Chỉ là khi chạm đất vẫn hơi nhói lên một cái.
Khiến Khương Vưu không kìm được mà khẽ "hít hà" một tiếng.
Hơn nữa họ chỉ mới ra khỏi trạm tiếp tế, không cần phải gấp rút tới nơi tiếp theo.
Khương Vưu mỉm cười gật đầu: “Ừm.”
Thấy Khương Vưu cười, An Cách bỗng thấy bực bội.
Vốn đi xa một bên, cậu lại lập tức dịch chuyển tới phía còn lại của cô, cũng đưa tay đỡ cô.
Thậm chí còn hơi kéo cô nghiêng về phía mình.
“Thấy mệt thì đi chậm chút, không ai hối thúc cô đâu.”
“... Ừm.” Tuy không rõ vì sao An Cách đột nhiên phát điên, nhưng trước sự trấn an và lo lắng trong hành động và lời nói của cậu, Khương Vưu vẫn khẽ mỉm cười đáp lại.
Nói là hai người mỗi người đỡ một bên, nhưng thực ra sau khi đi tới đoạn đường bằng phẳng, Khương Vưu liền tự mình đi.
Cố Ôn Ngôn và An Cách chỉ đứng bên cạnh nhìn, đề phòng cô bị thương.
Chưa đi được bao lâu, Khương Vưu đã đụng phải Huck.
Cậu ta cũng mặc một bộ đồ chiến đấu màu trắng, ngồi vắt vẻo trên lưng một con ngựa vằn.
Trên eo Huck thắt một dải ruy băng mỏng viền vàng, màu sắc giống hệt tóc cậu ta, khi cử động còn ánh lên tia sáng nhè nhẹ.
Ngoài ra, trên cổ và tai Huck cũng đeo trang sức cùng tông màu, cả người lấp lánh ánh vàng.
Nhìn là biết nhà giàu.
Buổi rèn luyện đã bắt đầu được một lúc, vậy mà trên người Huck lại không hề dính một tí vết bẩn nào.
Ngược lại, Khương Vưu thì bẩn đến mức trông như vừa lăn một vòng dưới đất lên vậy.
Huck nhìn thấy Khương Vưu thì lúc đầu không nhận ra ngay, mãi đến khi nhìn rõ mặt cô, cậu ta mới bật cười khinh khích, ngồi trên lưng ngựa vằn nhìn xuống với ánh mắt giễu cợt: “Đây không phải là dẫn đường siêu cấp cấp S đó à? Sao lại có thể thảm hại ra thế này vậy? À... Chẳng lẽ là cô không chịu tinh lọc cho họ, nên bị chê bai rồi à?”
“Tinh lọc?” Khương Vưu ngạc nhiên nhìn Huck, tròn mắt hỏi: “Cậu phải hứa tinh lọc cho họ thì họ mới cung phụng cậu như vậy á? Cậu làm dẫn đường như vậy không khỏi cũng thất bại quá nhỉ?”
“Cô, cô, cô nói cái gì cơ?” Mặt Huck lập tức hiện đầy vẻ tức giận, như thể bị Khương Vưu chọc trúng chỗ đau.
“Tinh lọc cho lính gác vốn là nghĩa vụ và trách nhiệm của dẫn đường! Cái đồ dẫn đường chẳng làm được gì như cô mới là đồ thất bại ấy!”
Nghĩa vụ?
Trách nhiệm?
Đã gọi là nghĩa vụ và trách nhiệm, vậy thì cái thái độ ban ơn cao cao tại thượng này là sao, sao cậu ta còn dám tỏ vẻ?
Vì hiếm có nên được bảo vệ thì không sai.
Nhưng một khi bản thân cũng chìm đắm trong suy nghĩ “đây là điều đương nhiên”, thì tư duy sẽ dần lệch hướng.
Khương Vưu cười khẽ, hơi tựa hờ người lên Cố Ôn Ngôn bên cạnh, nhìn về phía Huck: “Đã gọi là nghĩa vụ và trách nhiệm, thì không tính là giao dịch giữa dẫn đường và lính gác đúng không?”
Huck bị Khương Vưu hỏi đến sững người, tay ôm cổ con ngựa vằn hơi siết chặt lại, có chút lưỡng lự: “... Tất, tất nhiên là không tính.”
“Thế à? Vậy việc rèn luyện vốn là hoạt động rèn luyện cho dẫn đường và lính gác, sao tôi phải dựa vào việc tinh lọc để ép họ bán mạng vì tôi chứ?”
Khương Vưu cười khẽ, trên khuôn mặt xinh đẹp mang theo nụ cười khó hiểu: “Lấy chuyện vốn là bổn phận ra để mặc cả? Huck à, hình như trong quy tắc dẫn đường của Bạch Tháp có nói là không được phép làm vậy thì phải...”
Huck nghẹn lời, không nói được gì.
Chuyện mà đám dẫn đường họ sớm đã quen làm như lẽ đương nhiên, giờ lại bị Khương Vưu vạch trần một cách thẳng thừng.
Hơn nữa là trước mặt cả lính gác!
Mặt Huck đỏ bừng, không biết vì giận hay xấu hổ.
“Muốn nói gì thì nói! Trong Rừng Ma Trùng đều là Trùng Tộc thật sự, nếu lính gác bị ô nhiễm, cô không thể tinh lọc cho họ thì phải làm sao?”
Huck hừ lạnh rồi quay đầu: “Oro, chúng ta đi!”
Con ngựa vằn hừ nhẹ một tiếng, chở Huck đi vòng qua Khương Vưu, đến một phía khác.
Tuy nhiên, khi vừa vòng qua người Khương Vưu, đuôi ngựa không biết là cố ý hay vô tình, lại quét nhẹ một cái lên người cô.
Nó lướt qua cánh tay cô, để lại cảm giác ngứa ran lăn tăn.
Khương Vưu quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn con ngựa vằn một cái.
Còn chưa kịp nhìn kỹ, thì đã bị hai bàn tay ôm lấy mặt, xoay đầu cô lại.
An Cách cau mày bất mãn:
“Nhìn gì mà nhìn? Một con ngựa vằn thúi mà cô cũng nhìn? Dạng thú của nó còn chẳng bằng một nửa của Eugene đâu.”
Eugene: “???” Tôi á?
Khương Vưu thấy An Cách thì chẳng nghe rõ cậu ta đang nói gì, trong đầu cô lập tức nhớ lại chuyện lúc trước An Cách chạm vào chân cô để bôi thuốc.
“Buông ra! Tay cậu còn chưa rửa đấy!”
Ngay cả chính cô cũng chê chân mình bẩn nên lập tức cau mày.
An Cách trừng mắt, vẻ mặt đầy oan ức: “Tôi, tôi bôi thuốc cho cô mà cô còn chê tôi...”
Cậu thật không ngờ Khương Vưu lại phản ứng như thế.
An Cách buông tay ra, rồi từ từ siết chặt nắm đấm bên hông, tức đến nghiến răng.
“Đồ ỏng ẹo!”
Khương Vưu: “... Cảm ơn!”
Ỏng ẹo thì không đến mức, nhưng đúng là cô có chút sạch sẽ thái quá ở vài điểm cụ thể.
Cố Ôn Ngôn tiếp tục bảo vệ Khương Vưu đi tới phía trước. Nhìn thấy hai người họ tương tác, cậu chỉ lạnh nhạt liếc An Cách một cái, rồi lại thu ánh mắt.
Chẳng ai xem là to tác về mấy lời Huck nói khi nãy về việc Khương Vưu không thể tinh lọc cho họ.
Họ đều là lính gác cấp S, ngưỡng chịu đựng ô nhiễm đã được nâng cao. Chỉ trong ba ngày thì mức ô nhiễm vẫn còn trong khả năng kiểm soát.
Khi đã quen rồi thì thật ra đường đi trong Rừng Ma Trùng cũng không khó đi lắm.
Dọc trên đường đi, thi thoảng họ cũng gặp được vài Trùng Tộc lạc bầy. Nhưng chúng vừa lọt vào tầm mắt thì Ban, Olin và Eugene đã lập tức xử lý xong xuôi.
Khương Vưu có cảm cảm giác như mình đang đi dạo chơi ngắm cảnh.
Nhưng nhớ tới bản thân đến đây là để rèn luyện, lại thấy mấy đợt Trùng Tộc đều được giải quyết một cách dễ dàng, cô liền có chút háo thắng muốn thử.
Về mặt điều khiển tinh thần lực, dẫn đường vốn thành thạo và tỉ mỉ hơn lính gác.
Khương Vưu nghĩ, nếu tinh thần lực có thể nhận diện và tinh lọc ô nhiễm...
Vậy thì khi không có vật dẫn, liệu cô có thể dùng tinh thần lực để xác định được Trùng Tộc – nguồn gốc ô nhiễm không?
Từ ngày đầu tiên dẫn đường phân hóa, họ đã được dạy cách tinh lọc cho lính gác.
Làm sao để dùng tinh thần lực trấn an lính gác.
Coi như không cần phải thông qua việc tiếp xúc thân mật để tinh lọc, tinh thần lực của dẫn đường cũng cần phải phóng lên một vật dẫn nào đó, rồi học tập thông qua việc tiếp xúc đó.
Vậy nên nhóm dẫn đường chưa từng nghĩ tới việc phóng tinh thần lực hoặc không phóng lên vật dẫn nào đó mà không có mục đích, cũng chưa từng luyện tập chuyện này.
Thân là dẫn đường cấp Thần và là người đến từ thế giới khác, suy nghĩ của Khương Vưu có hơi khác một chút so với người bản địa, nên cũng liền thử xem.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)