Bên phía Tô Nguyệt, âm thanh kỳ lạ dần nhỏ đi. Một lúc sau, lính gác đã khôi phục lại hình người bước ra, trên cổ còn có vài vết cào.
Khương Vưu nhìn chằm chằm, cứ như muốn nhìn ra rốt cuộc vừa rồi họ đã làm gì từ mấy vết đó.
“Dẫn đường Khương.” Lính gác ấy chào cô trước, sau đó nói: “Dẫn đường Tô Nguyệt bảo tôi đến đưa một người khác đi.”
“... Cậu đi đi.” Khương Vưu đáp.
Rồi cô cứ thế mà nhìn cậu ta dẫn một lính gác đã bị thú hóa khác bước về phía cũ.
Chẳng mấy chốc, chỗ tối tăm ấy lại vang lên những âm thanh y như ban nãy.
Trong lòng Khương Vưu càng lúc càng tò mò.
Dẫn đường bình thường tinh lọc cho lính gác... Thật sự cần phải làm đến mức này sao?
Khó trách có vài lính gác sau khi được tinh lọc rồi thì không còn chọn dẫn đường nào khác nữa.
“Ồ... Ừm.” Khương Vưu khẽ gật đầu, bình tĩnh dời ánh nhìn.
Cô thật sự chỉ là tò mò thôi, hoàn toàn không có ý tra hỏi hay gặng ép cậu ta gì cả.
Cố Ôn Ngôn cũng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn Khương Vưu, trong mắt lộ ra ánh nhìn khó đoán.
Lần tinh lọc này của Tô Nguyệt kéo dài đến tận sáng hôm sau, năm lính gác mới được tinh lọc xong.
Cả một đêm phải dùng tinh thần lực cường độ cao để tinh lọc cho năm người, cho dù Tô Nguyệt là dẫn đường cấp A thì cũng mệt rã rời, hai mắt nhắm nghiền vì buồn ngủ, được lính gác bế trở về.
Lính gác đầu tiên được tinh lọc bước đến trước mặt Khương Vưu, cúi người rất cung kính: “Dẫn đường Khương, cảm ơn cô đã giúp đỡ chúng tôi. Tôi thay mặt dẫn đường Tô Nguyệt gửi lời cảm ơn đến cô. Sau này nếu có gì cần, xin cứ việc lên tiếng.”
“Được.” Khương Vưu gật đầu, ánh mắt dừng lại trên người Tô Nguyệt đang được bế trong tay cậu ta.
Hàng mày thanh tú nhíu chặt, mắt nhắm nghiền, quầng thâm hiện rõ dưới mắt, cả người trông đầy vẻ mệt mỏi.
Có thể thấy đêm qua đã tiêu hao không ít sức lực.
Lính gác nhận ra ánh mắt của Khương Vưu, hơi đỏ mặt nói: “Chúng tôi nhờ có dẫn đường Tô Nguyệt tinh lọc nên mới thoát khỏi ô nhiễm. Giờ không còn vấn đề gì nữa, vậy chúng tôi đi tìm trạm tiếp tế trước đây. Dẫn đường Khương, hẹn gặp lại.”
“Hẹn gặp lại.”
Tô Nguyệt cùng nhóm lính gác của cô ta rời đi.
Chớp mắt, nơi này chỉ còn lại sáu người họ cùng năm lính gác của Huck.
An Cách lật lật ba lô, nhìn mấy thanh năng lượng và thuốc men chẳng còn lại bao nhiêu, liền nói:
“Chúng ta cũng nên đi tìm trạm tiếp tế thôi, đồ sắp cạn rồi.”
“Ừm...” Khương Vưu nhìn về phía mấy lính gác đang bị trói: “Vậy còn họ? Cứ để lại thế này à?”
“Cứ để lại đi, có sao đâu.” An Cách chẳng hề để tâm mà bước đến bên cạnh Oro (giờ đã hóa thú thành ngựa vằn), giơ tay giật tai của cậu ta.
Bị giật tai, Oro lập tức gầm gừ giận dữ với An Cách, mắt trợn trừng, nước dãi nhỏ tong tong, hệt như lên cơn dại.
“Đám này đã hóa thú đến mức đó rồi thì chắc chắn không vào được trạm tiếp tế đâu. Chi bằng trói ở đây, chúng ta lấy đồ xong quay lại đón.”
Mặc dù nói là thế nhưng...
Thật sự cứ ném họ ở đây à?
Khương Vưu có hơi do dự. Nếu họ giãy đứt dây chạy mất trong lúc cả nhóm đi lấy đồ tiếp tế thì sao?
Cứ mặc kệ như vậy luôn à?
Nhìn ra được sự lưỡng lự trên mặt Khương Vưu, An Cách bực mình mở miệng càu nhàu: “Sao thế? Cô xót cho lính gác của người khác à? Còn lính gác của mình thì tới băng bó cũng mạnh tay?”
“Không phải...” Khương Vưu nhìn cậu ta một cách bất đắc dĩ. Cô thật sự không hiểu nổi mạch suy nghĩ của An Cách.
Sao chuyện băng bó lại liên quan tới chuyện này chứ?
“Nếu đã cứu rồi thì cũng không thể mặc kệ họ như vậy chứ? Nếu họ gặp Trùng Tộc, hoặc giãy thoát chạy đi mất thì sao? Chẳng lẽ lại phải đi tìm về?”
Một loạt câu hỏi của Khương Vưu khiến An Cách cứng họng, im bặt, chỉ còn lại vẻ mặt không phục.
Cậu ta cũng muốn cứu họ, nhưng Khương Vưu có cần phải để tâm đến lính gác của người khác như vậy không?
Rõ ràng cậu ta mới là lính gác của cô mà!
Thật ra những suy nghĩ của Khương Vưu đều rất hợp lý. May là Cố Ôn Ngôn và những người khác không bốc đồng như An Cách.
Sau một lúc cân nhắc, Cố Ôn Ngôn lên tiếng:
“Vậy thì để hai người ở lại trông, những người khác đi lấy đồ, sau đó quay lại tập hợp.”
“Được.” Eugene gật đầu.
“Ừm.” Ban cũng gật đầu theo.
Olin và An Cách thấy ba người kia đều đồng ý, đương nhiên cũng không phản đối nữa.
Chỉ là An Cách vẫn lên tiếng bổ sung: “Tôi đi với dẫn đường Khương, mấy người tùy.”
Khương Vưu liếc cậu ta một cái, chẳng buồn phản bác: “Vậy tôi và An Cách ở lại trông, mấy cậu đi lấy đồ tiếp tế đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

