên vội vàng cắt ngang.
"Huck chỉ là thẳng tính nên nói năng bậy bạ thôi, cậu đừng giận." Tô Nguyệt mỉm cười xoa dịu.
Đại nhân Seris là người phụ trách Bạch Tháp. Dù Khương Vưu có thực sự quen hay không quen, thì những lời vừa rồi đều không nên xuất hiện.
Là dẫn đường, bài học đầu tiên họ được học chính là mối quan hệ giữa dẫn đường, lính gác và người thường.
Là những dẫn đường và lính gác có gen đột biến, từ đầu họ đã thề sẽ cống hiến tất cả vì tương lai của nhân loại.
Nếu để tin đồn lan ra rằng dẫn đường khinh thường người thường... Thì hậu quả... Tô Nguyệt không dám tưởng tượng.
Khương Vưu nhìn cô ta bằng ánh mắt nửa cười nửa không.
Chậc chậc, cô ghét nhất là mấy đứa còn biết giả vờ hơn cả cô.
Tưởng mọi chuyện sẽ xong, ai ngờ Khương Vưu lại thong thả mở miệng: "Thôi, không chấp với bọn cấp S trở xuống như mấy người."
"... Cậu!" Huck tức đến đỏ mặt.
Chưa biết Khương Vưu nói thật hay không, nhưng cái vẻ ngạo mạn kia đúng là quá đáng ghét.
Nhưng vì câu nói trước đó, dù Huck có giận cũng chẳng thể làm được gì.
Nếu Khương Vưu thật sự là người thường, mà cậu ta bắt nạt, thì chẳng phải đúng là đã xem thường người thường sao?
Huck không muốn ở lại nữa, giận dữ đứng dậy rời khỏi lớp học.
"A, sắp vào học rồi, để tôi đi gọi cậu ta về."
Tô Nguyệt lúng túng nhìn theo, giả vờ đi gọi Huck, rồi cũng rời khỏi lớp.
Khương Vưu, KO!
Những dẫn đường khác cũng không nói gì nữa, tự trở về chỗ ngồi.
Khương Vưu khẽ cười trong lòng, mở bảng điều khiển ra xem bài giảng sắp tới.
Vẻ mặt cô mang theo nụ cười nhàn nhạt, như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra.
Sau tiết học Lịch sử Đế quốc, giáo sư đứng trên bục gõ bảng, thông báo kế hoạch học kỳ này.
Dẫn đường không chỉ cần phải học hiểu lý thuyết về tinh thần lực, mà còn cần phải thực hành.
Mà trong Học viện Lính Gác ở ngay bên cạnh có rất nhiều tài nguyên "thí nghiệm" để họ lựa chọn.
"Lần này học viện vẫn hợp tác với Học viện Lính Gác như mọi năm. Một dẫn đường đi cùng năm lính gác, tạo thành nhóm sáu người, tiến vào rừng Ma Trùng rèn luyện trong ba ngày. Điểm số sẽ được tính dựa theo số lượng và cấp độ Trùng Tộc bị tiêu diệt. Nhóm đạt hạng nhất sẽ được tham quan Bạch Tháp, và nhận được sự chỉ dẫn của đại nhân Tinh Nhược - dẫn đường siêu cấp S."
"Phần thưởng lần này tốt vậy à? Trước giờ chỉ có tiền với tài nguyên, nay còn mời được cả đại nhân Tinh Nhược... Trời ơi, không phải tôi đang mơ đó chứ?"
"Đã lâu lắm rồi tôi chưa thấy đại nhân Tinh Nhược... Trên tinh não toàn nói ngài ấy ở ẩn rồi, ai ngờ ngài vẫn còn ở đó, hu hu hu!"
"Tôi còn chưa từng vào Bạch Tháp nữa... Nơi làm việc tương lai của chúng ta đấy, háo hức ghê!"
So với các dẫn đường đang phấn khích khác, Khương Vưu lại rất bình tĩnh.
Cô không có hứng thú tới Bạch Tháp. Ai lại muốn nghỉ ngơi mà phải đến chỗ làm việc tham quan chứ?
Cô đâu có thích tự ngược?
Còn về đại nhân Tinh Nhược...
Nếu có thể gặp mặt để học hỏi thêm thì đúng là không còn gì bằng!
Chờ cả lớp ổn định lại, giáo sư vỗ tay, nói tiếp nội dung cuối cùng.
"Mọi người đã hiểu rõ yêu cầu tổ đội rồi phải không? Cố gắng hợp tác với linh gác cấp B trở lên, và chọn người có cấp độ gần với cấp độ tinh thần lực của mình."
Giáo sư dừng một chút, sắc mặt nghiêm túc: "Rèn luyện không phải là trò chơi. Ưu tiên hàng đầu là bảo đảm sự an toàn của bản thân. Nếu gặp tình huống nguy cấp, có thể buông bỏ lính gác để giữ mạng, rõ chưa?"
"Rõ rồi ạ!" Cả lớp đồng thanh, không ai có ý kiến gì về lời nói đó.
Khương Vưu không khỏi nghiêng đầu nhìn giáo sư.
Sắc mặt ông ta nghiêm túc, thật sự đang dặn dò các dẫn đường phải chú ý đến an toàn tính mạng.
Dù có phải hy sinh lính gác cũng phải bảo toàn tính mạng của dẫn đường.
Chẳng trách những dẫn đường đều cao cao tại thượng, xem thường người khác, hóa ra đều có lý do cả.
Tỷ lệ chênh lệch khổng lồ đã tạo nên địa vị cao quý của dẫn đường.
Sau khi giáo sư rời đi, Khương Vưu cũng đứng dậy rời khỏi lớp học.
Những dẫn đường khác phải vội vàng đi chọn lính gác vừa ý, còn cô thì hoàn toàn không vội.
Cô vốn không quen ai trong số các lính gác, mà Bạch Tháp đã quan tâm đến cô như vậy, chắc chắn sẽ sắp xếp đâu vào đó.
Quả nhiên, vừa về đến ký túc xá không bao lâu, trong tinh não đã nhận được tin nhắn đến từ Bạch Tháp.
[Khương tiểu thư, cô không cần phải lo lắng về vấn đề tổ đội, Bạch Tháp đã lựa chọn ra năm lính gác hỗ trợ cho cô, dưới đây là thông tin liên lạc của họ, họ sẽ chủ động liên hệ với cô.]
Khương Vưu nhướng mày, rồi mở hồ sơ của mấy người đó ra xem kỹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

