Trên người lính gác dính đầy máu xanh của Trùng Tộc, thân thể còn xuất hiện dị hóa một phần. Họ bất ngờ xuất hiện trước mắt khiến Tô Nguyệt hoảng hốt hét lên: “Á!!!”
Cô ta lén nhìn sang phía Khương Vưu, thấy mấy lính gác thuộc về Huck - người đã bỏ chạy - có người đã hóa thú đến nửa người, đang bị Cố Ôn Ngôn và Eugene dùng dây thừng trói lại, cố định vào thân cây.
Còn Khương Vưu thì ngồi trên một tảng đá nhỏ, trong tay cầm thuốc và băng gạc, xử lý vết thương giúp đồng đội của mình.
“Hít!” Khương Vưu ấn lên vết thương của An Cách, khiến cậu đau đến mức hít ngược một hơi: “Nhẹ tay chút được không? Đau chết tôi rồi thì đến lúc đó ai bảo vệ cô hả?”
Khương Vưu bị câu này chọc cho tức cười, lực tay lại nặng thêm vài phần: “Im đi, đừng nói chuyện.”
Còn bảo vệ cô?
Nói như thể cô không làm gì cả vậy.
Chẳng qua vì muốn giấu thân phận nên Khương Vưu mới không nói ra những gì cô đã làm mà thôi.
An Cách bĩu môi, ngoan ngoãn để Khương Vưu băng bó.
Tóc cô buộc cao, nhưng vẫn có vài sợi lòa xòa rơi xuống hai bên má, bị gió đêm thổi dính lên khóe môi cô.
Hai tay đang bận nên Khương Vưu cũng chẳng buồn để ý.
An Cách lặng lẽ nhìn một hồi, rồi vươn tay giúp cô vén sợi tóc ra sau tai.
Ngay giây tiếp theo, ở nơi mà Khương Vưu không để ý, mặt An Cách hơi đỏ lên, cậu lén đưa tay đã chạm tóc cô lên mũi, ngửi nhẹ một cái.
...
Tô Nguyệt ngây người nhìn cảnh Khương Vưu và An Cách tương tác, tim bất giác đập nhanh hơn.
Sao dẫn đường và lính gác lại có thể như vậy?
Dẫn đường băng bó vết thương cho lính gác sao?
Đây chẳng phải là tín hiệu cổ vũ lính gác được đằng chân lân đằng đầu sao? Chẳng lẽ Khương Vưu không sợ họ vượt ranh giới à?
Tô Nguyệt bắt đầu thấy bối rối. Cô ta cảm giác mình không hiểu nổi Khương Vưu đang nghĩ cái gì nữa.
Khương Vưu thật sự là Dẫn đường sao?
Không thì sao có thể không biết cách thức đúng đắn ở chung trong mối quan hệ giữa dẫn đường và lính gác chứ?
Tô Nguyệt cúi đầu nhìn mấy lính gác bị trói, họ đang đau đớn giãy giụa vì ô nhiễm.
Cô ta im lặng một lúc, cuối cùng vẫn bước tới trước mặt một người trong số họ.
Cô ta ngẩng đầu liếc nhìn Khương Vưu, sau đó nhìn sang Cố Ôn Ngôn: “Cố Ôn Ngôn, cậu có thể giúp tôi đưa cậu ta qua bên kia không? Tôi sẽ tinh lọc cho cậu ấy trước.”
Cố Ôn Ngôn đang rửa máu trên người, nghe Tô Nguyệt nói vậy thì theo phản xạ quay đầu nhìn Khương Vưu.
Dẫn đường tinh lọc có thể không cần né tránh lính gác, nhưng nhất định phải tránh mặt những dẫn đường khác.
Khương Vưu biết điều đó, nên khẽ gật đầu với Cố Ôn Ngôn: “Cậu đưa qua giúp cô ấy đi, nhưng đừng xa quá.”
Cố Ôn Ngôn khẽ đáp “Ừm”, rồi đứng dậy đi đến cạnh lính gác kia, vác cậu ta lên, rồi đi cùng Tô Nguyệt đến chỗ hơi khuất một chút.
Đặt người xuống đất xong, Cố Ôn Ngôn quay người rời đi, không nói một lời, cũng không nhìn lại.
Tô Nguyệt nhìn bóng lưng cậu, sống mũi cay cay, nhưng lúc này vẫn phải cứu lính gác của mình trước đã.
Cô ta hít sâu một hơi, bước đến, ôm lấy đầu lính gác, áp trán mình lên trán cậu ta, bắt đầu tinh lọc.
...
Khương Vưu rất tò mò không biết Tô Nguyệt tinh lọc kiểu gì.
Nhưng nếu nói là muốn lén xem thử thì quá vô liêm sỉ rồi, nên cô chỉ có thể mím môi, tiếp tục băng bó vết thương.
Chẳng bao lâu sau, theo gió đêm thổi tới, bên phía Tô Nguyệt truyền đến vài âm thanh lạ.
“...?” Khương Vưu hơi khựng lại, trong đầu bắt đầu hiện ra vài hình ảnh khó nói.
Khoan đã, rốt cuộc thì dẫn đường tinh lọc cho lính gác là kiểu tiếp xúc thân mật nào vậy?
Sao lại phát ra loại âm thanh đó??
An Cách và Olin cũng nghe thấy, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía đó, ánh mắt đều mang theo vẻ tò mò.
Khương Vưu ngượng chín mặt, chỉ muốn chui xuống đất, cô lập tức giơ tay xoay đầu Olin lại, nghiêm mặt: “Đừng cử động, tôi đang băng bó cho cậu đấy.”
“Ồ.” Olin ngoan ngoãn nương theo lực tay cô mà không nhúc nhích nữa, chỉ có đôi mắt đen thẳm là chăm chú dõi theo cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)