Trong ký túc xá của Học viện Lính gác.
“An Cách, cậu đã nghe gì chưa? Lần này học viện tổ chức rèn luyện cùng Học viện Dẫn Đường, là để dẫn đường tự tay chọn lính gác đấy!” Vẻ mặt A Môn đầy hớn hở, ghé sát lại thì thầm với chàng trai tóc đen tuấn tú.
“Cậu nói xem lần này tôi có cơ hội được dẫn đường chọn không? Tôi còn chưa từng được nói chuyện với dẫn đường bao giờ, không biết họ có thật sự thơm thơm mềm mềm như trong lời đồn không nhỉ, hê hê hê...”
Nói tới đây, cậu lính gác đầu đinh bắt đầu tưởng tượng lung tung, cười khúc khích một cách đáng khinh.
An Cách cau mày, có phần ghét bỏ mà liếc cậu ta một cái: “Nếu cậu cứ giữ cái điệu bộ đó trước mặt dẫn đường, thì trừ khi họ mù mới chọn trúng cậu.”
“?” A Môn trừng to mắt, biểu tình đầy ấm ức.
“Cậu có còn là anh em của tôi không đấy? Không thể nói lời dễ nghe chút à? Tôi đâu có đẹp trai như cậu, cấp bậc của cậu cũng cao... Lần nào cũng có người chọn cậu...”
Nói tới đây, A Môn sờ cằm, đánh giá bạn mình từ trên xuống dưới: “Lần này nếu bị chọn trúng thì cậu cũng định từ chối à? Đây chính là cơ hội được tiếp xúc thân mật với dẫn đường đó... Nói không chừng cả đời này chỉ có lúc còn học viện mới có cơ hội như thế thôi, cậu không hề thấy tiếc hả?”
“Không đi.” An Cách tựa lưng vào ghế, bắt chéo chân, trong tay còn xoay con dao nhỏ, giọng điệu đầy vẻ lười biếng.
“Mắt của đám dẫn đường ấy đều mọc trên trán, xảy ra chuyện thì đẩy lính gác ra chịu chết, ai thích đi thì đi đi.”
“Dẫn đường vốn đã rất quý giá rồi mà... Bảo vệ họ chẳng phải là trách nhiệm của lính gác sao...” A Môn không hiểu nổi sự bất mãn của An Cách, nên nhỏ giọng nói.
An Cách liếc xéo cậu ta bằng đôi mắt đen, A Môn lập tức im bặt, vươn tay ra làm động tác khóa miệng.
Tích tích...
Tinh não của An Cách đột nhiên thông báo có tin nhắn, A Môn lập tức tò mò ngó sang: “Ai nhắn thế? Không lẽ là dẫn đường năm ngoái đã thêm liên lạc với cậu muốn tổ đội tiếp?”
An Cách không trả lời, cậu trực tiếp mở tinh não ra trước mặt A Môn.
Tin nhắn không phải do bất kỳ dẫn đường nào gửi đến, mà là do Bạch Tháp chính thức gửi đến.
A Môn liếc một cái, chưa kịp để An Cách mở miệng thì đã la lên.
“Wtf! Cậu được phân phối trực tiếp cho một dẫn đường rồi! Lại còn là tin nhắn chính thức từ Bạch Tháp, chẳng lẽ là dẫn đường Tô Nguyệt sao? Cô ấy là người gần đạt cấp S nhất ở Học viện Dẫn Đường đấy...”
Nghĩ tới video về Tô Nguyệt từng xem trên tin tức, A Môn ghen tị đến phát khóc.
“Hu hu hu... An Cách cậu tốt số quá đi, nếu tôi cũng có cấp bậc cao như cậu thì chắc cũng đã được phân phối rồi, chứ không cần phải đi dụ dỗ nữa...”
An Cách chậc một tiếng, giơ tay gõ vào đầu A Môn một cái: “Im đi, không phải Tô Nguyệt, là một dẫn đường tên Khương Vưu.”
“Khương Vưu?” A Môn lục lọi cái tên đó trong đầu, hình như chưa từng nghe qua có dẫn đường nào tên vậy.
Dù thế nào đi nữa, lần này An Cách cũng buộc phải đi rồi.
Lính gác không có quyền từ chối sự sắp xếp của Bạch Tháp.
Cùng lúc đó, còn có bốn người lính gác khác cũng nhận được thông báo chính thức từ Bạch Tháp.
...
Khương Vưu không cần phải lo lắng chuyện tổ đội, nên khoảng thời gian còn lại, đương nhiên là cô sẽ nằm chơi lười biếng cho khỏe.
Nhưng, dù nghĩ vậy trong lòng, cô cũng không thể thật sự chẳng làm gì cả.
Vốn hiểu biết của cô về thế giới này vẫn còn quá ít, nên khi rảnh rỗi là lại phải mở tinh não ra, lật xem sách điện tử, học bù cấp tốc kiến thức về tinh hệ.
Ví dụ như kỳ rèn luyện lần này của Trường Quân đội Đế quốc, chính là nhằm để dẫn đường quen với việc tinh lọc cho lính gác, sau này hoạt động này sẽ dần trở nên thường xuyên hơn.
Dẫn đường sẽ đứng phía sau và được lính gác bảo vệ, sau khi tinh thần của lính gác bị ô nhiễm, họ sẽ tiến lên tinh lọc.
Dưới sự tấn công của Trùng Tộc, tinh thần của năm lính gác sẽ dần bị ô nhiễm, nên dẫn đường phải luôn cảnh giác, sẵn sàng tinh lọc bất cứ lúc nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)