Eugene vừa dứt lời, An Cách liền cười khẩy một tiếng, tiếp lời: “Trừ khi, lính gác đó được dẫn đường ưu ái, được chọn làm lính gác độc quyền, theo sát bên dẫn đường. Như vậy thì không cần phải ra chiến trường nữa.”
“Nhưng mà, loại lính gác đó thì khác gì chó đâu? Còn là loại tự dâng dây xích lên cho người ta nữa cơ.”
Nói xong, An Cách lại bật cười, ánh mắt lướt qua Khương Vưu, bên trong lóe lên tia sáng tối: “Cho nên ra chiến trường vẫn hơn, ít ra còn được quyền lựa chọn dẫn đường mình muốn theo đuổi, mà... Họ cũng không thể từ chối.”
Khương Vưu ngẩn người.
Câu nói của An Cách giống hệt như một chiếc búa, nện mạnh vào lòng Khương Vưu.
Dẫn đường và lính gác...
Bề ngoài có vẻ như đang sống hòa hợp, nhưng bên trong thì méo mó đến đáng sợ.
Khương Vưu quay đi, không đáp lại lời của An Cách.
Cô nhìn Mặc Bạch đang nằm trước mặt, môi mấp máy một hồi mới lên tiếng: “Vậy các anh định làm sao? Phải chờ đến khi rèn luyện kết thúc thì mới được rời đi à?”
“Ừ.” Mặc Bạch gõ móng guốc xuống đất vài cái, vẻ mặt không giấu nổi sát ý đang dâng trào.
Cậu ta cụp mắt, hít sâu một hơi: “Nếu chúng tôi còn sống được đến lúc đó.”
Lính gác đã thú hóa rồi thì sẽ dần mất đi lý trí.
Họ vừa mới trải qua một trận ác chiến, nên ham muốn chém giết còn bị kiềm chế.
Nhưng không chừng, chỉ một lúc nữa thôi, họ sẽ hoàn toàn hóa thú, biến thành những thứ chẳng khác gì Trùng Tộc, chỉ biết tàn sát và xâm lược.
An Cách, Âu Lâm cùng mấy người khác đều mím chặt môi, vẻ mặt đầy phiền muộn.
Họ không nỡ bỏ rơi những người đã kề vai sát cánh với mình chiến đấu, nhưng đối mặt với đồng đội đã bị ô nhiễm quá nặng, họ lại hoàn toàn bất lực.
Trừ phi, có một dẫn đường cấp cao đủ sức tinh lọc toàn bộ biển tinh thần ô nhiễm chỉ trong một lần.
Nhưng dẫn đường cấp cao...
Với thân phận là lính gác chưa có công trạng gì, sao dẫn đường cấp cao chịu ra tay chứ?
Khương Vưu cũng nghĩ tới điểm này.
Cô thì có thể tinh lọc hoàn toàn cho họ, nhưng nếu làm vậy thì thân phận của cô sẽ bại lộ.
Có lẽ, thi thoảng cô có thể tinh lọc một chút cho họ, trì hoãn tiến trình hóa thú, chờ đến khi ra ngoài rồi báo với Bạch Tháp để họ được chữa trị hoàn toàn.
Khương Vưu hơi do dự, không chắc cách làm ấy có ổn không.
Bầu không khí dần trở nên nặng nề.
Cuối cùng vẫn là Cố Ôn Ngôn lên tiếng phá vỡ sự ngột ngạt này: “Đừng nghĩ nhiều nữa, dẫn đường Tô Nguyệt vẫn còn ở đây, trước hết cứ để cô ấy tinh lọc cho lính gác của mình đi đã. Còn họ...”
Cậu nhìn lướt qua mấy người Mặc Bạch, Oro rồi nói: “Tạm thời đi cùng chúng ta, chờ sau lại tính tiếp.”
Khương Vưu im lặng không nói gì, coi như ngầm đồng ý với cách sắp xếp của Cố Ôn Ngôn.
Còn hai ngày nữa.
Nếu đến lúc đó họ không chịu nổi, cô lại âm thầm tinh lọc cho họ cũng không muộn.
...
Tô Nguyệt được thể tinh thần của Cố Ôn Ngôn đưa đến con suối nhỏ mà lúc trước Khương Vưu và nhóm cô từng nghỉ chân.
Cô ta ngồi cạnh một tảng đá, ôm chặt đầu gối, vùi đầu vào giữa hai tay, cả người toát ra vẻ im lặng và bi thương.
Thể tinh thần của Cố Ôn Ngôn là một con rắn khổng lồ, toàn thân đen tuyền phủ vảy sắc lưu huỳnh. Lớp vảy sáng lấp lánh trên mặt nước, trông giống như một dải kim loại lạnh lẽo, vừa thần bí lại vừa đẹp đẽ đến mê người.
Khi dẫn đường khóc, nếu lính gác có chút tinh mắt mà tiến tới an ủi, nói không chừng còn có thể giành được thiện cảm từ họ.
Nhưng con rắn khổng lồ chỉ khẽ đong đưa đuôi, làm mặt nước dậy lên từng gợn sóng, chứ tuyệt nhiên không hề có ý định an ủi hay tiến lại gần mà chỉ yên lặng nhìn cô ta.
Cố Ôn Ngôn là một người dịu dàng, nhưng tại sao thể tinh thần lại là một con rắn lạnh lẽo vô tình chứ?
Tô Nguyệt ôm chặt lấy bản thân, bị đôi mắt khổng lồ của con rắn nhìn chăm chăm đến mức rợn gáy.
Ngay khi cô ta đang sợ hãi, Khương Vưu và mọi người quay lại.
Năm lính gác của Tô Nguyệt được An Cách trực tiếp dẫn tới trước mặt cô ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)