Ánh sáng lam nhạt hội tụ lại, cuối cùng ngưng tụ thành một thanh đại đao dài, vung lên rồi mạnh mẽ bổ xuống quả cầu ô nhiễm kia.
Lần đầu tiên, chém ra được một khe nứt.
Nhưng chẳng bao lâu sau, mớ ô nhiễm đang bò ngoằn ngoèo kia lại chui vào lấp kín khe nứt đó, khiến nó hồi phục như cũ.
Lần thứ hai, tốc độ hồi phục bắt đầu chậm lại.
Lần thứ ba, lần thứ tư...
Dưới sự công phá liên tục của tinh thần lực, cuối cùng quả cầu ô nhiễm cũng bị đánh tan, rã ra thành từng mảnh vỡ, bắt đầu chạy loạn bốn phía.
Và theo sự sụp đổ của quả cầu ô nhiễm, đám kiến ăn thịt người từng tập trung tấn công lính gác cũng như một đội quân mất tướng, bắt đầu hoảng loạn.
Thậm chí có vài con còn không biết phải đi đâu, cứ thế mà đâm sầm vào thân cây, tự đập đầu bất tỉnh.
“?” Vẻ mặt An Cách đầy khiếp sợ, dao găm của cậu dễ dàng đâm xuyên qua người một con kiến ăn thịt người, sau đó rút ra.
Nhìn đám kiến xung quanh không còn công kích họ nữa mà chạy loạn khắp nơi, miệng An Cách khẽ há ra, mãi một lúc lâu sau mới mở miệng: “Không phải chứ? Đám này bị gì vậy? Bị tụi mình dọa sợ à?”
“Không rõ.” Eugene cau mày, lại chém thêm vài con nữa, thấy chúng không phản ứng gì thì cũng dừng tay.
Cố Ôn Ngôn chậm rãi thu tay về, đôi lông mày cậu nhíu chặt: “Tình huống này rất kỳ lạ, cần phải báo cáo lại cho học viện.”
Các lính gác khác không nói gì, nhưng đều đồng tình với lời của Cố Ôn Ngôn.
An Cách lau sạch vết máu xanh dính trên người sau trận chiến với kiến ăn thịt người, thấy bản thân đỡ nhếch nhác hơn một chút thì liền nhảy lên nhánh cây nơi Khương Vưu đang đứng, bế cô xuống.
“Cô sao thế? Sao mặt lại trắng bệch vậy? Không phải là bị dọa rồi đấy chứ?” An Cách nhìn Khương Vưu đầy lo lắng: “Dẫn đường các cô chỉ cần ngồi trên cây chẳng cần làm gì, chỉ nhìn bọn tôi đánh nhau thôi mà cũng sợ tới vậy à?”
Vừa rồi là lần đầu tiên Khương Vưu thử công kích hạch ô nhiễm của Trùng Tộc, đến giờ trong đầu cô vẫn còn đọng lại cảnh tượng méo mó và ghê tởm kia.
Nghe An Cách nói vậy, cô vốn chẳng buồn đáp lời mà trực tiếp vịn lấy cánh tay cậu ta, rồi nhảy xuống khỏi lòng An Cách.
“Đừng ồn.”
Khương Vưu đi đến giữa đám lính gác, nhìn mấy người đang nằm trên đất, thân thể đã hóa thú hoàn toàn thì nhíu mày hỏi: “Bọn họ thế nào rồi? Có cần báo cho học viện đến đưa đi không? Hay là để dẫn đường tinh lọc cho họ?”
“Không phải.” Một giọng nói khàn khàn, xa lạ vang lên bên cạnh.
Khương Vưu ngẩng đầu nhìn qua, là một lính gác có phần thân dưới đã hóa thành ngựa, trên lớp lông đen nhánh loang lổ máu xanh của Trùng Tộc.
“Tôi là lính gác của Dẫn đường Huck, tên là Mặc Bạch.”
Ánh mắt của Mặc Bạch dừng trên thiết bị liên lạc của Khương Vưu, trên gương mặt hiện rõ vẻ giễu cợt lẫn thất vọng.
“Chỉ có những dẫn đường đã liên kết với chúng tôi mới có thể dịch chuyển chúng tôi rời khỏi đây. Huck đã thoát ra rồi, cậu ta đã bỏ chúng tôi ở lại.”
“??? Chỉ có dẫn đường đã liên kết mới có thể đưa các cậu rời đi?” Khương Vưu còn chưa tìm hiểu đến chi tiết này.
Chỉ nghe thôi cũng đủ khiến cô cảm thấy bừng bừng lửa giận: “Không phải các cậu là lính gác của Học viện à? Học viện Lính Gác không chuẩn bị biện pháp bảo hộ nào cho các cậu sao?”
“Chúng tôi không cần biện pháp bảo hộ.” Eugene lên tiếng, đôi mắt màu vàng nhạt đặc biệt nổi bật trong đêm tối.
“Nhiệm vụ của lính gác là bảo vệ loài người, bảo vệ dẫn đường. Nếu một buổi rèn luyện đơn giản như vậy mà cũng không hoàn thành được, thì khi ra chiến trường cũng chỉ có một con đường chết.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

