Được nghỉ một ngày nhưng lại vì hai lần tinh lọc mà Khương Vưu không thể nghỉ ngơi tử tế, rồi sau đó lại đến ngày khai giảng.
Học viện Dẫn Đường nằm trong Trường Quân sự của Đế quốc, nhưng độc lập với Học viện Lính Gác, chương trình giảng dạy và khóa học hoàn toàn khác nhau.
Mặc bộ quân phục trắng xong, Khương Vưu lê bước chậm rãi đi đến lớp học.
Trên mặt cô đầy vẻ đau khổ vì phải đi học.
Vị trí của Khương Vưu trong lớp là ngay chính giữa hàng đầu tiên.
Lúc đầu nơi đó thuộc về một người dẫn đường cấp A, cũng là học sinh xuất sắc có hy vọng đạt cấp S nhất năm nay.
Nhưng từ khi Khương Vưu đến, cô chiếm lấy chỗ đó, trong khi mọi người đều không cảm nhận được bất kỳ dao động tinh thần lực nào từ cô.
Nếu không phải dẫn đường, tại sao lại được chuyển vào Học viện Dẫn Đường?
Chắc chắn là dựa vào mối quan hệ, muốn đưa một người bình thường không có tinh thần lực vào đây để hưởng quyền lợi và địa vị của người dẫn đường.
Các dẫn đường trong lớp đã sớm kết luận như vậy về thân phận của Khương Vưu, nên trong lòng rất coi thường cô.
Chỉ là vì thân phận, nên không ai dám trực tiếp làm gì cô, mà ngầm áp dụng bạo lực lạnh, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của cô.
Khương Vưu cũng vui vì không ai đến quấy rầy mình, tránh được nguy cơ bị lộ việc mình thiếu kiến thức.
Sau khi ngồi xuống, nam sinh tóc vàng vốn đang ngồi cạnh Khương Vưu trừng mắt lườm cô, rồi đứng dậy đi về phía sau.
Những lời thì thầm của đám dẫn đường lọt thẳng vào tai Khương Vưu: “Phiền quá... Sao Trường Quân sự của Đế quốc sao lại để người như thế vào đây chứ? Không phải dẫn đường mà còn vào lớp dẫn đường chiếm chỗ của bọn mình.”
“Huck! Nói nhỏ thôi, tôi nghe nói cô ấy được Bạch Tháp đưa vào đó...” Một nữ sinh kéo tay áo người kia, ra hiệu đừng nói to.
Bạch Tháp là nơi toàn bộ người dẫn đường sẽ tới làm việc sau khi tốt nghiệp, có thể nói thông tin của tất cả dẫn đường trong Đế quốc đều được lưu trữ ở đó.
Là cơ quan quản lý tuyệt đối của dẫn đường, có địa vị tối cao trong lòng người dân Đế quốc.
Cũng chính vì thế, mọi người mới khó chịu với Khương Vưu như vậy.
“Tại sao Bạch Tháp lại nhét một người không có tinh thần lực vào Học viện Dẫn Đường? Chẳng lẽ giờ dẫn đường ngày càng ít, nên Đế quốc định thử xem có thể khai phá được năng lực dẫn đường của người thường không?”
“Ai mà biết...”
Khi họ đang bàn tán, người dẫn đường từng ngồi ở vị trí của Khương Vưu bước vào lớp.
Tô Nguyệt mặc quân phục trắng giống hệt mọi người, nhưng nhờ vào gương mặt ngọt ngào đáng yêu của mình, bộ quân phục trên người cô ta cũng bớt đi vẻ nghiêm nghị, ngược lại càng trong sáng xinh đẹp giống như ánh trăng sáng.
Nhưng Tô Nguyệt lại cư xử như đã rất thân thiết, bước tới ngồi vào chỗ trống bên cạnh cô, rồi nhìn cô đầy tò mò.
“Khương Vưu, cậu thật sự không có tinh thần lực à? Mọi người đều rất tò mò đấy!” Tô Nguyệt mở lời một cách tự nhiên, như đang trò chuyện với bạn bè.
Khương Vưu không đáp ngay, chỉ ngẩng đầu lên nhìn Tô Nguyệt một lúc.
Người khác không cảm nhận được mức độ tinh thần lực của cô, đều cho rằng cô là người thường.
Mà cách bắt chuyện “không có tinh thần lực à” này, khiến Khương Vưu rất hoài nghi người này muốn cô chính miệng thừa nhận mình là người thường.
Dù sao thì, cô đã ở trong lớp hai tuần, sớm không hỏi muộn không hỏi, sao lại hỏi vào lúc này?
Tô Nguyệt thấy Khương Vưu không trả lời, nét mặt càng cười dịu dàng hơn, khẽ cong khóe môi: “Khương Vưu, cậu cứ nói thẳng ra thì cũng không sao đâu, các bạn chỉ là tò mò thôi, sẽ không làm gì cậu đâu.”
"Đúng vậy... Trong lớp ai cũng biết cấp độ tinh thần lực của nhau rồi, chỉ còn cậu là chưa rõ." Huck đi đến chỗ ngồi của mình, cùng Tô Nguyệt ngồi một trái một phải vây quanh Khương Vưu.
Thế trận này, chẳng khác nào ép cung người ta cả.
Khương Vưu khẽ kéo khóe môi, bật cười nhẹ, lên tiếng: "Muốn biết thật à?"
"Cậu nói đi, có gì mà không dám nói? Trong lớp từ cấp D đến cấp A đều có cả, chúng tôi đâu có kỳ thị người cấp thấp đâu." Huck khoanh tay trước ngực, nhìn Khương Vưu với vẻ khinh thường.
"Trừ khi, cậu vốn dĩ chẳng có tinh thần lực."
"Huck!"
Tô Nguyệt nhíu mày, gọi một tiếng, như thể đang trách móc thái độ của Huck.
Nhưng dù như vậy, cô ta cũng chẳng hề ngăn cản cậu ta.
Bị bao người dán mắt nhìn chằm chằm, mặt Khương Vưu chẳng chút hoang mang, trái lại còn điềm nhiên mở miệng: "Tôi à... Cấp độ tinh thần lực của tôi là siêu cấp S."
Bạch Tháp không cho cô tiết lộ cấp độ tinh thần lực của mình, nên Khương Vưu đã giảm nhẹ nó xuống, từ dẫn đường cấp Thần, chuyển thành siêu cấp S.
Dù sao thì... Cũng chẳng tính là nói dối.
Lời vừa dứt, xung quanh im bặt, sau đó bùng nổ tiếng cười nhạo.
"Siêu cấp S? Phụt! Không phải chứ, nếu cậu thật sự là siêu cấp S, thì sao Bạch Tháp lại không đưa cậu về? Mà còn để cậu đến Học viện Dẫn Đường học tập?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

